Tạ Vĩ Minh đi từ thư phòng ra, bảo người hầu bưng cơm lên, mời Ninh Thư ăn cơm chiều.
Món ăn ở Tạ gia tương đối ngon miệng, từ khi Ninh Thư bước vào thế giới này, chỉ ăn mấy thứ đen sì do mình làm ra.
Ninh Thư ăn như điên, Tạ Ý Viễn bên cạnh nhe răng nhìn Ninh Thư: “Cô đã bao lâu không ăn rồi?”
Ninh Thư nói: “Lâu lắm rồi, ở trong đạo quán ăn cũng không đủ no, cho nên lần này nhà các người phải trả thù lao cho tôi nhiều một chút, mới có thể nuôi sống đạo quán hơn mười cái mồm này.”
Tạ Vĩ Minh nói: “Chuyện lần này nếu như giải quyết ổn thỏa, tôi sẽ không bạc đãi cô đâu.”
Ninh Thư gật đầu, lại ăn thức ăn trong bát mình.
Ăn xong cơm tối, Ninh Thư lại bắt mạch cho Tạ Ý Viễn, chẩn mạch, để hắn uống thuốc nước trừ tà.
Tạ Vĩ Minh hỏi Ninh Thư: “Hiện tại thân thể của nó như thế nào rồi?”
“Sau này nghỉ ngơi cho tốt vào, lần này suy cho cùng đã thương tổn tới thân thể rồi.” Ninh Thư nói.
Ninh Thư nói với Tạ Ý Viễn: “Anh cũng đừng theo đuổi cô gái trong công ty nữa, cô ta là hoa đã có chủ rồi, miễn cưỡng cũng không có được đâu.”
Sắc mặt Tạ Ý Viễn khó coi: “Cô còn quản cuộc sông riêng của tôi nữa hả?”
“Ăn nói kiểu gì vậy.” Tạ Vĩ Minh trừng mắt nhìn Tạ Ý Viễn, xoay đầu lại hỏi Ninh Thư: “Tình hình công ty như thế nào rồi?”
Ninh Thư nói: “Con quỷ quấy rối kia tôi đã xử lý rồi, nhưng con còn lại thì có chút khó khăn.”
Tạ Ý Viễn mở to đôi mắt bầm đen nhìn Ninh Thư: “Nói như thật vậy.”
Ninh Thư nhìn Tạ Ý Viễn: “Bị thương rồi mà còn không nhìn ra à.”
“Thật sự không thể tin nổi, dù sao muốn phá vỡ chuyện tam quan, tôi phải đấu tranh một lúc.” Tạ Ý Viễn nói.
Ninh Thư bĩu môi: “Thích tin thì tin, không tin cũng được, trên cái thế giới này có rất nhiều chuyện không thể giải thích được, với những chuyện mình không biết, giữ được sự kính nể là điều cần làm.”
Tạ Ý Viễn bĩu môi không nói chuyện, Tạ Vĩ Minh hỏi: “Con còn lại thật sự lợi hại như vậy sao?”
“Quỷ vương nghìn năm.” Ninh Thư nói: “Hiện tại tôi tạm thời không đối phó được.”
Cho dù có Linh Hồn châu ở trong tay, cũng không chắc có thể làm gì được Phong Dận, quỷ tu luyện nghìn năm có thể dễ chơi như vậy sao.
Tạ Vĩ Minh nhíu chặt lông mày: “Mấy thứ này tại sao lại tụ tập ở công ty lúc này chứ, haizz…”
Bởi vì tình yêu.
Ninh Thư về phòng của mình, lấy túi vải của mình ra, suy nghĩ một chút, thừa lúc trời tối đen đi đến công ty bày một trận pháp.
Ninh Thư vác túi vải trên vai, chuẩn bị đi tới công ty.
Tạ Vĩ Minh thấy Ninh Thư phải ra ngoài, hỏi: “Cô muốn đi đâu?”
“Đi công ty làm chút chuyện.” Ninh Thư nói.
Tạ Ý Viễn nhìn Ninh Thư khoác một cái túi lớn từ xa, nhịn không được mà nói: “Nhìn cô nghiêm túc như vậy, tôi thật sự ngại quá.”
Ninh Thư:…
“Tôi đi xem cùng cô, xem xem có thể nhìn thấy quỷ không?” Tạ Ý Viễn nói.
Ninh Thư bật cười một tiếng: “Anh nên ngoan ngoãn ở nhà đi, với thân thể như anh, dương khí không đủ, cả người có bệnh, nhất định sẽ bị quỷ đi theo, anh đi tìm đường chết à.”
“Cô đi đi.” Tạ Vĩ Minh mắt liếc nhìn con trai, khoan dung nói với Ninh Thư, còn bảo tài xế của mình đưa Ninh Thư đi.
Đến công ty, sau khi Ninh Thư xuống xe liền dán một tấm bùa trên xe, nói với tài xế: “Anh ở đây chờ tôi.”
Một mình Ninh Thư bước vào công ty, lấy túi vải xuống, lấy Linh Hồn châu ra, còn có la bàn tổ sư gia truyền lại nữa.
Dùng hai thứ này áp trận.
Ninh Thư bấm khẩu quyết, bắt đầu bày binh bố trận, dựa vào đạo cụ của văn phòng mà sắp xếp trận pháp.
Ninh Thư làm ra hai trận pháp, một cái Tụ Dương trận, còn có một cái Buộc Tiên trận, hy vọng cái hai trận pháp này có tác dụng áp chế Phong Dận.
Ninh Thư đặt Linh Hồn châu và la bàn ở trong trần nhà, bấm khẩu quyết, trận pháp mờ mờ ảo ảo, cuối cùng ẩn đi.
Ninh Thư nhanh chóng cảm nhận được dương khí trong phòng làm việc vô cùng chậm rãi tụ tập lại, bởi vì là buổi tối, lúc đầu âm khí cũng nặng, nếu như là ban ngày, dương khí sẽ nhiều.
Làm xong việc này, Ninh Thư khoác túi vải xuống lầu, ngồi vào trong xe trở về biệt thự.
“Tiên sư, có thể cho tối mấy lá bùa hộ thân không.” Tài xế nói với Ninh Thư: “Tôi bằng lòng bỏ tiền mua.”
Ninh Thư gật đầu: “Có thể.”
Cho tài xế vài lá bùa: “Coi như anh hời nhé, một nghìn đồng.”
Tài xế:…
Về tới biệt thự, Ninh Thư liền trở về phòng, tắm rửa một cái, ngồi xếp bằng trên giường tu luyện.