Cuối cùng khi vẫn thạch rời khỏi mây lửa, rít lên lao xuống, đường kính của nó đã nhỏ xuống chỉ còn một dặm rưỡi!
Cuối cùng, nó từ một vẫn thạch cực lớn trở thành một vẫn thạch hơi lớn, dư sóng bùng nổ của nó bị Táng Thiên của Lâm Minh phá tan!
– Đó là… Nghịch chuyển dãy tinh tú?
Mặc kệ là Huân tướng quân hay Lam Viêm thượng nhân, Phượng tiên tử đều bị chấn trụ. Nghịch chuyển dãy tinh tú, điều này chứng minh Lâm Minh đã chạm tới mép cửa thế giới tầng hai, đương nhiên chạm tới mép cửa, còn cách xa phá vỡ thế giới tầng hai, nhưng dù sao hắn cũng đã chạm tới! Chỉ mới là tu vi Toàn Đan trung kỳ!
– Nặc Ngạn Minh đã bắt đầu chạm đến một tia bản chất của pháp tắc hủy diệt, tuy rằng chỉ là một tia, tuy nhiên mọi chuyện bắt đầu luôn khó khăn, ngày sau thành tựu Hỏa hệ ý cảnh tuyệt đối không thấp.
Trong đời Huân tướng quân gặp qua vô số tuấn kiệt trẻ tuổi, chỉ nhìn động tác của Lâm Minh vừa nãy, có thể phán đoán ở mức nhất định về trình độ phát triển tương lai của Lâm Minh.
– Đúng vậy, nhưng ta lại kỳ quái, nếu Nặc Ngạn Minh có thể làm tới bước này, vì cái gì ngay từ đầu trình độ lĩnh ngộ pháp tắc Hỏa hệ lại kém như thế?
Phượng tiên tử khó hiểu thì thầm, ban đầu Lâm Minh lĩnh ngộ pháp tắc Hỏa hệ thật là làm người ta không còn gì mà nói, chỉ ngang với trình độ đứa nhỏ mười ba, mười bốn tuổi.
– Hẳn là hắn không tập trung, chẳng lẽ ngươi không phát hiện, tiểu tử Nặc Ngạn Minh này ngoài pháp tắc Hỏa hệ ra, còn có trình độ pháp tắc không gian, pháp tắc lôi điện cũng không kém. Không chỉ thế, hắn còn song tu pháp thể, lĩnh ngộ Chiến Linh, hắn mới bao nhiêu tuổi, lĩnh ngộ nhiều thứ như vậy, dù hắn không ăn không ngủ, cũng không lĩnh ngộ hết được!
Nghe Huân tướng quân nói thế, Lam Viêm thượng nhân tức đến dựng râu.
– Tiểu tử này đúng là đần độn, hắn cũng coi như là một thành viên của Cổ Phượng tộc, không đi lĩnh ngộ pháp tắc Hỏa hệ lại đi lĩnh ngộ cái khác, nào có lý này!
Nghe lời Lam Viêm thượng nhân nói, Phượng tiên tử mỉm cười.
– Chỉ một pháp tắc quả thật không đủ dùng, có thể lĩnh ngộ nhiều hơn vài loại, dung hợp pháp tắc, uy lực sẽ mạnh. Ví dụ một đòn phá vỡ dư sóng vẫn thạch của Nặc Ngạn Minh lúc nãy, chính là dung hợp pháp tắc không gian cùng pháp tắc Hỏa hệ…
Trong lúc ba đại năng bàn luận, lại mấy nhịp thở trôi qua, đã tới thẳng điểm mấu chốt sáu mươi nhịp thở.
Lâm Minh có thể lĩnh ngộ pháp tắc ngọn lửa nhanh như vậy, chủ yếu là vì hạt giống Tà Thần. Trong vật tổ màu vàng ở ngoài hạt giống Tà Thần có khắc đạo cùng lý của pháp tắc ngọn lửa, dựa vào nó, Lâm Minh lĩnh ngộ pháp tắc Hỏa hệ làm ít công to.
Ầm ầm ầm!
Từng vẫn thạch bùng nổ, Lâm Minh chú ý hướng đi của dãy tinh tú trên bầu trời, một khi có vẫn thạch đường kính gần hai dặm xuất hiện, hắn lợi dụng Táng Thiên nghịch chuyển quỹ tích dãy tinh tú, đánh nát nó từ sớm!
Nhưng liên tục sử dụng Táng Thiên, cộng thêm lực hút thế giới này quá lớn, Lâm Minh tiêu hao chân nguyên rất nhanh, dù có Bát Môn Độn Giáp chống đỡ, hiện giờ cũng đã tiêu hao năm, sáu phần chân nguyên!
Sáu mươi lăm nhịp thở! Sáu mươi sáu nhịp thở!
Ngày càng gần tới điểm nhấn bảy mươi nhịp thở, ở ngoài Hóa Thần kính, bản thể của Lâm Minh sắc mặt đỏ hồng, cả người đẫm mồ hôi, tay đặt lên Hóa Thần kính không ngừng run rẩy.
