Đau lòng quá.
Nhất định phải ra tay trước, nhưng phải ra tay kiểu gì đây?
Ninh Thư bụp bụp gõ bàn phím, trong lòng rất phiền táo.
E rằng trong kịch bản, Phong Dận chính là dùng phương pháp này để giải quyết vấn đề sát khí vào cơ thể tan thành mây khói của Tống Hề Hàm.
Mãi đến giờ tan việc, Ninh Thư cũng không nghĩ ra đối sách, trước tình hình sức mạnh tăng nhanh, có nhiều mưu kế hơn cũng vô dụng, dốc hết sức phá vỡ.
Không công bằng mà, mình tu luyện võ công thì tiến triển chậm như vậy, người ta thì có yêu quái chủ động đưa lên tận miệng.
Thế giới hiện đại này gây ra cho cô áp chế quá lớn, nhất định phải nâng cao điểm vũ lực của mình, có lẽ là điểm vũ lực vẫn còn quá thấp, đợi sau này nó tăng thêm mấy vạn nữa, cũng không tin còn có áp chế lớn như vậy.
Tan việc, Tống Hề Hàm thu dọn đồ đạc đi về, Ninh Thư thở dài một hơi, cũng tan việc theo, đợi đến tối công ty không còn ai thì trở lại vậy.
Ninh Thư ra khỏi công ty, liền thấy tên Tạ Ý Viễn vốn nên nằm ở nhà dưỡng thương xuất hiện, đang đối mặt nói chuyện với Tống Hề Hàm.
Biểu cảm của Tống Hề Hàm vô cùng thiếu kiên nhẫn, nhưng Tạ Ý Viễn nhìn có vẻ rất vui.
Ninh Thư bôi nước mắt trâu lên trên mí mắt, nhìn thấy cả người Phong Dận bên cạnh Tống Hề Hàm tỏa ra hắc khí, con mắt đỏ đậm, đang cười như không cười nhìn Tạ Ý Viễn.
Mà Tạ Ý Viễn lại không hề phát hiện, lại muốn đưa tay ra cầm tay Tống Hề Hàm, muốn nhân cơ hội này sàm sỡ chút.
Ninh Thư: →_→
Đúng là chán sống rồi mà, đúng là sinh mệnh không ngừng tìm đường chết mà.
Cô cũng không muốn hao tâm tổn sức cứu hắn một lần nữa làm gì, thêm một lần nữa, không cần cứu, trực tiếp chơi cho xong luôn đi.
Ninh Thư lớn tiếng gọi Tạ Ý Viễn: “Tạ Ý Viễn.”
Tạ Ý Viễn lập tức thu tay về, xoay đầu lại nhìn Ninh Thư chằm chằm.
Ngay cả Tống Hề Hàm cũng xoay đầu lại nhìn Ninh Thư, trên mặt có chút nghi hoặc, đang suy đoán mối quan hệ giữa Ninh Thư và Tạ Ý Viễn.
Một tay Ninh Thư lau nước mắt trâu đi, đi tới lôi cổ áo Tạ Ý Viễn đi.
“Cô làm cái gì vậy, này.” Tạ Ý Viễn dùng sức giãy giụa: “Cô buông tay ra.”
Ngón tay Ninh Thư dính nước mắt trâu bôi một ít lên trên mí mắt của Tạ Ý Viễn, tiến đến bên tai hắn lạnh lùng nói: “Anh không phải muốn gặp quỷ sao, tôi để anh gặp hắn nha.”
Ninh Thư nói xong dán một lá bùa trên lưng Tạ Ý Viễn.
“Tôi đang nói nói chuyện với người ta mà…” Giọng nói của Tạ Ý Viễn quả nhiên dừng lại, trợn to mắt nhìn Tống Hề Hàm… Còn có nam nhân mặc đồ đỏ bên cạnh cô ta nữa.
Nhìn thấy trên người hai người họ tỏa ra quỷ khí u tịch, Tạ Ý Viễn bị dọa đến im bặt, miệng đóng đóng mở mở, dĩ nhiên không nói được câu nào, toàn thân mềm nhũn ra bị Ninh Thư lôi đi.
Ban ngày gặp quỷ!
Đến khi đi được một đoạn đường dài rồi, nhìn không thấy Tống Hề Hàm và Phong Dận nữa, Ninh Thư mới buông Tạ Ý Viễn ra, Tạ Ý Viễn nằm trên mặt đất giống như lợn chết vậy.
Ninh Thư dùng chân đạp hắn: “Có thể đứng lên không, phía sau anh…”
“A…” Tạ Ý Viễn sợ đến mức thét lên một tiếng, âm thanh chói tai, vội vã đứng lên, nhảy đến bên người Ninh Thư, tứ chi quấn lấy người Ninh Thư: “Có quỷ!!!”
Ninh Thư nghiêng đầu, móc móc lỗ tai của mình, cảm giác lỗ tai bị tiếng thét chói tai của Tạ Ý Viễn làm cho điếc rồi.
“Xuống đi.” Dù gì mình cũng là con gái, cũng không trụ được một người đàn ông to như Tạ Ý Viễn.
Nhìn bộ dạng kinh sợ của hắn kìa, trước đó không phải còn không tin à?
Ngoài miệng nói không cần, thân thể lại rất thành thực, sợ đến vậy cơ đấy.
Tạ Ý Viễn nhảy từ trên người Ninh Thư xuống, nói với Ninh Thư: “Tôi sợ đến mức chân run cả rồi, dìu tôi một tí đi.”
“Phía sau anh có một con quỷ đang đuổi theo anh, chắc là chết vì xảy ra tai nạn xe cộ, một tay còn cầm cánh tay của mình nữa.” Ninh Thư lạnh nhạt nói.
“A!!!!!” Tạ Ý Viễn chạy đi như điên, chân cũng không run nữa.
Đợi đến khi về tới biệt thự, Tạ Ý Viễn đã trở thành một con chó bỏ đi rồi, nằm trên ghế sofa không nhúc nhích, khiến cho Tạ Vĩ Minh rõ ràng cảm thấy con trai mình đã xảy ra chuyện gì.
Tạ Vĩ Minh hỏi Ninh Thư: “Nó bị làm sao vậy.”
“Ai bảo háo sắc cơ.” Ninh Thư liếc mắt nhìn hắn: “Đã nói rồi, người ta là hoa đã có chủ, không nên đụng vào mà.”
Tạ Ý Viễn lau mồ hôi, cảm thấy cuộc sống này nhàm chán không còn gì đáng để lưu luyến cả hỏi Ninh Thư: “Hai người đó là thứ gì vậy?”