“Tống Tiểu Vũ!”
Gã tức giận hét lên: “Thật giỏi cho gia chủ nhà họ Tống nhỉ?!”
“Thế nào? Cảm giác đạp lên trên mặt nhà họ Chu tôi và nhà họ Ngô rất thú vị, đúng không?”
Tống Tiểu Vũ thoáng ngẩn người, không biết Chu Phương nói vậy là có ý gì.
Nhưng thấy gã dẫn người trực tiếp xông vào, sắc mặt cậu ta lập tức trầm xuống.
Giang Ninh còn ở đây, Chu Phương làm vậy là vô cùng bất kính đối với Giang Ninh!
“Tôi không biết anh đang nói gì, nhưng anh tùy tiện xông vào thì có phần quá đáng rồi đấy”
Trên người Tống Tiểu Vũ lập tức có thêm một khí tức của người cầm quyền, không ngờ giống như một gia chủ nói với đám con cháu của mình: “Đây là bữa tiệc của nhà họ Tống tôi. Người nhà họ Chu anh tới là khách, nhưng nếu tới quấy rối thì chỉ sợ không được đâu!”
“Ha ha hai”
Chu Phương nghe giọng điệu này của Tống Tiểu Vũ lại không nhịn được cười ha hả.
Gã dường như nghe được chuyện gì nực cười vậy.
“Cậu còn thật sự xem mình là gia chủ à? Đồ chó chỉ giỏi làm màu!”
Vẻ mặt Chu Phương dữ tợn: “Tôi cho cậu biết, ở trong mắt tôi, cậu vĩnh viễn đều là thằng nhóc tầm thường, một rác rưởi không hề có cảm giác tồn tại kia!”
“Nhà họ Tống thế mà lại để cậu làm gia chủ, hóa ra anh em của cậu đều chết sạch rồi à!”
Vẻ mặt Tống Tiểu Vũ hoàn toàn trầm xuống.
“Nhà họ Chu anh chỉ có chút giáo dưỡng như vậy thôi sao?”
“Mẹ nó, cậu bớt giáo huấn tôi đi!”
Chu Phương phất tay: “Cậu còn chưa tư cách này đâu!”
“Tôi cho cậu biết, hôm nay cậu không làm cho tôi thấy thỏa mãn, tôi lại gi ết chết cậu! Ngay cả nhà họ Tống của cậu cũng giết luôn!”
Kiêu căng!
Ngang ngược!
Mấy người đàn ông đứng phía sau gã lộ ra vẻ mặt thâm trầm, chỉ nhìn xương gò má nhô cao, còn cả vết chai trên khớp xương tay lại biết những người này đều là người luyện võ, hơn nữa còn có thực lực không tệ.
Mục đích Chu Phương gọi bọn họ tới là muốn Tống Tiểu Vũ phải cúi đầu.
Bằng không, gã sẽ điên cuồng sỉ nhục Tống Tiểu Vũ, làm Tống Tiểu Vũ và nhà họ Tống khó có thể ngẩng đầu ở phương bắc này!
Không chỉ có gã, còn có Ngô Phàm.
Cho dù y không nói một lời, nhưng Tống Tiểu Vũ hiểu rõ Ngô Phàm này càng thâm độc, tàn nhãn hơn, thích âm thầm ném đá giấu tay!
Lúc này, trong phòng khách quý, Ngô Phàm và Tống Tiểu Vũ dẫn tới khoảng bảy, tám cao thủ.
Mà phía sau Tống Tiểu Vũ lại chỉ có hai người Giang Ninh và anh Cẩu.
Giang Ninh nhìn hai người Ngô Phàm và Chu Phương, không ngờ hai người này còn dám đi vào đây.
Không chỉ vậy, bọn họ tới gây sự, còn uy hiếp Tống Tiểu Vũ, muốn cậu ta biến mất hoàn toàn?
Hình như hắn vừa đồng ý cho Tống Tiểu Vũ một cơ hội.
Bọn họ lại muốn giết Tống Tiểu Vũ, có phải không nể mặt hắn quá rồi không?
“Các người muốn thế nào?”
Tống Tiểu Vũ tức giận nói.
“Rất đơn giản!”
Chu Phương cười lạnh một tiếng, theo đó giơ tay chỉ về phía Giang Ninh: “Tôi muốn cậu quỳ xuống, xin lỗi chúng tôi, còn muốn đánh gãy chân của hắn!”