Dụ Nhiên cười nói: “Chờ khi ông ta tới cứu Lục Thành An, chúng ta mới tạo ra một vụ tai nạn khiến ông ta hy sinh vinh quang. Chỉ cần ông ta không may chết ngoài vũ trụ, không liên quan gì đến Lục Tắc Hiên thì hắn có thể kế thừa vị trí Quân đoàn trưởng một cách hợp tình hợp lý. Ông thấy kế hoạch này thế nào?”
Mạc Duy vuốt cằm, cẩn thận cân nhắc chốc lát. Lão ta phát hiện đầu óc cậu trai trẻ trước mặt rất lanh lợi, thông minh đến mức khiến lão hơi e ngại.
Nhưng lời Dụ Nhiên quả thực rất hợp lý. Nếu Lục Tắc Hiên về nhà giết cha, các tướng quân khác trong Quân đoàn Liệp Ưng chắc chắn sẽ gây ra nội chiến vì nghi ngờ về cái chết của Tướng quân Lục, quấy rầy đến kế hoạch của lão.
Muốn để vị trí Quân đoàn trưởng được chuyển giao trong êm đẹp, Lục Tắc Hiên không thể tự ra tay.
Năm đó, Tướng quân Tạ Hi “hy sinh ngoài ý muốn”, em gái Tạ Thần thuận lợi kế thừa Quân đoàn Ánh Sao.
Nếu Lục Đình Ngự cũng “không may hy sinh”, Lục Tắc Hiên là người thừa kế hàng thứ nhất của Quân đoàn Liệp Ưng, những tướng lĩnh trung thành với Lục Đình Ngự chắc chắn không thể làm phản ngay trong thời gian để tang ông ta. Lục Tắc Hiên có thể giương cờ hiệu “Điều tra nguyên cớ, báo thù cho cha”, kế thừa Quân đoàn rất dễ dàng.
Mạc Duy mỉm cười, nhìn Dụ Nhiên đầy tán thưởng: “Kế hoạch này quả thật không tồi. Cứ làm như cậu nói đi.”
Lòng bàn tay Dụ Nhiên đã ướt mồ hôi lạnh. Nghe được câu nói đó, dây thần kinh đang căng như dây đàn của cậu cuối cùng cũng được thả lỏng một chút. Cậu cúi chào Mạc Duy: “Cảm ơn thầy đã tin tưởng. Em nhất định sẽ làm tốt mọi chuyện, không để người Quân đoàn Liệp Ưng nghi ngờ.”
Tiếng gọi “thầy” này làm Mạc Duy thấy rất sướng tai. Ông ta nhìn Dụ Nhiên đầy ôn hòa: “Được. Trong vòng một tháng, khiến Lục Tắc Hiên thuận lợi tiếp nhận vị trí Quân đoàn trưởng. Nhớ kỹ, đừng để kẻ nào phát hiện ra Lục Tắc Hiên đã bị cậu khống chế.”
Dụ Nhiên cười nói: “Thầy yên tâm, em biết phải làm thế nào.” Cậu thản nhiên lướt mắt nhìn thi thể trong lồng sắt: “Em đưa cái xác con đại bàng vàng này đi trước nhé?”
Mạc Duy tò mò hỏi: “Cậu định xử lý thi thể hắn thế nào?”
Dụ Nhiên nói: “Giờ mặt hắn vẫn là mặt người, rất dễ nhận diện. Em sẽ quay vài video về hắn, gửi nặc danh cho Tướng quân Lục, hẹn gặp ông ta ở địa điểm chỉ định. Thấy cháu trai mình, chắc chắn Lục Đình Ngự sẽ đích thân tới cứu. Em sẽ buộc thiết bị phát nổ hẹn giờ trên thi thể hắn, đưa hắn đi đoàn tụ với Tướng quân Lục, cho bọn họ chết chung. Thầy thấy kế hoạch này ổn chứ?”
Mạc Duy nhìn Dụ Nhiên bằng ánh mắt kinh ngạc. Thanh niên này còn tàn nhẫn hơn cả lão.
Không hổ là học trò út lão nhìn trúng.
