Tô Uyển Ngưng suy đi tính lại, kết luận là đã cùng đường hết cách. Nàng ta không thể thua nữa, chi bằng yên ổn chờ thời cơ, từ từ mưu tính. Hoàng đế đã ban lệnh bài, tuy có hạn chế số lần nhưng nàng ta vẫn có thể tiến cung bất cứ lúc nào.
Đã như vậy, không bằng đến thăm Hoàng Hậu nương nương thường xuyên hơn, đến lúc đó lại trợ giúp bà ta nắm giữ phượng ấn lần nữa.
Mà Hoàng đế đã bị gieo cổ độc, chí ít trong thời gian ngắn sẽ không làm khó nàng ta. Gần đây xuất hiện đầy rẫy vấn đề, Tô Uyển Ngưng không biết lúc nào những chuyện rắc rối sẽ lại xuất hiện.
Rõ ràng lúc đầu mọi chuyện rất suôn sẻ, sao càng về sau càng gặp nhiều trở ngại? Tô Uyển Ngưng cẩn thận nhớ lại những gì đã xảy ra suốt thời gian qua, đến đoạn nàng ta sử dụng tinh thần công kích Lục Hàm Chi rồi bị đánh sập một đường dây then chốt thì đột ngột dừng. Đó là lần đầu tiên nàng ta thất bại khi làm nhiệm vụ, từ đó về sau, cứ liên quan tới Lục Hàm Chi thì đều hỏng bét.
Vì vậy nàng ta dần dần mất đi sự hậu thuẫn của nhà họ Lục, mất cả cơ hội công lược Vũ Văn Mân, thậm chí ý đồ đánh gãy cốt truyện mấu chốt cũng thất bại! Nếu lúc này mà vẫn không nhận ra được gì, vậy Tô Uyển Ngưng quá là ngu ngốc.
Đôi mắt đẹp của nàng ta lóe lên sự tàn ác: “Cho nên… rốt cuộc ngươi là ai? Thích phá hỏng chuyện tốt của ta đúng không? Dù là trùng hợp hay không, chúng ta đều phải đọ sức một phen.”
Lục Hàm Chi mang theo hộp quà “Lục phúc thuận ý” trở lại phủ An thân vương hắt xì liền mấy cái, cậu dụi dụi mũi, quay sang nhìn A Thiền.
A Thiền hơn 7 tháng đã có thể chống thân hình mập mạp của mình lên để bò.
Mặc dù cứ mỗi hai bước đều sẽ bị cơ thể mũm mĩm kéo cho ngã sấp mặt, nhưng bé vẫn không chịu từ bỏ mà chống dậy bò tiếp về phía trước.
Lúc Lục Hàm Chi quay đầu vừa vặn thấy A Thiền ngã sấp mặt.
Bé ngẩng lên, đần ra một lúc rồi tiếp tục bò về phía trước trên đôi chân ngắn tũn.
Lục Hàm Chi nín cười, tiến tới bế bé: “Đang tập bò à? Từ từ sẽ được, không cần gấp, con vẫn còn nhỏ mà!”
Nói xong câu đó, cậu nhìn xung quanh không thấy bóng dáng Vũ Văn Mân đâu mới nói: “Suỵt, tuyệt đối đừng để người cha dượng plastic kia của con biết, nếu không hắn lại bảo cha chiều hư con.”
Lục Hàm Chi vừa dứt lời, sau lưng truyền đến tiếng của Vũ Văn Mân: “Ngươi lại nói xấu gì sau lưng ta đấy?”
Vương gia mặc áo gấm màu đen bước vào cửa, trang sức ngọc trên người phát ra tiếng va chạm êm tai, hắn đang nghiêm mặt nhìn cậu.
Lục Hàm Chi quay lưng về phía hắn lè lưỡi, sau đó lại đổi thành khuôn mặt tươi cười nghênh đón: “Phu quân đã về rồi? Vào triều vất vả, ta tháo bội kiếm giúp ngài.”
