Là hình bóng của Ngọc Diệp.
Lúc này anh ta mới biết hóa ra là Hứa Trúc Linh.
Hai người họ càng ngày càng giống nhau.
“Tôi không sao, cô vẫn ổn chứ?”
Anh ta ngồi dậy, bàn tay to lớn thương xót vuốt ve khuôn mặt nhỏ ướt nhẹp của cô.
Bởi vì chịu lạnh một buổi tối nên sắc mặt hơi tái.
“Tôi không sao hết, khỏe lắm luôn, nhưng anh thì ốm yếu như ông cụ ấy, còn bị cảm phát sốt nữa…”
“Cô không lạnh sao? Mau mặc áo vào.”
Anh ta muốn trả lại áo cho cô nhưng bị cô từ chối “Tôi không lạnh, tôi vừa xối ướt, nhưng tôi vẫn luôn ngồi cạnh đống lửa đây này, chẳng mấy chốc sẽ khô thôi, tôi không lạnh, tôi không..”
Cô gượng cười, nhưng cơ thể không chịu nổi lảo đảo đứng không vững, cuối cùng ngã vào trong lòng Phó Minh Tước.
“Ngọc Diệp…” Anh ta không nhịn được gọi cái tên thân thuộc.
Thậm chí anh ta còn nghỉ ngờ, trong cơ thể Hứa Trúc Linh có hai linh hồn.
Ngọc Diệp… trốn trong đó, cô ấy vẫn luôn ở bên cạnh anh ta.
“Cô bảo tôi từ bỏ kiểu gì đây? Rốt cuộc cô là Hứa Trúc Linh hay là Ngọc Diệp của tôi? Bất kể như thế nào thì đây cũng là con đường duy nhất để tôi đưa cô ấy về nhà, tôi không thể từ bỏ, tôi sẽ đối xử với cô thật tốt!”
Phó Minh Tước bế cô lên, trước khi đi anh ta còn giấu kỹ váy cưới của nữ hoàng đi nữa.
Đó là quà Ngọc Diệp tặng anh ta.
Anh ta đi về phía có thể ra khỏi khu rừng, lúc này trời đã ngừng mưa.
Mỗi bước đi của anh ta đều vô cùng vững trãi, như đang ôm bảo vật trân quý nhất trên toàn thế giới trên tay, không dám dùng nhiều sức, không dám làm bừa, nâng niu cẩn thận từng li từng tí một.
Chưa đi được bao lâu thì đột nhiên tiếng ầm ầm của máy bay trực thăng vang lên trên đỉnh đầu.
Anh ta ngẩng đầu lên nhìn, trong lòng hiểu rõ.
Đúng lúc anh ta đang đợi người phía trên trực thăng thả dây xuống thì một đội người ngựa đi tới.
Cố Thành Trung tìm người ở cung điện, khắp nơi đều bị kiểm soát nghiêm ngặt, nhất định phải thông qua sự cho phép của Charles.
Bởi vì Lueia âm thầm ra tay ngăn cản nên cũng khiến mọi chuyện bị trì hoãn không ít.
Cố Thành Trung bị làm khó rất lâu mới ra khỏi cung điện được, sau đó anh đi tìm kiếm một mạch.
Dọc đường đi anh gặp không ít quân cận vệ đi tuần tra, lại bị trì hoãn thêm.
Hơn nữa anh còn phát hiện một nhóm người khác cũng đang tìm kiếm, chắc hẳn là người phía Phó Minh Tước.
Còn đi tìm cùng hướng với anh, chứng tỏ hai người họ đang ở cùng nhau.
Biết được tin tức này thì anh an tâm hơn rất nhiều.
Dù giữa anh và Phó Minh Tước có quan hệ gì hay không thì từ trước tới nay anh ta vẫn luôn tốt với Hứa Trúc Linh.
Anh nhảy vào rừng rậm, dấu vết cuối cùng đã bị trận mưa xóa mất, anh vất vả lắm mới tìm được tới nơi.
Giây phút anh thấy Phó Minh Tước ôm.
Hứa Trúc Linh, tim anh nảy lên một cái, anh bước đến, cẩn thận ôm cô đang ướt nhẹp vào trong lòng.
Phó Minh Tước không ngăn cản anh, cười nói: “Đã lâu không gặp”
“Sao cô ấy lại thành thế này?”
“Cô ấy chăm sóc tôi cả một buổi tối, chúng tôi tình cảm mặn nồng, triền miên không dừng..”
“Phó Minh Tước, anh câm miệng lại cho tôi!” Cố Thành Trung nổi giận, híp mắt lại, lạnh lùng nhìn anh ta: “Nếu như anh dám nói bậy về vợ tôi như thế nữa thì đừng trách tôi không khách sáo!”
“Không khách sáo? Bây giờ anh làm gì được tôi? Dựa vào J&C để đấu với tôi sao?”
Phó Minh Tước không cho là đúng, cười cợt “Tôi không nói bậy, cô ấy quả thực chăm sóc tôi cả đêm, chúng tôi miệng chạm miệng, làm mấy chuyện không thể miêu tả… Nếu như anh muốn biết thì tự mình hỏi cô ấy đi”
Đúng lúc đó, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào, là đội quân cận vệ.
Phó Minh Tước không sợ gì hết, anh ta nắm lấy sợi dây thừng đi mất “Chúng ta vẫn sẽ gặp lại, lần sau nhất định sẽ có người phải đổ máu”
Giọng nói lạnh lùng u ám của anh ta vang lên, chẳng mấy chốc không còn thấy bóng người nữa.
Quân cận vệ chạy tới, hỏi: “Bọn trộm đâu?”
“Trên trời”
Cố Thành Trung không muốn phí lời, ôm Hứa Trúc Linh nhanh chân rời đi.
Về tới biệt thự, anh mời bác sĩ tới ngay lập tức May mà không bị gì nặng, cô chỉ bị cảm lạnh mà thôi.
Hứa Trúc Linh nửa tỉnh nửa mê, mãi đến giữa trưa mới dậy, cô bị đói mà tỉnh.
Cô mở mắt ra, nhìn trần nhà quen thuộc, còn nghi ngờ mình đang nằm mơ.
Cô về rồi sao? Cô gọi một tiếng theo bản năng: “Cậu ba Trung?”