Những đầu ngón tay của tôi ngứa rát.
Người hạ nữ vừa hứng trọn cái bạt tai bất ngờ đông cứng ngay tại chỗ,
Đôi mắt nâu mở to sửng sốt.
“Cái gì…”
“Sao? Bà không ngờ ta lại làm vậy à?”
“Sao, sao, sao cô lại…”
“Bà rất muốn “được” ta ra tay với mình đấy. Ta đang tự hỏi, liệu có phải bà thích những thiếu nữ ngây thơ hay không nhỉ?”
Hạ nữ trưởng ngây người nhìn tôi, chậm rãi nhếch miệng cười.
Một nụ cười đáng sợ.
“Cô luôn luôn hành động như thể mình rất yếu đuối và đáng thương, nhưng giờ thì cũng đã lòi đuôi chuột rồi. Nếu cô biết…”
“Bà đã có những gì mình muốn rồi đấy, vậy nên cứ đi mách em ấy đi. Chỉ cần một hạ nữ to gan chất vấn ta, Thánh nữ của Giáo hoàng Romagna sẽ trở thành nữ chủ nhân mới của dinh thự này, thì mọi việc không chỉ ngừng ở việc cắt đứt cái lưỡi của bà thôi đâu.”
“Tiểu thư…”
“Sẽ khá là ồn ào nếu như ta thực sự bảo rằng mình sẽ cắt lưỡi của bà đấy. Giờ ta đang thấy rằng bà đã quên xuất thân của ta là thế nào rồi thì phải.”
Ellenia không có quyền khiển trách tôi , ngay cả khi tôi thẳng tay bạt tai hạ nữ trưởng vì một lý do tầm thường nào đó.
Tôi không muốn biết cô ấy đang thực sự nghĩ gì, nhưng chẳng biết từ khi nào mà tôi đã khao khát một tình bạn chân thành đầy xa xỉ đến thế?
Tôi cứ ngu ngốc mong đợi điều nhỏ bé đó, nhưng tình bạn ấy cũng chỉ vậy mà thôi.
Hơn nữa, tôi chẳng mong chờ gì vào việc những người ở đây sẽ đứng về phía tôi ngay từ khi tôi đặt chân đến đây chút nào cả.
Tôi cần cái quái gì ở những kẻ đã lén lút bỏ cát vào bình nước của mình cơ chứ?
Họ đáng ra phải đưa cho tôi một lý do về cái hành vi khốn nạn đó trong khi tôi chẳng gây ra bất kỳ điều gì.
Hạ nữ trường nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh giá và vô cùng đáng sợ, nhưng ngay sau đó, bà ta quay người và chạy khỏi nhà kính.
Tôi cũng quay bước và đấn gần đài phun nước.
Tôi gần như muốn trầm mình xuống làn nước mát lạnh bởi bụng tôi như đang sôi lên sùng sục.
Dù vậy, tôi vẫn cảm thấy nhẹ nhõm được phần nào.
Những ngày trước, khi tôi hổ thẹn ngay trong tiệc sinh thần của chồng mình bởi bà ta… Chết tiệt, gì chứ, giả vờ thương tại mình à?
Ta sẽ cho bà thấy thương hại là như thế nào.
Phùuu, tự dưng tôi nhớ Popo quá.
Cả Griffin và rồng con nữa. Chúng đang làm gì lúc này nhỉ?
Tôi tự hỏi Ellenia sẽ phản ứng ra sao khi biết chuyện tôi ra tay với hạ nữ trưởng. Và cả Izek nữa.
Haha, tôi chắc chắc là sẽ rất tuyệt cho mà xem.
“Nói một lời người sẽ mãi nhớ về em, đứng cùng tà áo xẻ vai, ngắm nhìn hoàng hôn rủ bóng, người ơi…”
Để ổn định nhịp tim của mình, tôi ngồi xổm ở gần những bụi cây và bắt đầu làm vòng hoa.
Hoa Rudbeckia vàng hoe và hoa hồng đỏ rực. Nếu chúng được rải trên giường thì thật đáng xem…
“Ruby?”
Khi đang kết vòng hoa, tôi gần như ngã quỵ khi nghe thấy tiếng nước bắn tung toé từ phía lối vào.
Ôi, lạy Chúa, tại sao mọi người cứ thích xuất hiện ở nơi này thế?
