Cô mới gửi số nhà cho Trương Chú, đầu kia đã gửi lời mời gọi thoại.
Mới nhận máy lập tức nghe cậu nói: “Ra ngoài hồ bơi đi.”
Thịnh Hạ thắc mắc, bèn mở cửa kính đi ra. Hồ bơi trong đêm lấp lánh tia sáng mờ ảo.
“Ở đây.” Tiếng cậu vang lên cả từ điện thoại và trong hiện thực.
Thịnh Hạ ngoảnh nhìn. Giữa rừng cây đu đưa, ánh sáng huỳnh quang từ hồ bơi bên cạnh le lói soi tới. Cùng với nó còn có cả dáng hình cậu.
Cậu ở ngay căn hộ bên cạnh.
Chỉ cách nhau một hàng cây xanh rậm rì.
Đi ra ngoài là cùng chung một bãi cát.
“Ra ngoài đi dạo không?” Cậu đề nghị.
Thịnh Hạ ngó vào trong nhà, thấy đồ đạc vứt ngổn ngang, “Sắp xếp đồ đạc đã chứ?”
Trương Chú thỏa hiệp: “Thế ngủ sớm, đừng để bị cảm.”
“Ừm.” Bản dịch bạn đang đọc chỉ đăng tại địa chỉ d u o n g l a m. d e s i g n. b l o g và nick wattp3d namonade của người dịch. Người dịch không chịu trách nhiệm về sai sót bản dịch khi đăng ở các nơi khác.
“Vào nhà đi.”
Cả hai đi vào trong nhà. Trương Chú mở cửa, giọng điệu tự nhiên như ở nhà: “Cậu ở ngay cạnh mình, nghĩ thôi đã không ngủ nổi rồi.”
Cô chưa kịp phản ứng thì bên kia đã có mấy tiếng hít hà với nôn ọe vang lên.
Hầu Tuấn Kỳ hét toáng lên: “Cậu đi đi, đi ngay đi! Đừng có về nữa, đây chê!”
Dương Lâm Vũ: “Ôi chao ôi sao ở vùng nhiệt đới mà lại nổi hết da gà da ốc thế này?”
Tề Tu Lỗi: “Ngồi máy bay đã mệt lắm rồi, còn làm người nữa không?”
Xung quanh nhiều người thật.
Thịnh Hạ cố gợi chuyện, “Các cậu ở chung hết à?”
“Ừ, cả Lư Hựu Trạch cũng ở đây.”
Thịnh Hạ: …
“Chà, bên các cậu rộng thật.”
Trương Chú: “Hình như rộng hơn bên các cậu. Bên bọn mình là căn hộ cho hộ gia đình, có ba phòng.”
Thịnh Hạ: “Bên mình chỉ có hai phòng.”
Trương Chú: “Thế cậu ngủ một mình, cho hai cậu kia ngủ một phòng.”
Thịnh Hạ: “Tiểu Hòa muốn ngủ với mình mà?”
Trương Chú: “Không được!”
Chắc vì tiếng “không được” này quá to, Tân Tiểu Hòa cũng nghe thấy.
“Cười ẻ, Trương Chú, cậu quản lý được hả? Cậu cứ thử không cho nữa đi, có tin tối nay mình với Thịnh Hạ tắm chung không?”
Thịnh Hạ: …
Trương Chú: …
Quần chúng hóng chuyện ở hai đầu điện thoại: …
Thịnh Hạ vội cúp máy trước, ngăn mùi khói súng có thể nổ ra.
Kết quả là tối hôm ấy, không chỉ Tân Tiểu Hòa ngủ cùng mà cả Tiểu Mạch cũng chui vào ổ chăn của Thịnh Hạ.
Trời thì nóng bức mà cứ rúc hết vào một cái giường, không ai chịu ngủ riêng.
May mà giường đủ lớn, nhiệt độ điều hòa đủ thấp.
Tự dưng Tân Tiểu Hòa chửi tục một tiếng, cùng lúc đó Thịnh Hạ cũng hoảng hồn hét lên.