Tuy Lục Hàm Chi nói là giúp Vũ Văn Mân tháo trọng kiếm xuống, kết quả trọng kiếm quá nặng, suýt là cậu đã để nó đập trúng chân mình. May Vũ Văn Mân đón được, nếu không nền nhà sẽ bị nện ra một cái hố.
Lục Hàm Chi đã tháo trọng kiếm của hắn mấy lần nhưng không bao giờ đỡ được. Vũ Văn Mân suốt ngày vác kiếm bên người, chẳng khác nào vác cái bao tải.
Cậu nghĩ đến hôm động phòng, Vũ Văn Mân nằm thẳng y như tấm thép bên cạnh mình. Không biết “gậy sắt lớn” kia đâm vào người có phải sẽ dũng mãnh như hổ không.
Lục Hàm Chi vô thức nghĩ đến cảnh 18+, hắng giọng một cái, cảm thấy mình đã bị thể chất đặc thù của tiểu lang quân ảnh hưởng, gần đây dâm quá dâm!
Cậu lắc lắc đầu, nghiêm túc hỏi: “Hôm nay tảo triều Hoàng Thượng đã nói gì? Thân phận của thích khách đã được xác nhận chưa?”
Vũ Văn Mân Đáp: “Chưa, Đại Chiêu Tự chưa trình kết quả khám nghiệm tử thi.”
Lục Hàm Chi cân nhắc, hỏi: “Lâu quá rồi đấy? Không phải đã khám nghiệm ngay hôm sau à?”
Vũ Văn Mân đáp: “Cũng có thể đã trình lên nhưng phụ hoàng chưa cho lộ tin ra.”
Dù sao Đại Chiêu Tự là tổ chức dưới trướng Hoàng đế, có gió thổi cỏ lay gì đều do Hoàng đế tự xử lý.
Lục Hàm Chi khó hiểu: “Vậy lão có ý gì?” Không biết sao cậu lại có cảm giác mơ hồ.
Vũ Văn Mân lắc đầu: “Hẳn là có rất nhiều nguyên nhân! Dễ là không muốn phá vỡ thế bình ổn hiện tại trong triều.”
Quan viên trong triều đều ràng buộc lẫn nhau, Phủ Doãn kiềm chế quân đội và ngược lại.
Bằng cách này, Hoàng đế có thể đối phó từ bên trong, không bị quan văn hay quan võ ràng buộc. Thực lực hai phe tương đương nhau, Hoàng đế nắm cả hai bên, muốn cả đôi vững mạnh.
Lục Hàm Chi hỏi: “Vậy những gì chúng ta dự đoán trước đó là sai?”
Vũ Văn Mân lắc đầu: “Không, ai lại ngủ ngon khi có người rình bên mép giường chứ. Tính phụ hoàng rất đa nghi, cứ chờ mà xem!”
Lục Hàm Chi gật đầu, chỉ thấy Vũ Văn Mân ôm A Thiền, vẻ mặt lạnh lùng lập tức trở nên dịu dàng.
A Thiền đang cầm 1 chiếc máy bay nhỏ, đây là đồ chơi yêu thích mới của bé. Những món đồ chơi nhỏ hiếm lạ kiểu này, A Thiền luôn thấy rất hứng thú, chơi đến mức yêu thích không nỡ buông tay.
Vũ Văn Mân nhẹ nhàng hỏi A Thiền: “Đây là cái gì?”
A Thiền đáp: “Ji… ji…”
Vũ Văn Mân:???
A Thiền nghĩ rằng Vũ Văn Mân nghe không hiểu, lập lại lần nữa: ”Ji Ji! Ji Ji! Ji ji ji ji!!!!”(*)
(*)Bé Thiền định nói là “máy bay” (fēi jī), nhưng chưa nói sõi nên nói thành “Ji” ở đây là đồng âm với “Cu” (họa mi:v)
Vũ Văn Mân đen mặt, mím môi quay đầu hỏi Lục Hàm Chi: “… Ngươi đã dạy gì cho con vậy?”
——————–
Tác giả có lời muốn nói:
Lục Hàm Chi: Người dâm nhìn gì cũng thấy dâm đó điện hạ!