” Tôi sẽ cho người đưa thiết bị tách lọc đến đây, làm thêm mấy cái thí nghiệm sẽ biết rõ.”
“Vậy phải làm phiền bạn trai của em rồi.”
Trong lúc chờ đợi, Tiêu Chiến tiếp tục làm thực nghiệm, dùng các tinh dầu bất đồng cùng đằng dịch pha thành hỗn hợp, kết quả đều giống nhau, khi hai loại chất lỏng chưa hoà vào nhau, mùi hương của tinh dầu vẫn tồn tại, đằng dịch mùi hương thực mau liền sẽ biến mất. Sau khi hoà lại với nhau, một chút mùi hương cũng không có.
Khi thiết bị tách lọc được đưa đến, Tiêu Chiến đem hỗn hợp chất lỏng tách ra, tinh dầu như cũ có mùi hương, đằng dịch vẫn vô vị.
Cậu nghĩ nghĩ, cầm đằng dịch nói: “Em đi đến phòng cách vách thử một chút, nơi này có quá nhiều mùi hương quấy nhiễu.”
Hai người cùng nhau đi đến phòng cách vách, bên trong không khí phi thường sạch sẽ, không có bất luận khí vị gì.
Dần dần, mùi hương nhàn nhạt từ đằng dịch phát ra.
Ở trong hoàn cảnh các loại mùi hương hỗn tạp, bản thân mùi hương đằng dịch lại biến mất.
Tiêu Chiến cầm lọ thuỷ tinh chứa đằng dịch: “Có thể che giấu khí vị, bản thân có thể thay đổi hình thái, khó trách năng lực nguỵ trang của Long thúc lại cao như vậy. Em muốn thử xem loại hiệu quả này đối với mùi tin tức tố có dùng được hay không.”
Vương Nhất Bác nhanh chóng đáp: “Để tôi tới thí nghiệm.”
Tiêu Chiến cười rộ lên: “Yên tâm, em sẽ không xằng bậy, em sẽ hỏi Long thúc trước một chút.”
Cậu đi đến bên cạnh cánh hoa của tiên ma khoai l, duỗi tay nhẹ niết phiến lá của long ma đằng: “Long thúc, chất lỏng từ phiến lá có thể uống không?”
Trong đầu cậu hiện lên một chữ lớn thật lớn như cảnh cáo: “Không.”
Tiếp sau đó trong đầu cậu lại hiện lên rất nhiều hình ảnh, tất cả đều là các loại động vật ăn nhầm lá của long ma đằng phiến lá, lông tóc móng vuốt điên cuồng sinh trưởng, cuối cùng hình ảnh là một người.
Tiêu Chiến xem đến da đầu tê dại, các loại lông tóc của người nọ đều tăng kích tích đến dọa người, bao gồm lông tơ trên mặt trên tay và lông mi.
Cả người giống như là một tên khất cái lâu năm không cắt tỉa.
“Nếu là không cẩn thận uống phải thì làm sao bây giờ?”
Long ma đằng cảm thấy được cảm xúc dao động của Tiêu Chiến, dùng phiến lá cọ cọ lòng bàn tay của cậu.
Trong đầu cậu lại xuất hiện một cái hình ảnh, long ma đằng quấn quanh một đóa hoa sen bảy màu siêu cấp lớn, hoa sen dần dần mà thu nhỏ lại, cuối cùng ngừng ở đường kính 1 mét.
Sau khi Tiêu Chiến xem qua liền hỏi: ” Long thúc có thể hấp thu lại sao?”
Phiến lá trên dưới điểm điểm.
“Con vừa mới thí nghiệm qua, chất lỏng từ phiến lá có thể che giấu mùi hương của bản thân, còn có thể che giấu mùi hương.”
“Đúng vậy.”
“……”
Tiêu Chiến đột nhiên cảm thấy, có lẽ ngay từ đầu nên hỏi Long thúc thì đỡ phí bao nhiêu là công sức rồi.
Đang nghĩ ngợi, cậu phát hiện mùi hương của tiên ma khoai đột nhiên biến mất. Cách đó không xa mùi rượu vang đỏ đột nhiên rõ ràng lên, nóng đến thiêu người, tim cậu đập nhanh hơn, tay chống ở trên cánh hoa, nhẹ thở phì phò.
Bởi vì có tiên ma khoai, hơn nữa tuyến thể được thả lỏng sẽ làm cả người đều nhẹ nhàng rất nhiều, cậu cùng Vương Nhất Bác về đến nhà liền gỡ miếng dán ngăn cách ra.
Lúc này không có mùi hương của tiên ma khoai, tin tức tố của hai người thoáng chốc có phản ứng.
Phiến lá run run, hướng Tiêu Chiến tỏ vẻ: “Che giấu mùi hương, rất đơn giản.”
Không cần Long ma đằng nói, Tiêu Chiến cũng biết chuyện này đối với nó rất đơn giản, nhưng đột nhiên mùi hương của tiên ma khoai biến mất làm cậu trở tay không kịp.