Ở bên cạnh, mấy người Hỏa Văn Long, Hỏa Vũ, Hỏa Bằng nhìn mà kinh hồn bạt vía, nhất là Hỏa Văn Long, hắn biết rõ độ khó trong thế giới thứ hai của Hóa Thần kính.
Mười nhịp thở là một vạch, đường kính vẫn thạch sẽ càng lúc càng lớn, hơn nữa tiến một bước trong thế giới thứ hai Hóa Thần kính sẽ đẩy nhanh tốc độ của vẫn thạch, lực hút cũng rất lớn, chống đỡ sáu mươi sáu nhịp thở trong thế giới như thế quả thật làm hắn khó mà tưởng tượng!
Ở trong Hóa Thần kính, lại trôi qua mấy nhịp thở, bảy mươi nhịp thở!
Bởi vì Lâm Minh không đủ chân nguyên, cuối cùng không thể hoàn toàn phá vỡ dư sóng ngọn lửa, bị dòng năng lượng rối loạn tống ra, lần đầu tiên bị thương!
– Tiểu tử này… Cuối cùng cũng bị thương rồi…
Huân tướng quân lại có cảm giác thở ra, tiếp tục nữa, hắn không biết Lâm Minh có thể kiên trì đến cỡ nào. Nếu Lâm Minh xuất thân từ tuấn kiệt trẻ tuổi thánh địa Thần Vực, vậy còn thôi, nhưng Lâm Minh chỉ xuất thân võ giả hạ giới, quả thật làm người ta khó mà tin nổi.
– Hẳn là dừng lại đây thôi, một khi bị thương, vậy cũng không xa thất bại, lại kiên trì thêm bốn, năm nhịp thở, tổng thành tích trong vòng bảy mươi lăm nhịp thở, còn có thể chấp nhận…
Huân tướng quân nghĩ vậy, võ giả bình thường khi bị thương, thường thường đã tiêu hao chân nguyên nhiều lắm, cộng thêm số lượng cùng trọng lượng của vẫn thạch đều tăng lên, cứ thế không quá mấy nhịp thở là sẽ thua.
Ở trong Hóa Thần kính, Lâm Minh cắn chót lưỡi, mạnh mẽ vận chuyển Tà Thần lực, áp chế năng lượng ngọn lửa trong kinh mạch, bức ra một ngụm nghịch huyết, rút thương lại xông lên!
Bảy mươi hai nhịp thở, Lâm Minh bị thương lần thứ hai, lần này càng thêm nghiêm trọng, ngực bị năng lượng loạn lưu đánh trúng, máu thịt be bét. Nhưng Lâm Minh hoàn thành Tôi Tủy mười thành, lại có Huyền Kim thần quả rèn thể, xương cốt cứng như bảo khí, mặc cho cơ ngực đã cháy đen vẫn mạnh mẽ chống chịu một đòn này, không tổn thương tới nội tạng.
Bảy mươi tư nhịp thở, năng lượng loạn lưu thật sự quá mạnh mẽ, xương sườn của Lâm Minh bị sóng xung kích đánh gãy, nội tạng bị thương nhẹ.
Bảy mươi sáu nhịp thở… Bảy mươi bảy nhịp thở… Mãi cho đến bảy mươi tám nhịp thở, Lâm Minh tiêu hao tám thành chân nguyên, lúc này một vẫn thạch đường kính hai dặm rưỡi hình thành trong dãy tinh tú, Lâm Minh không còn lực lượng nghịch chuyển dãy tinh tú, đành trơ mắt nhìn vẫn thạch theo lực lượng pháp tắc thúc đẩy tăng tốc, kéo cái đuôi lửa thật dài rơi xuống!
Bảy mươi chín nhịp thở, tám mươi nhịp thở, vẫn thạch nóng cháy vắt ngang bầu trời.
Tám mươi mốt nhịp thở, bùng nổ khủng bố xé tan mặt đất, Lâm Minh không còn năng lực chống cự, thân thể bị sóng xung kích xé tan, thí luyện đừng lại!
Khi Lâm Minh sắc mặt tái nhợt lui ra khỏi Hóa Thần kính, Huân tướng quân còn chưa hồi thần lại.
Tám mươi mốt nhịp thở!
Thật khó ngờ!
Nhiều hơn hắn dự tính sáu nhịp thở, nhưng khái niệm hoàn toàn khác, từ bảy mươi nhịp thở đến tám mươi nhịp thở, lại tăng một bậc!
– Tiểu tử này, không riêng gì pháp tắc, Chiến Linh xuất chúng, hơn nữa sức chịu đựng cùng năng lực chịu đánh cũng quá biến thái! Nếu là võ giả bình thường, dưới tình huống bị thương ở bảy mươi nhịp thở, nhiều nhất chỉ duy trì được đến bảy mươi lăm nhịp thở đã quá lắm, tiểu tử này lại liều mạng kéo dài tới tám mươi nhịp thở, biến thái!
Vốn Huân tướng quân thấy Lâm Minh không được, vậy mà vẫn té xuống đứng lên, liều mạng kéo thêm mười nhịp thở, làm hắn không biết phải nói gì nữa.