Chà, ngay khi họ gây ra động tĩnh thì có lẽ tôi cũng chẳng nhận ra được bởi đang mải mê chìm sâu vào những suy nghĩ miên man của mình mình.
Điều đó không phải là vấn đề trong lúc này. Đừng nói là anh ấy đã trở về rồi nhé!
“Em có ở đây không?”
Mắt tôi hoa lên. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra ngay sau đó.
Khi tôi định thần lại thì đã thấy mình đang bó gối và thu mình lại trong căn nhà búp bê sau khi chui qua bụi hương thảo và oải hương rồi.
Tôi có thể nghe được bước chân của Izek đang tiến về phía này.
Tim tôi đập thình thịch như giai điệu của nhạc hip-hop.
Làm gì có chuyện anh không biết tôi ở đây khi mà tôi đã để lọ đom đóm ngay trên băng ghế cơ chứ.
Mình đang làm cái quái gì vậy?
Rốt cuộc thì mình lẩn trốn vì cái gì chứ?
“… Lạ thật.”
Ngài mới kì ấy! Điên mất thôi. Không thể ra ngoài bây giờ được. Mình nên làm gì bây giờ?
Bà Curie ở trên mái của căn nhà búp bê đang mỉm cười nhìn tôi.
Không còn cách nào khác ngoài việc lén lút lẻn ra ngoài và nhanh chân chạy về phòng ngủ của mình sau khi anh rời đi, dù sao thì giọt nước cũng tràn ly rồi.
Vì vậy, tôi mắt đối mắt với bà Curie, lắng tai và thở gấp khi chú ý vào từng bước chân của anh.
Tôi cứ nghĩ tiếng bước chân của anh sẽ lướt qua đây, nhưng vài giây sau, tôi chẳng nghe thấy bất cứ động tĩnh nào nữa.
Anh ấy đâu rồi? Anh ấy đi rồi sao? Đúng không?
“…Aa!”
Một tiếng động nặng nề vang lên ngay trên đầu tôi mà không hề có động tĩnh nào trước đó, kiến tôi giật mình hoảng sợ.
Một lúc sau, tôi nhìn thấy gương mặt của chồng mình đang nhìn xuống dưới này. Anh đang nâng mái nhà búp bê lên, dưới ánh sáng tuyệt đẹp của trần kính trong khu vườn trong nhà.
Đôi mắt đỏ rực của anh mở to, tràn đầy tuyệt vọng và phi lý, đăm chiêu nhìn thẳng vào tôi.
Tôi không thể ngờ được làm thế nào mà anh có thể tìm ngay ra chỗ tôi đang trốn.
Khi tôi vẫn còn đang bối rối và chẳng thể làm được trò gì ra hồn, Izek đã mở lời.
“Em đang làm gì vậy?”
“… Em chơi trốn tìm ạ.”
“Vậy ai là người đi tìm?”
“Ngài đó.”
Mồ hôi tôi tuôn như suối khi cố gắng nhếch miệng trả lời.
Aaaa, mình có nên tự cắn đứt lười luôn không?
Cái miệng của tôi hôm nay đã biến thành cái miệng tai hại rồi.
Izek đặt mái nhà gỗ lên bụi cây, gần như là ném nó xuống hơn, đang vẩy vẩy hai tay và liếc về phía tôi. Tôi nuốt nước bọt, miệng khô rang.
“Thế, phần thưởng là gì đây?”
“Dạ?”
“Ta tìm thấy em rồi. Phần thưởng của ta là gì?”
Tôi bàng hoàng. Ở phương Bắc vĩ đại này, ngay cả trò trốn tìm cũng phải có giải thưởng cơ đấy.
Đúng là những Hiệp sĩ Tôn giáo tham lam mà.
“Phần thưởng là… một nụ hôn chân thành ạ.”
“Vậy thôi à?”
Cái gì? Vậy thôi? Cái đồ khốn máu lạnh!
“Đó là một nụ hôn thật sự đó ạ.”
“Thế thì trao nó cho ta đi.”
Tôi lại tiếp tục tự đào hố chôn mình.
Như một chú gà con đang tự giác đi vào lò mổ, tôi bất lực, rón rén nhổm dậy.
Nụ hôn trong tình huống này lãng mạn thật đấy.
Khi tôi khẽ nhón chân lên và đặt tay lên bò vai tráng kiện của anh, Izek đứng khoanh tay một cách kiêu hãnh và không hề nhúc nhích.