Cô cũng chỉ để ý đến mỗi Trần Nhung.
Sau khi chia tay, cô không mặc váy áo thanh lịch nữa, lại trở thành một con cáo liều lĩnh.
Nghê Yến Quy nhấc chân lên, ngồi trên ghế giữ cây ăn quả, ăn từng múi quýt. Cô lười biếng như đang thu cái đuôi hồ ly của mình lại.
Triệu Khâm Thư: “Đến đây giúp mình một tay.”
Trần Nhung nói: “Được.”
Nếu chưa chia tay, cô chắc chắn sẽ ôm lấy anh dỗ dành anh.
Không biết vì sao, đột nhiên anh lại muốn nghe cô nói một câu: “Nhung Nhung, anh tốt nhất.”
*
Hà Tư Ly đến chỗ này làm công, quả thật mỗi ngày cô ấy đều được trả lương.
Các sinh viên khác có nhiệm vụ hỗ trợ.
Mao Thành Hồng rất nhiệt tình, lúc khuân vác anh ta cũng thuận tiện giảng lại những nội dung chính của tán đả: “Tôi nói cho mấy em nghe, cái chiến thuật gì đấy cũng không phải là không thể thay đổi, nếu chỉ học mỗi tổ hợp giữa nắm đấm và chân thôi thì lúc nào đó rất có thể sẽ bị đối thủ phát hiện ra sơ hở. Bất kể ra chiêu gì cũng đều phải tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu, phải thay đổi linh hoạt.”
Một sinh viên nói: “Huấn luyện viên Mao thật sự mắc bệnh nghề nghiệp rồi.”
Mao Thành Hồng nâng sọt lên: “Cho dù sau này tôi không dạy mấy em nữa, các em cũng cần phải nhớ kỹ. Tất cả mọi điều của chiến đấu chỉ là kiểm soát và phản kiểm soát.”
“Huấn luyện viên Mao.” Sinh viên khi nãy nắm chặt nắm tay lại, “Hay là sau này thầy tiếp tục dạy cho chúng em đi.”
“Đúng thế, huấn luyện viên Mao, em chạy trốn còn không nhanh bằng con chó nữa, thầy từ chức cũng sẽ thấy rất xấu hổ đấy.” Triệu Khâm Thư cười.
Mao Thành Hồng: “Được, sau này sẽ dạy cho các em.”
Bên cạnh Nghê Yến Quy là một cái sọt. Đây là trái cây cô mua từ Ôn Văn.
Miệng cô thấy thèm, nên đã ăn liên tục mấy trái.
Chỉ một mình Hà Tư Ly ở đây làm một lúc hai công việc. Lúc này cô ấy đang đứng dưới bóng cây khoa tay múa chân luyện quyền.
Ống kính Triệu Khâm Thư đi theo cô ấy, bước chân cũng hỗn loạn, chân trái đá chân phải xém chút ngã sấp xuống rồi.
Bầu trời màu xanh lam, xanh đậm ở phía núi xa. Nghê Yến Quy lắc lư cái ghế dựa, lười biếng đứng lên, cảm thấy mệt rã rời.
Đột nhiên, cô gặp được mẹ của Ôn Văn, bà ấy có khuôn mặt tươi cười hiền lành.
Mẹ của Ôn Văn nói gì đấy.
Ôn Văn biết Nghê Yến Quy không hiểu giọng địa phương ở đây, nên lại phiên dịch cho cô, nói: “Bạn học Tiểu Nghê, em nghỉ ngơi chút đi.”
Nghê Yến Quy đứng lên: “Con không sao đâu, con chỉ là nếm thử một chút quýt thôi. Rất ngọt nên nhịn không được ạ.” Bị người lớn nhìn thấy cô lười biếng, ung dung thế này, cô thật sự cảm thấy không tốt lắm.
Ý cười trên mặt mẹ Ôn rất sâu, nhìn Ôn Văn nói, lại nhìn sang hướng của Hà Tư Ly.
“Được ạ.” Ôn Văn nói, “Mẹ tôi nói, em và bạn học Hà đều là hai bạn học nhỏ, đã bận rộn đến trưa chắc mệt chết rồi.”
Nghê Yến Quy: “Chủ nhiệm Ôn, anh đừng cứ xem em như em gái nhỏ như thế, buổi sáng em đã dọn dẹp rất nhiều vali đấy.”
“Ừm, rất tốt. Còn lại mấy thùng, để nam sinh tụi tôi làm là được rồi.” Ôn Văn nhìn sang hướng cây ăn quả gọi, “Bạn học tiểu Hà.”
Hà Tư Ly còn rất nghiêm túc, thu lại động tác bình tĩnh lại lạnh nhạt. Cô ấy đi đến, trên mặt đầy mồ hôi.
Ôn Văn: “Các em theo mẹ tôi đi nghỉ ngơi một lát đi.”
Hà Tư Ly: “Em không sao.”
Ôn Văn liếc mắt nhìn Triệu Khâm Thư một cái.
Triệu Khâm Thư học theo dáng vẻ con chó nhỏ, lè lưỡi ra ngoài thở: “Nhưng mà mình mệt nha.”
Mẹ Ôn Văn nói hai chữ: “Nghỉ ngơi.”