Tiêu Chiến bị Vương Nhất Bác từ phía sau ôm lấy, trong nháy mắt chạm nhau thân thể của cậu không chịu được khống chế mà run rẩy, nghĩ trước mặt là hai cây linh thực có chỉ số thông minh cao, cậu phi thường quẫn bách, so ngày thường càng thêm mẫn cảm.
Hai chân mềm nhũn, hơn phân nửa trọng lượng đều chống ở trên cánh hoa, cánh hoa phi thường mềm mại, rất có cảm xúc, cũng không chút sứt mẻ gì.
Tiêu Chiến bắt lấy tay của Vương Nhất Bác, miệng nặng nề hút khí: “Long thúc, không cần che giấu mùi hương của tiên ba ba nữa đâu.”
Rất nhanh, mùi hương của tiên ma khoai lại lần nữa xuất hiện.
Vương Nhất Bác khắc chế mà hôn xuống gáy cổ của Tiêu Chiến, chậm rãi buông cậu ra, thanh âm ám trầm: “Tôi trở về phòng trước đã.”
Sắc mặt Tiêu Chiến ửng đỏ, không dám quay đầu lại, cậu sợ nếu nhìn thấy bộ dáng lúc này của Vương Nhất Bác, mình tuyệt đối sẽ nhịn không được nhào đến.
Nhưng cậu biết rõ, thân thể của mình chịu không nổi, tạm thời có thể sinh hoạt thanh đạm mà thôi.
Có tiên ma khoai cùng long ma đằng ở cùng Tiêu Chiến nên Vương Nhất Bác cũng yên tâm, ánh mắt cực nóng mà liếc mắt nhìn cậu một cái, nhanh chóng rời đi.
Hắn biết rõ nếu tiếp tục ở chỗ này, tự chủ của thiếu niên sẽ thực mau liền như quân lính tan rã, mà đối mặt nhiệt tình thiếu niên, hắn không có khả năng nhịn được.
Nhưng thiếu niên chỉ vừa bị hắn lăn lộn cách đây không lâu, còn bị kinh hách ở trung tâm thể thao, không thể xằng bậy.
Sau khi Vương Nhất Bác rời đi, ở trong không gian có mùi hương của tiên ma khoai nên Tiên Chiến rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.
“Muốn đi lên sao?” Trong đầu đột nhiên xuất hiện dòng chữ của Tiên ma khoai, bàn tay đang đặt trên cánh hoa của Tiêu Chiến khẽ giật giật.
Cậu xấu hổ ho nhẹ một tiếng, đại khái là tư thế của cậu lúc ghé vào cánh hoa làm tiên ma khoai hiểu lầm.
Tiêu Chiến đứng thẳng dậy từ chối: “Không có, không đi lên.”
Tiên ma khoai tựa hồ có chút tiếc nuối: “Cánh hoa của ta rất có lực, ngươi có thể ngồi ở trên.”
“Thật sự không cần, con còn có việc phải hỏi Long thúc.”
Cậu nhìn long ma đằng, cẩn thận quan sát, nhéo nó rồi nhìn nhìn, mới phát hiện vị trí kề sát cánh hoa, có những giác hút thật nhỏ màu trắng, trực tiếp cùng cánh hoa nối liền với nhau.
Cậu theo bản năng chà xát cổ tay hỏi: “Long thúc, người khống chế mùi hương của các loại linh thực khác cần phải tiếp xúc sao?”
Phiến lá trên dưới điểm điểm.
“Như vậy lúc ở trên tay con thì có thể che giấu mùi tin tức tố của con sao?”
Phiến lá lại lần nữa điểm điểm.
Đôi mắt Tiêu Chiến hơi mở lớn: “Dùng chất lỏng của người có thể làm được việc này không? Che giấu mùi vị tin tức tố.”
Long ma đằng thong thả mà tinh tế viết, tuy rằng có chữ thiếu tay mất chân, nhưng ý tứ thực dễ dàng hiểu được, “Không biết, đằng dịch là dịch thúc sinh trưởng. Ngươi có thể bán cho chủ nông trường, không cần luyến tiếc, ta về sau mỗi ngày đều sẽ cho ngươi, ngươi bán đi mà lấy tiền tiêu vặt.”
Tiêu Chiến có chút câm nín: “…… Cảm ơn Long thúc.”
Phiến lá cọ cọ lòng bàn tay cậu: “Đây là việc một thúc thúc nên làm.”
Tiêu Chiến vừa muốn cười lại vừa cảm động, như vậy xem ra, tiên ba ba cho cậu chất lỏng màu đen cùng chất lỏng màu đỏ, đại khái cũng là dùng để ‘ nuôi’ cậu đi?
Vốn tưởng rằng chính mình dưỡng linh thực, kết quả lại bị dưỡng.
Hết chap 75.