Mọi chuyện kết thúc ở đây.
Lúc này đây, ở tập đoàn Cố thị. Cố Gia Bảo đã xác định ngay phải rời khỏi tập đoàn, giao hết cổ phần lại cho Cố Triệt.
Sau này, sự phát triển của tập đoàn Cố thị không có quan hệ gì tới ông ấy nữa, hoàn toàn lùi về vị trí hậu trường, thậm chí ông không nắm giữ bất cứ cổ phần nào, còn không làm cả cổ đông.
Ông ấy sợ sau này mình sẽ rơi vào cục diện tiến thoái lưỡng nan, dù là giúp bên nào cũng sẽ thấy hổ thẹn với lương tâm.
Cố Triệt gieo gió gặp bão, thằng hai và thằng ba cũng thua thiệt quá nhiều.
Ông chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn, không muốn nghiêng về phía ai.
Ông chỉ mong anh em không tương tàn là được.
Cố Gia Bảo đi tới tập đoàn Cố Thị, hôm nay là ngày ông ta phải giao lại cổ phần nên mời cả luật sư tới làm công chứng.
Trong phòng họp rộng lớn, trống trải, vẻ mặt của tất cả mọi người đều có phần nghiêm nghị.
Đây là chuyện quan trọng hàng đầu. Cố Gia Bảo ngồi ở ghế chủ tọa, Cố Triệt ngồi bên tay trái, phó tổng giám đốc ngồi bên tay phải, bây giờ đã là hai ghế trống của tập đoàn Cố thị.
Đã lâu rồi ông ta không hỏi đến chuyện của tập đoàn, giờ già rồi cũng nên thoái vị để nghỉ ngơi.
Từ khi xảy ra những chuyện kia, ông ta cảm giác được mình thực sự già rồi, dù có là một con sư tử mạnh mẽ thì cũng có ngày mất đi nanh muốn, mất cả uy nghiêm.
Ông ta đưa mắt nhìn một vòng, không thấy Cố Gia Huy đâu thì thấy hơi thất vọng.
“Thằng ba đâu?”
“Bố, có lẽ chú ba đã từ bỏ quyền cổ phần của mình rồi, 40% trong tay bố nên giao hết toàn bộ cho con đi.”
Cố Triệt hơi mất kiên nhẫn.
Anh ta và Cố Gia Huy đã rơi vào hoàn cảnh chống lại nhau như nước với lửa, trong ngày vui như vậy, anh ta cũng không muốn nhìn thấy người mà mình không thích.