Quan trọng là, tập tục của đại hoang nguyên và thế giới Trung Thổ hoàn toàn khác nhau. Trên đại hoang nguyên, nữ nhân cũng giống như trâu dê vậy, chỉ là tài sản của nam nhân mà thôi, chuyện tranh đoạt qua lại vẫn thường xảy ra, ai cướp được là của người đó. Sau khi cướp được ăn ở với nhau cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa, căn bản không có khái niệm “gian dâm phụ nữ”.
Cho nên khi nghe Tất Điêu Tử nói rằng gian dâm phụ nữ, Hổ Bào cho là không đúng, cau chặt đôi mày:
– Đúng là có chuyện như vậy, thế nhưng ở đại hoang nguyên, nữ nhân chỉ là tài sản, ai cướp được chính là của người đó, có gì là gian dâm? Huống chi việc này là do người của bộ lạc Hắc Hùng làm, ta cũng không ngăn cản được!
Mạnh Hổ hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói:
– Bây giờ đừng nói gì cả, ngươi lập tức triệu tập toàn bộ nhân mã tụ hợp lại đây. Nơi đây là thế giới Trung Thổ, không phải là đại hoang nguyên của các ngươi, hôm nay bản tướng quân sẽ đặt ra cho bọn Man nhân các ngươi một quy củ nhất định. Dám gian dâm nữ nhân ở đây, quả thật gan lớn bằng trời, hừ!
Hổ Bào tức giận nhưng không dám nói gì, giục ngựa chạy đi.
Rất nhanh, vùng hoang dã mênh mông vang lên tiếng còi xương thú, nghe thấy tiếng còi, đám Man nhân đang ngủ say trong lều lập tức bừng tỉnh, kinh hoàng mặc giáp lên ngựa chạy tới trước mặt Mạnh Hổ tụ hợp. Chỉ sau thời gian chừng ăn xong bữa cơm, gần vạn kỵ binh Man nhân cũng đã tụ hợp xong.
Đội hình của đám kỵ binh Man nhân vô cùng rối loạn không theo thứ tự gì cả. Ở chính giữa đội hình chính là hơn năm ngàn kỵ binh Man nhân của bộ lạc Mãnh Hổ, cánh trái là hơn hai ngàn kỵ binh Man nhân của bộ lạc Hắc Hùng, cánh phải là hơn hai ngàn kỵ binh Man nhân của bộ lạc Dã Lang. Hơn ngàn kỵ binh của liên đội Mãnh Hổ đã triển khai đội hình chữ Nhất đối diện đám kỵ binh Man nhân, chiến đao sáng loáng đã tuốt ra khỏi vỏ, không khí tràn ngập sát cơ lạnh như băng.
Mạnh Hổ giục ngựa chậm rãi đi tới trước đội hình của bộ lạc Hắc Hùng.
Ghìm ngựa đứng nghiêm phía trước của đội hình bộ lạc Hắc Hùng chính là một tên tráng hán Man nhân vóc người to lớn, mang bộ râu quai nón dữ dằn trên mặt. Tên tráng hán kia dưới ánh mắt lạnh lẽo của Mạnh Hổ không hề sợ hãi chút nào, ngược lại còn hừ mũi một tiếng, trừng mắt nhìn lại rất gay gắt.
Trong lòng Mạnh Hổ vẫn thản nhiên như không, tên tráng hán kia chính là thủ lĩnh của bộ lạc Hắc Hùng, tên là Hùng Bá Thiên. Đại thủ lĩnh quả thật là Đại thủ lĩnh, khí thế hào hùng như vậy, Hổ Bào là Tam thủ lĩnh của bộ lạc Mãnh Hổ không thể nào sánh kịp!
Mạnh Hổ lạnh lùng nhìn chăm chú vào mắt của Hùng Bá Thiên, lạnh giọng hỏi:
– Lúc ban ngày, có phải tộc nhân của ngươi đã cướp bóc mấy thôn trang ở gần đây hay không? Lại còn gian dâm vài nữ nhân trong thôn?
Hùng Bá Thiên vốn đã bị bắt tới thế giới Trung Thổ đã nhiều năm, bị hành hạ nhiều năm mà không chết, cũng nhờ vào thể chất cường hãn của Hùng Bá Thiên mới có thể sống dai như vậy. Trong những năm sống đời nô lệ, Hùng Bá Thiên chỉ biết đợi chờ và tranh thủ học tiếng nói của thế giới Trung Thổ.
Hùng Bá Thiên hừ lạnh một tiếng, hung hăng trả lời:
– Đúng vậy thì sao?
