“Đúng… tha cho những người khác đi, ai làm người đó chịu”.
Tiếp theo đó lục tục lại có mấy chục người nữa đứng ra.
Tướng lĩnh quân Hắc Kỳ mặt không cảm xúc đứng nhìn, sau đó lại nhìn về phía người phụ trách Thiên Võng.
“Đã muộn rồi… dám động vào thống quân đại soái nước Hoa Hạ ta… giết không tha…”
“Toàn thể nghe lệnh… giết…”
“Bịch… bịch… bịch…”
“Bịch… bịch… bịch…”
“Bịch… bịch… bịch…”
Nước Hoa Hạ, Bắc Cảnh, thành tộc La Sát.
Một thành viên Thiên Võng đến phủ đệ An Na.
“Bái kiến Đa tướng quân, bái kiến nữ vương đại nhân”.
“Xử lý thế nào rồi?”
“Cho dù chỉ có một tia hiềm nghi cũng đã toàn bộ xử chết 24 ngàn người rồi”.
An Na bên cạnh thất kinh nói: “Toàn bộ xử chết rồi ư?”
“Đúng, hoàng thượng có lệnh, Đa tướng quân là điểm mấu chốt của nước Hoa Hạ ta, dám động vào Đa tướng quân chính là khiêu khích lớn nhất với nước Hoa Hạ ta, bắt buộc phải giết cảnh cáo, cấm quân thành Thiên Khải mấy ngày nữa cũng sẽ tới điều tra kỹ càng lại lần nữa chuyện này đề phòng bỏ sót, đồng thời Thiên Võng ta cũng đã điều tra ra được nơi lưu vong của Ma Kha Mạt, hải quân đã khởi hành ngày hôm qua, nhất định sẽ đem đầu của Ma Kha Mạt trở về”.
Đa Đoạt không nói gì, chỉ im lặng gật đầu, ngược lại An Na thì tỏ ra khiếp sợ, nàng ta muốn báo thù nhưng những người Trung Nguyên này cũng quá hung hăng rồi.