Mạc Duy vui vẻ vỗ vai Dụ Nhiên, nói: “Rất ổn. Vừa hay chỗ tôi có sẵn thiết bị phát nổ hẹn giờ cậu cần, để tôi đưa cho.”
***
Dụ Nhiên sai người nhét đại bàng vàng vào một cái thùng lớn rồi đưa lên phi thuyền tư nhân cỡ nhỏ.
Người “cô” kia phụ trách lái phi thuyền, đưa Dụ Nhiên và Lục Tắc Hiên rời đi qua sân bay trên nóc nhà. Dụ Nhiên nhìn xuống dưới qua ô cửa sổ ở hông phi thuyền, hoa biến chủng nở rộ khắp nơi khiến cả vùng ô nhiễm như bị máu tươi nhuộm đỏ.
Phi thuyền bay trên không trung, những đóa hoa dưới đất dập dờn lay động như đang xếp hàng từ biệt.
Căn cứ bí mật nằm chính giữa vùng ô nhiễm xa dần, Dụ Nhiên dời tầm mắt, ngoảnh lại hỏi “cô”: “Cô đưa chúng cháu đi đâu?”
Người phụ nữ nói: “Đưa hai đứa rời khỏi hành tinh B-73.”
Khi băng qua lưới phòng ngự của khu an toàn, không ngờ phi thuyền không hề bị cản lại. Quân đội đóng trú tại hành tinh B-73 trực thuộc Quân đoàn Nhật Diệu, xem ra lực lượng này đã sớm bị tổ chức hắc ám mua chuộc rồi, có khả năng ngay chính lãnh đạo cấp cao của Quân đoàn cũng không hoàn toàn trong sạch.
Lúc này, cảm giác của Lục Tắc Hiên vẫn đang trong trạng thái bị che chắn. Hắn không nhìn và không nghe thấy gì, chỉ đành nôn nóng hỏi trong đầu: “Nhiên Nhiên, sao rồi? Giải quyết được chưa?”
Dụ Nhiên khẽ thở phào một hơi, nói: “Vẫn ổn, chúng ta vượt qua thử thách cuối rồi. Hiện giờ lão ta đã hoàn toàn tin tôi là cướp vũ trụ và anh đã bị tôi điều khiển. Lão ta còn nói muốn nhận tôi làm học trò út.”
Lục Tắc Hiên: “… Lão ta là… Mạc Duy?”
Nhận làm học trò út? Hội trưởng Hiệp hội Dẫn đường không có học trò, Tổng thống càng không thể. Nghe câu này, Lục Tắc Hiên chỉ có thể nghĩ đến Mạc Duy.
Giáo sư Mạc Duy có rất nhiều học trò, cha của Nhiên Nhiên năm xưa chính là học trò đầu tiên của lão. Hiện giờ, lão ta nhận Dụ Nhiên làm học trò út, chuyện này quả thực hệt như vận mệnh định sẵn, nhân quả tuần hoàn.
Nỗi thống hận chợt dâng lên trong thế giới tinh thần của Dụ Nhiên, nhưng cậu nhanh chóng bình tĩnh lại, nói: “Đúng vậy. Kẻ đứng sau màn chính là Mạc Duy, người thầy mà cha tôi kính trọng nhất. Tôi nghi ngờ cái chết của cha mẹ tôi năm xưa chính là vì cha đã biết được điều gì đó nên mới bị lão ta diệt khẩu!”
Thù giết cha mẹ không đội trời chung. Huống hồ, năm đó còn có hơn trăm chiến sĩ vô tội của Quân đoàn Ánh Sao đã hy sinh.
Dụ Nhiên hận không thể băm vằm lão súc sinh Mạc Duy này.
Nhưng hiện tại cậu chưa thể làm thế. Tổ chức hắc ám không chỉ có một mình Mạc Duy. Tổ chức này đã ẩn nấp nhiều năm, thế lực khổng lồ, có chân rết ở mọi lĩnh vực của Liên bang. Cậu nhất định phải diệt trừ tận gốc tổ chức hắc ám này, loại bỏ toàn bộ tai họa ngầm.