Mạnh Hổ điềm nhiên nói:
– Bảo bọn chúng bước ra khỏi hàng, nhận lấy sự trừng phạt!
Hùng Bá Thiên hỏi:
– Ngươi định trừng phạt bọn chúng như thế nào?
Mạnh Hổ lạnh lùng:
– Theo luật pháp của thế giới Trung Thổ, kẻ gian dâm phụ nữ- chém làm gương!
– Khốn kiếp!
Hùng Bá Thiên đột nhiên giận dữ:
– Dũng sĩ đại hoang nguyên chúng ta không cần phải tuân theo luật pháp của thế giới Trung Thổ các ngươi!
Mạnh Hổ lạnh nhạt:
– Ta không muốn nhắc lại một lần nữa!
Hùng Bá Thiên hừ lạnh một tiếng, nói với giọng ngang ngược:
– Nếu ta không giao người thì sao?
Mạnh Hổ chậm rãi vung trường thương đen nhánh trong tay, mũi thương lạnh lẽo chĩa thẳng Hùng Bá Thiên, điềm nhiên nói:
– Vậy xử quyết ngươi, vì ngươi gánh tội thay cho bọn chúng!
Hai mắt Hùng Bá Thiên trong thoáng chốc trợn to, gằn giọng nói:
– Mặc dù ta và tộc nhân của ta đã lấy danh nghĩa của Mãnh Hổ Vương lập trọng thệ, trước khi đánh bại quân xâm lấn của đế quốc Minh Nguyệt sẽ nghe theo sự sai khiến của ngươi. Thế nhưng cũng chỉ là nghe theo sự sai khiến của ngươi mà thôi, không phải để mặc cho ngươi muốn giết muốn mổ thế nào tuỳ ý, nếu như ngươi muốn động thủ mà ta lỡ tay giết chết ngươi, vậy cũng không xem như trái lời thề, Mãnh Hổ Vương cũng sẽ tuyệt đối không vì chuyện này mà giáng tội chúng ta! Truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
– Lỡ tay giết ta sao?
Mạnh Hổ cười lạnh:
– Khẩu khí của ngươi cũng không nhỏ!
Tất Điêu Tử đang đứng bên cạnh đột nhiên giục ngựa tiến lên, tới trước mặt Mạnh Hổ khẽ nói:
– Tên Hùng Bá Thiên kia có ngoại hiệu là Bạo Hùng, là dũng sĩ nổi danh trên đại hoang nguyên, sức mạnh vô song. Man nhân sùng bái nhất là võ lực, nếu như tướng quân có thể đánh bại Hùng Bá Thiên, không nghi ngờ gì sẽ chấn nhiếp đám Man nhân này, sau này có việc cần sai khiến bọn chúng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Mạnh Hổ trong lòng thoáng động, lạnh lùng nhìn Hùng Bá Thiên:
– Chỉ cần ngươi có thể giết ta, việc ban ngày sẽ không truy cứu nữa!
Hùng Bá Thiên nghe thấy vui mừng khôn xiết, chiến ý trong mắt dấy lên nóng rực, gằn giọng:
– Mãnh Hổ Vương ở trên, đây là do ngươi chuốc lấy!
– Lên đi!
Mạnh Hổ rung trường thương trong tay, lớn tiếng quát:
– Phóng ngựa qua đây!
Hùng Bá Thiên hét lớn một tiếng, giục ngựa xông thẳng về phía Mạnh Hổ.
Mạnh Hổ khẽ hừ một tiếng giục ngựa lên nghênh đón, hai người vừa xáp lại, Hùng Bá Thiên giương cao Trảm Mã đao vừa muốn chém xuống, trường thương trong tay Mạnh Hổ đã mang thanh thế huỷ thiên diệt địa quét ngang qua. Một chiêu này Mạnh Hổ đã dùng hết toàn lực, vừa rồi đã được Tất Điêu Tử nhắc nhở, hắn đã có ý lập uy trước mặt bọn Man nhân.
Không phải Man nhân sùng bái võ lực sao? Trên đại hoang nguyên không phải tôn thờ phép tắc kẻ mạnh là trên sao? Hôm nay Mạnh Hổ muốn nhờ vào việc đánh bại Hùng Bá Thiên mà lập uy, không những hắn muốn thắng, mà còn muốn thắng cho đẹp mắt. Nếu như lấy phương thức mà Man nhân am hiểu nhất để đánh bại dũng sĩ Man nhân, coi như đã phá vỡ sự tự tin trong lòng bọn chúng!