Đương nhiên ngoại trừ Hàn Lập thì một số tu sĩ Nguyên Anh khác chưa có danh tiếng cũng đã được biết đến sau khi tham chiến.
Dù sao cũng chỉ có trong khi đấu pháp mới có thể nhìn ra thần thông chính thức của một tu sĩ lớn nhỏ ra sao.
Mà lúc này, sau khi bế quan hơn nửa năm tại một hẻm núi nơi nào đó tại Ngu Quốc, Hàn Lập rút cuộc cũng đã khôi phục nguyên khí, đi ra khỏi mật thất trong lòng núi.
“Phụng Thác” là pháp sĩ Trúc Cơ kỳ của một tiểu bộ lạc trong Mộ Lan tộc, mặc dù hắn trong bộ lạc vẫn được người người kính sợ gọi là tiên sư nhưng sau khi tới Điền Thiên Thành lại thành kẻ có hay không có cũng được.
Hôm nay hắn từ một cứ điểm nằm gần biên giới Bắc Lương quốc đi ra, mang theo một tiểu đội pháp sĩ Luyện Khí kỳ tuần tra dọc biên giới theo lộ tuyến chạy dài mấy trăm dặm để dò xét, phòng ngừa tu sĩ Thiên Nam đột nhiên tập kích.
Từ cứ điểm đi ra dò xét đã non nửa ngày, tính toán thời gian cũng đã đến lúc nhóm pháp sĩ khác lại đây thay phiên. Chỉ cần đi tới phía trước hơn mười dặm nữa là có thể phản hồi. Phụng Thác trong lòng thầm nghĩ.
Hắn nhớ tới hai ngày trước đây mới được phát hơn mười khối linh thạch, cảm giác được mình có hy vọng đột phá bình cảnh, thoát khỏi giai đoạn Trúc Cơ sơ kỳ nên rất muốn nhanh trở về đả tọa tu luyện. Hắn mong trước khi đại chiến có thể nâng cao tu vi thêm một tầng. Nếu có thể trong đại chiến lập công thì sau đó được linh thạch được tưởng thưởng sẽ không ít.
Vị pháp sĩ Mộ Lan trung giai này một bên mang theo tiểu đội chậm rãi ngự khí phi hành, một bên không yên lòng suy nghĩ vẩn vơ.
Lúc này bọn họ vừa bay đến một chỗ sườn núi đầy loạn thạch, bình thường hiếm khi thấy có dấu chân người đi tới, đang muốn dò xét qua loa thì đột nhiên phía dưới loạn thạch thanh quang chớp động, tiếp theo bóng người chợt lóe, một gã thanh niên mặc áo xanh tự nhiên hiện lên trên mặt đất.
Nam tử này xem ra chỉ mới hơn hai mươi tuổi, ngẩng đầu lạnh lùng liếc mắt một cái về phía đám pháp sĩ, trên mặt không chút biểu tình.
“Tu sĩ Thiên Nam?! Ít nhất cũng ngoài Kết Đan kỳ, căn bản nhìn không ra tu vi đối phương sâu cạn thế nào cả.” Phụng Thác khi thấy rõ thanh niên nọ liền dùng thần thức đảo qua, sau khi phán đoán thì không khỏi hít một hơi lạnh.
“Mau rút lui! Người này không phải là kẻ chúng ta có thể đối phó được!”
Phụng Thác cũng xem như cơ trí, sau khi vội vàng hô năm sáu gã pháp sĩ cấp thấp phía sau một tiếng thì vội vàng quăng ra một cái túi linh thú tinh xảo.
Nhất thời một đạo hồng quang từ trong túi bắn ra, sau khi xoay quanh một cái thì lao về hướng có cứ điểm.
Nhưng vào lúc này, trên không trung bạch quang chợt lóe, một thiếu phụ mặc quần áo màu trắng xuất hiện bên cạnh đạo hồng quang, mỉm cười hé miệng, phun ra một đoàn phấn hồng hương vụ, đem hồng quang bao ở trong đó.
Một tiếng chim hót thanh thúy truyền ra, hồng quang vội vã tán đi rồi một chim nhỏ màu đỏ từ trên không trung rơi xuống.
Thiếu phụ phất tay một cái, con chim nhỏ bay về phía nàng.
Thấy tình hình đó tâm tình của Phụng Thác trầm xuống. Hắn cũng bất chấp những người khác, vội vàng hai tay bắt quyết, hoàng quang trên người chói lòa, muốn thi triển linh thuật chạy trốn ra ngoài dặm để bảo vệ tiểu mệnh.
Nhưng vào lúc này, trên đỉnh đầu đám pháp sĩ không biết khi nào tự nhiên hiện ra một cái ngân sắc cự chung.
“Đang!” một âm thanh nhỏ vang lên.
Phụng Thác cảm thấy đầu óc choáng váng, trời đất quay cuồng rồi từ không trung rơi xuống.
Vài tên pháp sĩ Luyện Khí Kỳ khác lại càng tồi tệ hơn. Sau khi nghe thấy tiếng chuông, trong phút chốc hai mắt tối sầm, cũng ngã xuống không biết sống chết ra sao.
