Giang Ninh khẽ ngước mắt nhìn: “A, cơ hội gì?”
Trong lòng Tống Tiểu Vũ thở phào nhẹ nhõm. Hắn không từ chối thẳng, vậy chính là có cơ hội!
Cậu ta lập tức đưa một lá thư được dán kín cho Giang Ninh, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Đây là thành ý của tôi!”
Tống Tiểu Vũ nói xong, lại cung kính đứng ở đó, chờ Giang Ninh xem thư.
Giang Ninh không nói gì, xé phong bì và lấy tờ giấy bên trong ra, lại nghiêm túc nhìn.
Trong gian phòng lập tức trở nên yên tĩnh, dường như chỉ có thể nghe được tiếng hít thở của mấy người!
Tống Tiểu Vũ rất khẩn trương!
Cậu ta sợ Giang Ninh lắc đầu, vậy nhà họ Tống của cậu †a sẽ hoàn toàn không còn cơ hội nữa, Tống Tiểu Vũ cậu †a cũng hoàn toàn không còn cơ hội.
Nhưng chỉ cần còn có một cơ hội, cậu ta lại phải đi tranh hủ, cho dù phải trả giá lớn hơn nữa!
Một lúc lâu sau, Giang Ninh xem xong, nhét tờ thư vào lại trong phong bì thư, trực tiếp chuyển phong bì cho anh Cẩu, để anh Cẩu cất.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sáng như đuốc, lại giống như thanh kiếm sắc bén có thể đâm sâu vào trong trái tim của Tống Tiểu Vũ!
Tống Tiểu Vũ thấy vậy, cổ họng chợt khô khốc, vô cùng khẩn trương.
Giống như cậu ta đang chờ đợi hình phạt vậy!
“Theo tôi, cậu sẽ không có được quyền lợi và địa vị, có chỉ là trách nhiệm. Cậu có bằng lòng không?”
Nghe thấy Giang Ninh nói vậy, Tống Tiểu Vũ đầu tiên là thoáng ngẩn người ra, bất chợt ngạc nhiên nhìn Giang Ninh, còn tưởng mình nghe nhầm.
“Tôi bằng lòng! Tôi bằng lòng!”
Cậu ta suýt nữa không nhịn được, bịch một tiếng, quỳ một gối xuống!
Cậu ta nắm được cơ hội Tống Tiểu Vũ hiểu rõ Giang Ninh nói vậy là có ý gì. Chỉ có trách nhiệm mà không có quyền lợi và địa vị.
Nhà họ Tống của cậu ta sẽ không giống với gia tộc lớn khác, chỉ tranh đấu vì tài nguyên và lợi ích. Cậu ta có trách nhiệm lớn hơn nữa, phải vì nhiều người hơn nữa!
Tất cả những điều này không phải cũng giống với Lâm thị bây giờ sao?
Tống Tiểu Vũ đã từng đặc biệt suy nghĩ về vấn đề này.
Sau khi một doanh nghiệp phát triển lớn mạnh, không phải theo đuổi lợi nhuận và địa vị càng lớn hơn mà cần gánh vác nhiều trách nhiệm xã hội hơn.
Nhưng Lâm thị rất đặc biệt. Từ ban đầu, Lâm thị đã hướng về phía mục đích này.
Cậu ta điều tra được, từ khi Lâm thị thành lập đến nay, lợi nhuận gần chục tỷ, nhưng ngoại trừ chỉ phí chỉ tiêu bình thường, tăng cao phúc lợi và lòng trung thành của nhân viên, số tiền còn lại gần như đều tập trung vào sự nghiệp công ích, tập trung vào việc giúp đỡ những người bình thường ở dưới tầng đáy của xã hội!
Cậu ta căn bản không có cách nào tưởng tượng được, nhà họ Lâm một tay khống chế Lâm thị, thu nhập hàng tháng chỉ khoảng hai ba chục nghìn, mới được xem là thành phần tri thức ở mức trung bình, thậm chí kém hơn không ít nhân viên trong Lâm thị.
Ngay cả biệt thự kia hình như cũng do Giang Ninh tự bỏ tiền của mình ra mua.
Cả trong nước, đã từng thấy có doanh nhân nào như vậy sao?
Dù sao Tống Tiểu Vũ cũng chưa từng thấy qua. Cho nên câu ta thật lòng kính kể Lâm thị và họ Lâm, cũng hiểu rõ Lâm thị làm như vậy mới có khả năng đi được lâu dài, mới có thể làm được chuyện mà người khác không làm được!
“Tôi bằng lòng! Nhà họ Tống tôi cũng bằng lòng! Cảm ơn ngài Giang!”
Tống Tiểu Vũ kích động nói: “Tống Tiểu Vũ tôi lấy mạng sống của mình ra đảm bảo, nhất định sẽ thực hiện được, thân là người chịu trách nhiệm quản lý một gia tộc lớn, nếu như trái lời, bằng lòng tiếp nhận bất kỳ trừng phạt nào!”