Tiểu Mạch nằm cạnh lập tức ngồi dậy bật đèn, mặt mày hoảng hốt: “Sao vậy hả?”
Tân Tiểu Hòa vừa áy náy vừa bàng hoàng: “Xin lỗi, mình lỡ tay, lỡ sờ phải.”
Mặt Thịnh Hạ đỏ như sắt nung.
Lỡ tay! Lỡ tay sờ mà còn bóp nữa hả?
“Tiểu Hòa!!” Cô tức tối.
Tân Tiểu Hòa xin lỗi mà miệng tủm tỉm cười: “Thật sự chỉ là lỡ tay thôi mà ha ha ha ha. Mình đã quen ngủ ôm gối rồi, nên là, mới theo thói quen, mới… Cậu biết mà, mình quen tay, quen tay bóp thôi. Mình sám hối!”
Tiểu Mạch cũng hiểu ra. Thịnh Hạ khóc dở mếu dở.
Cả ba ngơ ngác nhìn nhau, chẳng hiểu sao tự dưng phì cười phá tan tình thế cương cứng, nằm xuống lăn lộn như điên.
“Ha ha ha ha cậu làm chuyện mình với Lam Lam đều muốn làm rồi, coi Thịnh Hạ sợ chưa kìa ha ha ha!”
“Mình xin lỗi mình sai rồi ha ha ha ha nếu cho mình thêm cơ hội nữa, mình sẽ bóp hai cái, à không, ba cái ha ha ha!”
Mãi mới lặng đi được một chút, lại tắt đèn nhắm mắt chờ giấc ngủ tới.
Trong bóng tối, bỗng Tiểu Mạch hỏi: “Các cậu ngủ chưa? Mình không ngủ được. Mình cũng muốn biết cỡ C thì cảm giác thế nào…”
“Ha ha ha ha ha ha!”
“Không được!”
“Mình nói thôi mà… không được thì thôi…”
Lại yên tĩnh.
Không biết bao lâu trôi qua.
Tân Tiểu Hòa lại đột ngột lên tiếng: “Các cậu ngủ chưa? Mình không ngủ được. Mình hâm mộ anh Chú quá, không biết anh Chú có biết cỡ C thì cảm giác thế nào không…”
“Ha ha ha ha ha ha!”
Thịnh Hạ nghe mà người như trong lò hỏa thiêu, tung ngay chăn ra.
Ghét thật, tối nay còn ngủ nổi nữa không?!
Hôm sau, Thịnh Hạ bị cảm. Cảm ở cái vùng nhiệt đới nóng như thiêu này.
Vì vậy khi các bạn đều thay sang bộ đồ bơi xuống biển chơi đùa, chỉ mình cô bọc áo choàng tắm nằm trên bờ uống nước dừa một cách vô vị. Sau đó thì gọi video cho Vương Liên Hoa, tất nhiên là không báo cho mẫu thân đại nhân chuyện bị cảm, chỉ quay phong cảnh quanh đó, báo lộ trình cho mẹ yên tâm.
Ngắt điện thoại, mới nhận ra đã có người ngồi bên cạnh.
Trương Chú mặc quần đùi bơi, chắc vì không có sở thích khoe hàng nên vừa lên bờ là lau người, khoác cái áo thun mỏng.
Hiềm nỗi người cậu còn hơi ẩm, thành thử chiếc áo thun trắng như ôm như thả trên da thịt, hiệu quả thị giác còn kích thích hơn không mặc gì.
Thịnh Hạ lảng mắt đi, đặt điện thoại xuống, lại ôm quả dừa cỡ lớn lên tu tiếp.
Trương Chú nhìn chăm chăm vào cô, cho đến khi ống hút phát ra tiếng rột rột cho thấy cạn nước mới đứng ra trước mặt cô, lấy quả dừa đi, “Uống một hơi hết cả quả dừa, không căng bụng à?”
“Khát mà, mình còn uống được một quả nữa cơ!”
“Mạnh mồm, đừng để bệnh cảm chưa khỏi đã thêm tiêu chảy, đêm qua không đắp chăn đàng hoàng đúng không?”