Thiếu phụ áo trắng thấy vậy, thân hình liền nhoáng lên, xuất hiện bên cạnh Phụng Thách, tay nắm lấy cổ áo rồi nhẹ nhàng hạ xuống dưới.
“Chủ nhân, người này là người cầm đầu hẳn sẽ biết nhiều chuyện hơn một chút.” Sau khi hạ xuống đất, thiếu phụ mỉm cười ngọt ngào, nói với thanh niên.
Hai người này tự nhiên là Hàn Lập cùng Ngân Nguyệt sau khi xuất quan đã phát hiện thấy tình hình Ngu Quốc thất thủ.
Hàn Lập tùy tiện bắt một gã pháp sĩ cấp thấp, sau khi biết thông tin đại khái liền mang theo Ngân Nguyệt lặng lẽ lẻn đến biên giới.
Nguyên hắn định trực tiếp xuyên qua biên giới nhưng vừa lúc phát hiện ra đội tuần tra của Phụng Thác.
Hàn Lập trong lòng vừa động, lúc này quyết định bắt sống thêm một gã pháp sĩ để hỏi cụ thể tình hình biên giới nhằm tránh đụng đầu, xui xẻo tiến vào chỗ đóng quân của một gã Thần Sư.
Dưới sự phối hợp Mộng Dẫn thuật của Hàn Lập với Mê hồn huyễn thuật của Ngân Nguyệt, cả hai người rất nhanh chóng biết được điều cần thiết.
Hàn Lập thở phào nhẹ nhõm.
Chỗ biên giới này thật sự do tam Đại Thần Sư thay phiên trấn thủ nhưng đoạn đường phía trước cách cứ điểm của Thần Sư ở khá xa. Chỉ có một gã Mộ Lan Đại thượng sư đóng quân mà thôi.
Lấy tu vi của Hàn Lập thì việc ẩn giấu đi qua hoàn toàn không thành vấn đề.
Nhìn gã tù binh đang hôn mê bất tỉnh một chút, Hàn Lập liền nhíu mày.
Vi muốn lấy tin tình báo nhanh nên Hàn Lập tự nhiên sử dụng thủ pháp bá đạo, thần trí của vị tù binh này đã bị hủy đến bảy tám phần, có tỉnh lại cũng là một phế nhân.
Hàn Lập than nhẹ một tiếng, ngón tay bắn ra một viên hỏa cầu đem người này hóa thành tro bụi.
Sau đó thanh sắc hà quang trên người lóe lên, bao lấy Ngân Nguyệt vào bên trong rồi hóa thành một đạo thanh hồng, phá không mà đi.
Ở phía bên kia biên giới của Bắc Lương quốc, trong tòa thạch thành “Thiên Nhất” do Thiên Nam tu sĩ mới kiến tạo, trong một gian thính đường không lớn nằm ở một góc của thành này có vị Lữ sư huynh của Hàn Lập đang cùng vài tu sĩ cao cấp Thiên Đạo Minh nhàn đàm việc gì đó nhưng trong ánh mắt vẫn có chút hoảng hốt, tâm thần không yên.
Lại nói tiếp, nếu lúc trước hắn đã tham gia vào trận chiến ngăn chặn trì hoãn đội pháp sĩ tiên phong thì nay có thể trở về Lạc Vân Tông.
Nhưng Lạc Vân Tông hôm nay tổng cộng cũng chỉ có hai tu sĩ Nguyên Anh kỳ là hắn cùng ngân phát (tóc bạc) lão giả, trong đó ngân phát lão giả nguyên khí chưa phục hồi nên cũng không thể dẫn đệ tử Lạc Vân Tông tới tham gia đại chiến. Vì vậy hắn chủ động yêu cầu lưu lại để chiếu cố đệ tử bổn tông một chút.
Đương nhiên một nguyên nhân khác không chịu rời đi tự nhiên cũng là do Lạc Vân Tông Hàn trưởng lão gần đây thanh danh hiển hách không biết đang ở nơi nào. Lữ tu sĩ trong lòng lo âu, không biết Hàn Lập có gặp chuyện gì không may hay không, không có cách ra rứt ra được.
Lại nói tiếp, việc Hàn Lập có thể giết chết tu sĩ Nguyên Anh kỳ khác, thậm chí có thể ở chạy thoát từ trong tay Mộ Lan Thần Sư, đến nay vẫn làm cho vị Lữ trưởng lão này có chút khó có thể tin được.
Dù sao người khác không rõ ràng nhưng chính bản thân hắn tự mắt nhìn thấy Hàn Lập vừa mới ngưng kết Nguyên Anh được mấy năm. Như thế nào có thể trong thời gian ngắn đến vậy mà có được thần thông nghịch thiên đó? Thậm chí còn được Mộ Lan Thần Sư đánh giá thần thông hơn cả tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ một bậc nữa chứ.
Chẳng lẽ Lạc Vân Tông bọn họ lần này thật sự nhặt được bảo bối. Vị Hàn sư đệ này đúng là kỳ tài tu tiên ngàn năm khó thấy.
Bây giờ Lữ Lạc mặc dù ngồi ở trong thính đường nhưng trong lòng lại nhớ tới việc này, tai tuy vẫn nghe người khác nói nhưng đầu óc thì không biết đang để đâu đâu.