“Vậy thì tốt.”
Cố Gia Huy gật đầu, ngoài năng lực ra, trong thương trường này, chuyện quan trọng nhất vẫn là xã giao.
Có những việc phải tự mình đảm đương, cũng có rất nhiều chuyện phải tự mình làm lấy.
Ôn Ngụy Phong trông hào hoa phong nhã là thế, nhưng suy nghĩ cẩn thận và cũng rất thông minh.
Chỉ là… vóc người nhỏ quá, trông hơi gầy yếu.
Cái này thì phải từ từ thôi.
Ôn Ngụy Phong rời khỏi thư phòng đi xuống lầu, không ngờ lại bắt gặp Bạch Thư Hân.
Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt anh ta lại đỏ lên, ngượng ngùng và có phần bối rối.
Lúc Bạch Thư Hân nhìn thấy anh ta, cô cũng cố nén không để bản thân trợn trừng mắt lên.
Cái tên này giống như thư sinh thời cổ đại, tay trói gà không chặt, cô ghét nhất là loại đàn ông như thế này.
Lần đầu tiên té xỉu hại cô bị vạch một dao.
Lần thứ hai ngất xỉu làm gáy cô bị va sưng lên một cục to.
Đúng là ngày giờ không tốt.
“Cái đó… ngại quá, lúc ở bệnh viện… đáng lẽ tôi nên trả tiền mới phải, bao nhiêu tiên vậy?”
“Không bao nhiêu cả, xem như tôi hao tài thôi. Anh cứ ngồi đó đi, không nên cử động, trông anh yếu quá, tôi sợ một cơn gió thổi qua cũng làm anh ngã mất.” Bạch Thư Hân mỉm cười ngoài mặt nhưng trong lòng thì không, cô nói tiếp: “Minh Tâm à, không phải bảo tớ giúp cậu sao? Nhanh nào, cho tớ nếm thử bánh kem cậu làm với…”
Bạch Thư Hân nói chuyện không hề khách sáo, mặt Ôn Ngụy Phong cũng đỏ bừng lên.
Cố Cố đứng bên than thở, nhìn anh ta rồi lắc đầu: “Cậu ngốc, lớn vậy rồi mà không biết nói chuyện với con gái nữa, đáng đời”
Ôn Ngụy Phong nghe nói vậy thì vẻ mặt càng thêm bối rối hơn, hai tay cũng không biết nên để ở đâu.