“Có đắp mà.”
“Đắp rồi còn đổ ra ốm? Người ta đi du lịch, mình cậu tới dưỡng bệnh nhỉ?”
Thịnh Hạ không nói nữa, cảm thấy người này chỉ biết nói toàn những câu chẳng lọt tai, còn như có tật thích càm ràm.
Tới tối Thịnh Hạ thấy đầu hơi váng vất, không dám hứng hơi điều hòa nữa nên ngủ một mình một phòng. Nhưng thế thì nóng, toàn thân cứ nhớp nháp mồ hôi, không tài nào chợp mắt nổi.
Trăn trở trằn trọc mãi, đành phải vớ cái điện thoại.
Mới nhận ra là hai giờ trước, Trương Chú nhắn tin tới.
Tống Giang: “Ngủ chưa?”
Sau đó cô không trả lời, chắc cậu tưởng là cô đã ngủ.
Thịnh Hạ trả lời: “Chưa.”
Bấy giờ đã là 2 giờ đêm giờ địa phương, không ngờ Trương Chú vẫn trả lời ngay lập tức: “Không khỏe à?”
“Hơi sốt.”
Tống Giang: “Ra ngoài tí đi, gặp ở bãi cát phía sau nhà.”
Thịnh Hạ rón rén xuống tầng ra ngoài, không muốn phải thay đồ thêm lượt nữa nên chỉ khoác cái áo choàng tắm ban ngày lên.
Trương Chú cũng khoác áo choàng tắm, đang chờ cô trước cửa.
Tới gần, lập tức cậu áp tay lên trán cô, không thôi càm ràm: “Chắc là không sốt, nhưng đo lại đi cho chắc.”
Cậu dắt cô đi về hướng các cậu ở. Gió đêm thổi tới, không lạnh, vừa hay thổi sự ngột ngạt tan ra.
Cái bàn ngoài sân bày ấm và cốc nước, có cả một hộp thuốc, vỏ hộp có chữ tiếng Trung.
Trương Chú đưa nhiệt kế cho cô, sau đó pha cho cô viên sủi trị cảm.
Thịnh Hạ mắt tròn mắt dẹt: “Cậu kiếm đâu ra thế?”
Trương Chú: “Lúc ăn tối đi tìm.”
“Ở đây có bán thuốc Trung Quốc à?”
“Không, hỏi xin người khác.” Cậu đáp qua loa.
Thực ra khách sạn có sẵn các loại thuốc thường dùng. Nhưng cậu sợ cô được chăm bẵm từ bé, uống thuốc lạ không hợp nên đã xin Trương Tô Cẩn danh sách khách mời, hỏi gần như lần lượt từng người xem có ai mang thuốc trong nước theo không, may mà có một bác gái mang theo thuốc cảm.
“Ờ…”
Cô yên lặng quan sát cậu pha thuốc, lắc lắc cái ly cho đến khi viên thuốc tan hết thì rót thêm nước nguội, thử nhấp một ngụm, xong mới đưa cho cô: “Uống đi.”
Cô ngoan ngoãn nhận cốc. Nước ấm rất vừa. Cô ngẩng lên từ từ uống hết. Thuốc không đắng, còn có vị ngòn ngọt.
Cô đang ngồi, cậu đang đứng, mắt vẫn mãi nhìn cô không rời. Ánh mắt ấy như nói rằng chỉ cần cô không uống hết là cậu sẽ nổi cơn dỗi giận.
Thịnh Hạ chưa từng thấy một Trương Chú như vậy.
Không biết phải miêu tả thế nào.
Rành là đang ở nơi tha hương nước lạ, rành là cô còn đang ốm, thế mà chẳng hiểu sao lại cảm thấy ảo giác năm tháng đẹp đẽ lặng trôi.
Uống thuốc xong cậu nắm tay kéo cô đứng dậy, tiễn cô về.
