“Vậy em có kế hoạch gì?”
“Lần này coi như Hứa Trúc Linh phúc lớn mạng lớn, cô ta gặp được Phó Minh Tước nên tránh được một kiếp. Nhưng thế thì cũng chẳng sao, sau này còn rất nhiều cơ hội. Nếu như cô ta mà chết thì lòng Cố Thành Trung sẽ rối như tơ vò, khiến trận tuyến của Cố Thiện Linh cũng sẽ rối loạn theo, chúng †a có thể nhân cơ hội đó. Nếu con đường này bị tắc nghẽn thì chúng ta chọn con đường khác.”
“Ra tay từ phía anh hai.”
“Josh?”
“Không, là một người anh khác.
Khóe miệng Lucia nở một nụ cười gian xảo.
Nụ cười ấy giống như ma quỷ, cực kỳ đáng Sợ.
Charles đi tới ngôi hoàng đế, cũng đã trải qua rất nhiều chuyện dơ bẩn, lòng dạ anh ta cũng đã độc ác từ lâu.
Nhưng bây giờ anh ta nhìn Lucia, bỗng nhiên anh ta cảm thấy đối phương chỉ có hơn chứ không kém.
Bản thân anh ta cũng phải khiếp sợ sự tàn nhãn của lòng dạ đàn bà.
Sau này, lợi dụng xong thì nhất định phải giết chết cô ta thì anh ta mới yên tâm được, nếu không thì tai họa về sau không đếm xuể.
Hai người không nói gì nữa, bầu không khí trở nên yên ảng, nhưng cả hai đều mang ý đồ xấu xa của riêng mình.
Đây không phải là lần đầu tiên Hứa Trúc Linh đến công ty chỉ nhánh của tập đoàn Cố Linh, nên khá thuộc đường lối ở đây.
Bây giờ Cố Thiện Linh đã trở thành một người vô cùng bận rộn, trước kia anh ấy chỉ ở phía sau trợ giúp .Josh.
Bây giờ danh chính ngôn thuận, anh ấy không những quản lý mọi việc của tập đoàn Cố Linh mà còn phải giúp .Josh giải quyết hậu quả cho tốt.
Còn Josh thì lại nhàn rỗi, không có việc gì làm Cố Thành Trung cũng rất yên tâm giao.
Hứa Trúc Linh cho .Josh, bởi vì người bảo vệ âm thầm cho .Josh rất nhiều, nên cũng có thể đảm bảo an toàn cho cô.
Hai người đi dạo loanh quanh, ăn uống đủ thứ.
Mặc dù Josh là đàn ông nhưng cô không thấy khó chịu, ngại ngùng gì cả, có lẽ là vì con người bên trong anh ta là phụ nữ.
Nhưng những lúc cần “man” thì vẫn rất đàn ông.
Ví dụ như lúc trả tiền, .Josh sẽ thanh toán, hoàn toàn không cho cô có cơ hội rút tiền ra.
Lúc mua đồ, anh ta cũng chủ động xách.
Hai người đứng cạnh nhau, người nào không biết còn khen họ vô cùng xứng đôi Hứa Trúc Linh thấy một cửa hàng váy cưới, chiếc váy nổi tiếng nhất của cửa hàng là tác phẩm thiết kế của Donald, đó là cái duy nhất trên thế giới. Hứa Trúc Linh không nhìn được nhìn nhiều hơn một chút, Josh lên tiếng: “Nhà thiết kế đó rất khó mời, chỉ có hoàng gia mới mời được, suốt cả cuộc đời, ông ta chỉ biết thiết kế, ông ta cũng tham gia vào việc chỉnh sửa váy cưới của nữ hoàng, tính cách thì quái đản, gian trá. Cố Thành Trung mà mời ông ta làm váy cưới cho cô được thì quả là hiếm thấy”
“Vậy, hôn lễ của hai người thì… đồ cưới vân là vest chứ hả?”
Hứa Trúc Linh không rõ hỏi.
Josh mím môi cười: “Tôi và anh ấy sẽ không cần hình thức gì cả, tâm ý tương thông là được”
“Tại sao? Hai người công khai rồi mà, sao lại không tổ chức hôn lễ luôn?”
“Chuyện này..”
Josh lựa chọn im lặng.
Anh ta phải trả lời thế nào đây, mạng của anh ta đã không còn trong tay mình từ lâu, ngay cả Cố Thiện Linh cũng không biết.
Anh có rất nhiều bí mật, một khi bị lộ ra thì e là…
Anh ta cười khẩy, lắc đầu một cái, không giải thích gì cả.
Hai người mua ít đồ, mang một ít trà chiêu cho Cố Thành Trung và những người khác rồi chuẩn bị về nhà.
Hứa Trúc Linh vừa mới lên xe, đang thắt dây an toàn thì thấy ở ngã tư phía trước có một bóng người trông rất quen Nhưng dù chỉ là bóng lưng thì cô cũng nhận ra được vô cùng rõ ràng.
“Minh Châu?”
Cô nhanh chóng xuống xe.
“Trúc Linh?”
Josh đuổi theo.
Hứa Trúc Linh chạy như điên, nhưng đối phương đã rẽ sang một hướng, bị che khuất bởi tòa nhà cao rồi biến mất tại lối rế.
Đến lúc cô đi đến chỗ đó thì chẳng còn bóng người quen thuộc ấy nữa.
“Minh Châu, Bạch Minh Châu! Cậu ra đây, là cậu..”
“Minh Châu!”
Nhưng Hứa Trúc Linh gào khản cả giọng cũng không có ai đáp lại cô cả, trái lại, người đi đường còn tỏ thái độ trông cô như một kẻ thiểu năng.
Trong một cửa hàng cạnh đó, người nào đó để mặc nước mắt lã chã ở trong phòng thử đồ. Đúng lúc đó, cửa bị mở ra, bỗng nhiên có một người xuất hiện trước mặt cô ấy.