Ngày hôm qua ăn xong đồ nướng đã là rạng sáng rồi. Cửa ký túc xá đã đóng từ lâu, Nghê Yến Quy không thể không trèo tường vào, vừa lăn lên giường đã ngủ mất.
Nghê Yến Quy lén lút hỏi: “Chủ nhiệm Ôn, có phải mẹ Ôn thấy phiền hay không ạ?”
Ôn Văn: “Mỗi năm mấy bạn học trong câu lạc bộ đến nhà của tôi chơi rất nhiều, còn qua đêm ở đây nữa. Nhiều người thì mẹ tôi càng cảm thấy náo nhiệt, vui vẻ.”
Nghê Yến Quy cũng không từ chối: “Cảm ơn mẹ Ôn.”
Mẹ Ôn Văn gật gật đầu: “Được.”
*
Nghê Yến Quy tỉnh lại.
Đám người Ôn Văn đang chất hàng lên xe tải.
Trong gió lạnh thấu xương, Mao Thành Hồng chỉ mặc một cái áo thun ngắn tay, một mình anh ta nâng hai thùng, trên đầu đổ đầy mồ hôi.
Cô xung phong đến nhận việc: “Huấn luyện viên Mao, em đến giúp đây ạ.”
Ôn Văn ngăn cô lại: “Không cần, bạn học Tiểu Nghê. Còn chưa đến giờ ăn cơm, tự em đi chơi một chút đi.”
Phía xa, Triệu Khâm Thư lại đang chạy đuổi theo Hà Tư Ly.
Nghê Yến Quy đành phải tự mình đi dạo.
Trong thôn hoặc là rừng hoặc là nhà dân, tự mình xây nhà lầu, cao đến ba bốn tầng.
Đối diện, một chiếc xe bánh mì nhỏ đang chạy đến đây.
Một bên của đường nhỏ là đất vườn, một bên là nhà dân. Trong đường của thôn, một chiếc xe cần đậu sát cửa nhà để xe khác có thể an toàn chạy đi qua.
Cô nhường đường cho xe bánh mì nhỏ chạy qua, quay đầu nhìn sang sân nhà người ta.
Mấy con gà đang kêu “cục tác”. Đối diện là con chó nhỏ đang sủa.
Xe bánh mì nhỏ chạy qua cô đã dừng lại. Xe bánh mì rất cũ, có vài vết xước trên lớp sơn trắng, để lộ lớp sắt màu sẫm bên dưới xe.
Trên xe có một người nhảy xuống.
Nghê Yến Quy đang nhìn gà trong sân, mãi đến khi bóng dáng người kia đến gần, cô mới có cảm giác có người đang đến.
Người xuống xe dĩ nhiên chính là Trần Nhung.
Triệu Khâm Thư chưa nói, Trần Nhung sẽ đến.
Cô vô cùng ngạc nhiên.
Xe bánh mì nhỏ đóng cửa lại, chạy đi, để lại tiếng xe kêu “xình xịch” phía sau. Con chó bên trong đột nhiên sủa “gâu gâu”. Đàn gà cũng chẳng để yếu thế, liên tục kêu “cục tác”.
Nghê Yến Quy nghiêng đầu sang: “Yo.”
Cô không còn vẽ eyeliner ngây thơ nữa, cũng không còn dáng vẻ thục nữ kia. Cô mặc một cái áo khoác dài màu đen. Bên trong là áo màu tối, vạt áo rất dài, dài đến tận đùi. Phía dưới không biết là váy ngắn hay quần đùi, bị áo dài che khuất, lộ ra cặp đùi trắng nõn, dưới chân là đôi vớ dài đến đầu gối và đôi giày da có quai hậu, có chút thoải mái.
Từ đầu đến chân của Trần Nhung cũng toàn một màu đen. Anh đeo một cái cặp trên lưng, dây cặp màu đen còn đang lủng lẳng bên cạnh: “Hi.”
Gió bắc thổi loạn tóc cô, cô vuốt vuốt tóc: “Thi xong rồi?”
Một tay anh nắm dây cặp: “Đã xong.”
“Thế nào?” Nghê Yến Quy cong môi cười, “Bữa thịt nướng ngày hôm qua có giúp gì được cho anh không?”
Anh gật đầu: “Có.”
“À?” Thấy anh thả lỏng, thoải mái như thế, cô đoán chắc anh đã thắng, “Thắng à?”
“Thua rồi.” Lớp mặt nạ vui vẻ trên mặt anh đã được lột ra. Nếu đứng trước mặt cô là “Trần Nhung” giả, anh còn muốn giả vờ “khiêm tốn” một chút, vì lời Lý Dục Tinh nói rất đúng.
Nghê Yến Quy: “…”
Cuối cùng cô cũng không nói mấy lời châm chọc anh, xăng ống tay áo lên nói: “Có lẽ giám khảo không hiểu cách thưởng thức đi.”
Đột nhiên Trần Nhung cười ra tiếng.
Cho dù hai người có cãi nhau, đánh nhau, cô vẫn luôn tin tưởng anh như cũ, sẽ đẩy sai lầm này cho người khác.
Không ai giống như cô, chẳng có một chút do dự nào đối với anh, vô cùng chắc chắn.
Chưa từng có.