“Đừng ôm điện thoại nữa, về rồi mau ngủ đi. Bật điều hòa cũng được nhưng đừng để nhiệt độ thấp quá. Đắp chăn kín vào, vã mồ hôi cũng không được hất chăn. Cố chịu đựng, tới mai là khỏi…”
Cô nghe cậu nói cả tràng dài. Bản dịch bạn đang đọc chỉ đăng tại địa chỉ duonglam. design. blog và nick wattp3d namonade của người dịch. Người dịch không chịu trách nhiệm về sai sót bản dịch khi đăng ở các nơi khác.
Tới cổng sân, cậu buông tay cô ta, “Nãy mình nói gì, đã nghe lọt chưa? Còn…”
Câu nói chưa dứt Trương Chú đã cảm thấy hông bị thít chặt, một dáng người lao ùa vào.
Thịnh Hạ chẳng biết mình bị làm sao nữa. Nhìn vòng tay rộng lớn của cậu, cô chỉ muốn nép vào trong đó. Có lẽ vì đầu óc đang không tỉnh táo nên cô can đảm hơn, liền chạy ùa vào lòng cậu.
Đây là lần đầu cô chủ động.
Trương Chú sững ra như trời trồng, mãi lâu sau hồn phách mới về lại cơ thể. Mới định ôm lại, vòng tay đã trống rỗng, cô bạn đã chạy đi, chớp mắt bóng lưng đã vào sau cánh cửa.
Khi đóng cánh cửa kính, bốn mắt nhìn nhau, cô vội lảng ngay đi, không dám nhìn cậu thêm một cái.
Trương Chú bừng tỉnh, cảm thấy mình đã thiệt lớn.
Cậu cười một nụ cười bất lực, bước từng bước chậm rãi về nhà.
Bao giờ cô mới có thể thôi xấu hổ như thế? Câu hỏi này đã quấy nhiễu tâm trí cậu rất lâu.
Trương Chú không nhìn thấy là trên ban công tầng trên, Lư Hựu Trạch đang đứng đó, ánh mắt ủ rũ chán chường.
Thịnh Hạ uống thuốc thêm một ngày, cuối cùng bệnh cảm đã khỏi, kịp ngày lành tới dự lễ cưới.
Hôn lễ được set up sẵn từ trong nước mang sang, kết hợp cả nghi thức phương Tây và truyền thống.
Đưa rước dâu theo kiểu truyền thống, trưa là hôn lễ trên bãi biển kiểu Tây, sau tiệc tối còn có party, kết hợp nhiều hoạt động phong phú.
Bọn Thịnh Hạ được phân tới đội đưa dâu, sớm tinh mơ đã phải dậy ăn mặc trang điểm. Tuy không phải phù dâu, nhưng vẫn phải thật xinh đẹp.
Hội con trai đều được xung vào đội ngũ rước dâu. Trải qua 7749 cửa ải, giờ lành đã đến, lập tức phá cửa vào, bao lì xì bay tứ tán.
Bấy giờ Thịnh Hạ mới trông thấy dáng vẻ Trương Chú hôm nay.
Cậu mặc một bộ vest ôm dáng, cà vạt thắt nghiêm chỉnh, đầu tóc cũng được tạo hình cẩn thận, trên gương mặt trẻ tuổi pha lẫn một nét trưởng thành.
Khác hẳn mọi khi.
“Thịnh Hạ nhìn không chớp luôn…” Tiểu Mạch nói nhỏ.
Tân Tiểu Hòa: “Sao mình thấy như Trương Chú mới là người rước dâu ấy nhỉ.”
Phòng cô dâu người chen lúc nhúc. Mọi người tập trung bày trò làm khó cô dâu chú rể, không để ý là trong một góc, thiếu niên vest giày thẳng thớm nhỏ giọng nói với thiếu nữ.
“Sau này cậu muốn lễ cưới thế nào?”
Thịnh Hạ đang mải ngóng xem chú rể và các phụ rể có tìm được giày cưới không, đáp lấy lệ: “Không quan trọng.”
Người mới là quan trọng nhất.
Trương Chú: “Cứ nghĩ đi, từ từ nghĩ, cậu còn bốn năm nữa để nghĩ.”
Thịnh Hạ: …