Lục Tắc Hiên nói trong đầu: “Đừng buồn. Chí ít những cố gắng của chúng ta không hề uổng phí, cá lớn sau màn cuối cùng cũng lộ mặt rồi.”
Dụ Nhiên nói: “Chỉ sợ cá lớn sau màn không chỉ có một mình lão ta.”
Lục Tắc Hiên giật mình: “Lão ta còn có hậu thuẫn? Cũng đúng, lão chỉ là một nhà khoa học, dù nghiên cứu có giỏi thế nào đi nữa thì những Dẫn đường cấp cao như Adeline, Andre chưa chắc đã chịu nghe lệnh.”
Dụ Nhiên nói: “Đúng vậy. Lão ta buột miệng nhắc đến chuyện Tổng thống Harrison muốn tái đắc cử.”
Lục Tắc Hiên: “…”
Nếu sau lưng lão là Tổng thống thì mọi chuyện đều được giải thích rõ ràng. Mệnh lệnh của Tổng thống, đám người Adeline dám trái sao? Quyền thế, lợi ích mà Tổng thống có thể hứa hẹn với thành viên tổ chức chắc chắn nhiều hơn rất nhiều so với một nhà khoa học.
Một Tổng thống Liên bang thêm một nhà khoa học điên, bọn họ đúng là cặp đôi át chủ bài.
Lục Tắc Hiên cố nén sự tức giận, nói: “Nhiên Nhiên, sao em vẫn chưa dỡ bỏ che chắn cho tôi?”
Dụ Nhiên nói: “Chúng ta vẫn đang ở trên địa bàn của lão. Có vài thứ tạm thời anh chưa nên nhìn thì tốt hơn.”
Lục Tắc Hiên rất khó hiểu: “Rốt cuộc là thứ gì?”
Dụ Nhiên nhìn cái thùng lớn chứa “thi thể” đại bàng vàng được chất lên phi thuyền, nếu để Lục Tắc Hiên trông thấy anh mình, chắc chắn hắn sẽ không thể tiếp tục duy trì biểu cảm con rối. Trên hành tinh này có rất nhiều người bị khống chế, vô số đôi mắt theo dõi dày đặc khắp nơi, kể cả đã vượt qua thử thách của Mạc Duy, hai người cũng không thể lơ là.
Lục Tắc Hiên không nhận được câu trả lời từ Dụ Nhiên nhưng hắn lập tức cảm thấy tay mình bị cậu nắm chặt lấy.
Giọng của Dụ Nhiên vang lên trong đầu: “Nếu có một ngày tôi gặp nguy hiểm, anh chắc chắn sẽ bảo vệ tôi chứ?”
Lục Tắc Hiên đáp không chút do dự: “Đương nhiên.”
Dụ Nhiên nói: “Tôi cũng vậy.”
“Tôi sẽ tìm cách bảo vệ anh… Và cả người thân của anh nữa.”
“Vậy nên, Lục Tắc Hiên, đừng hỏi vội. Tôi chưa cho anh biết đương nhiên có nguyên do.”
Lòng Lục Tắc Hiên rất ấm áp, hắn nói rành rọt: “Được, tôi tin em.”
Hắn tin Nhiên Nhiên sẽ không làm những điều gây bất lợi cho hắn. Hắn sẵn sàng bảo vệ Nhiên Nhiên, tương tự, Nhiên Nhiên cũng sẽ bảo vệ hắn.
Lục Tắc Hiên tiếp tục đi theo Dụ Nhiên với vẻ đờ đẫn đến tận trạm vũ trụ của hành tinh B-73.
Người “cô” lái phi thuyền cỡ nhỏ chở bọn họ đi vẫy tay chào Dụ Nhiên, cười nói: “Tạm biệt Nhiên Nhiên.”
Dụ Nhiên nói: “Cảm ơn cô đã chiêu đãi. Cháu và Tắc Hiên đi chơi tiếp đây.”
Phi thuyền nhanh chóng rời khỏi hành tinh B-73, tiến vào vũ trụ mờ mịt.
Lúc này, đại bàng vàng trong thùng mới bắt đầu giãy giụa như vừa tỉnh lại sau cơn mê man vì mất máu.