Lí Vị Ương tiếp tục gật đầu.
“Tất cả là sự thật sao?”
Lí Vị Ương cười: “Phụ thân người làm sao vậy, con ngồi xe ngựa của phủ Công chúa về đấy!” Nói tới đây, nàng cười ngọt ngào nhìn Đại phu nhân: “Cũng may mạng con lớn, nếu thật sự bị bắt cóc đi, Vị Ương sao còn dám trở về, đã sớm lấy cái chết gìn giữ sự trong sạch rồi, mẫu thân, con bình an trở về, sao người trông như mất hứng vậy?”
“Không, tuyệt đối không có khả năng! Ngươi nhất định đang nói dối, sao có thể mất tích một đêm lại không phát sinh bất cứ chuyện gì!” Đại phu nhân thở gấp một hơi, đột nhiên trở mặt, hoàn toàn luống cuống.
Người ta thường nói, hy vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều, hóa ra Đại phu nhân cho rằng có thể mượn cơ hội này làm Lí Vị Ương xong đời một cách triệt để, lại không ngờ rằng nàng ta có thể gặp dữ hóa lành, đúng là quá may mắn, làm người khác không thể chấp nhận nổi!
Lí Tiêu Nhiên đột nhiên biến sắc: “Bà nói cái gì! Còn không mau câm miệng!”
Đại phu nhân ngẩn người, sắc mặt lập tức trắng bệch, bà ý thức được mình đã luống cuống.
Sự giận dữ lo âu trước đó của Lí Tiêu Nhiên, hiện giờ tất cả đều biến thành mừng rỡ, Thất Hoàng tử cứu Lí Vị Ương, con bé còn ở lại phủ Công chúa một đêm, hai tin tức này có sức công phá vượt xa chuyện Lí Vị Ương mất tích.
Nhưng ông vẫn thấy có chút nghi ngờ, bởi vì mọi chuyện chuyển biến quá nhanh, làm ông không biết phải làm sao.
Lí Vị Ương như biết được ông đang nghĩ gì, cười nói: “Đúng rồi, Công chúa nói con vì đi dự tiệc mới gặp chuyện kinh hoảng như vậy, cố ý ban cho con một cây trâm coi như biểu lộ sự an ủi.” Nói xong, nàng chỉ vào trâm cài quý báu trên đầu.
Lần này, Lí Tiêu Nhiên thở phào nhẹ nhõm một hơi. Chuyện này đúng là – làm người khác phải kinh ngạc! Sau đó, ông hung dữ trừng mắt với Đại phu nhân.
Trong lòng Đại phu nhân kinh sợ, cả người vốn đang mờ mịt, đành cố cười nói: “Vị Ương, con đúng là – có vận khí tốt.”
Lí Tiêu Nhiên cũng cười, trấn an nói: “Vị Ương, mẫu thân con vui mừng quá nên trong thời gian ngắn không phản ứng kịp.”
Chỉ sợ Đại phu nhân thất vọng đến cực điểm thôi, không bỏ bất kỳ cơ hội nào để đẩy mình vào đường chết, đúng là độc ác như rắn rết, cực kỳ hung ác! Dù sao, Lí Vị Ương mỉm cười, mình vẫn sống tốt không phải sao?
“Đúng vậy Vị Ương, mẫu thân chỉ vui mừng quá đỗi thôi, con đừng trách mẫu thân.” Cổ họng Đại phu nhân như bị bịt bằng bông, nói chuyện rất mất tự nhiên.
“Mẫu thân đừng như thế, đây là vận khí tốt ông trời ban cho con, ai cũng không thể ngăn trở.” Tuy Lí Vị Ương nói vô cùng khiêm tốn, nhưng hiển nhiên trong lời nói có ý nghĩa khác.
Đôi mắt Lí Vị Ương tối đen như nước dưới giếng, Đại phu nhân nhìn vào, tựa như yêu ma quỷ quái trong cốc, có lửa xanh quanh quẩn bao phủ.
“Đương nhiên, chuyện này, cũng là nhờ con phúc lớn mạng lớn. Nếu đêm qua Thất điện hạ không đúng lúc đi qua đấy – ” Lí Vị Ương thản nhiên nói: “Chỉ sợ con đã phơi thây nơi hoang dã, chó cắn sói tha.”
Lí Tiêu Nhiên nghe Lí Vị Ương nói xong, cảm thấy đúng là như vậy, nói thật, ban đầu ông còn lo lắng Lí Vị Ương sẽ ảnh hưởng đến danh dự gia tộc, cảm thấy con bé là nữ nhi mang điềm xấu, nhưng hiện giờ xem ra, con bé hồng phúc tề thiên. Sự biến hóa trong lòng ông biểu hiện rất nhỏ trên mặt, nhưng bị Lí Vị Ương nhìn rõ ràng.
Lí Tiêu Nhiên không quên hỏi: “Lão phu nhân thì sao?”
“Phụ thân yên tâm, Vị Ương sẽ lập tức đi bẩm báo lão phu nhân.”
Lí Tiêu Nhiên gật đầu, nhìn Lí Vị Ương rời đi. Sau đó ông xoay người, nhìn chằm chằm thê tử của mình. Ông không ngờ, bà ta không chỉ nhỏ nhen, còn là một phụ nhân ác độc có khả năng diễn xuất. Bà ta rõ ràng là mẹ cả, lại luôn nghĩ cách tranh đấu với đứa nhỏ thứ xuất. Lí Tiêu Nhiên không yêu cầu bà ta đối xử với những đứa nhỏ khác của ông như con ruột thịt, nhưng ít nhất cũng không nên làm khó dễ ngay trước mặt, biểu hiện phẫn hận rõ ràng như vậy, ông cảm thấy không rét mà run. Lí Vị Ương dù thế nào, trong người cũng chảy huyết mạch của ông, Đại phu nhân lại chỉ mong con bé gặp chuyện không may, mượn cớ loại trừ con bé, chuyện này thật sự làm người khác cảm thấy trái tim băng giá. Bản thân hết lòng lo lắng kinh doanh quan trường bên ngoài, chuyện gì cũng hoàn hảo không lọt một giọt nước, không ngờ rằng thê tử luôn cho rằng rất hiền lương lại phá rối ở sau lưng, làm ông quá thất vọng rồi!
Ông hừ lạnh một tiếng, không thèm nghe Đại phu nhân giải thích, phất tay đi thẳng ra ngoài! Đi tới cửa, ông đột nhiên đứng lại: “Đừng quên chuẩn bị tạ lễ!”
Đại phu nhân sửng sốt, tràn đầy phẫn hận, nhưng không thể không làm, đáp lời: “Dạ.”
Lí Vị Ương trước tiên đến viện của lão phu nhân thỉnh an, nói lại mọi chuyện một lần nữa, sau đó mới trở về viện của mình, Bạch Chỉ thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Tiểu thư, cũng may tiểu thư thông minh, đi trước một bước đến phủ Thất Hoàng tử, nhờ Thất Hoàng tử hỗ trợ an bày mọi chuyện.”
“Đại phu nhân đương nhiên sẽ không tùy tiện bỏ qua cơ hội này, ta sao có thể đứng yên chịu trận.” Hiện giờ Lí Vị Ương đã tin rằng, lúc trước mình trợ giúp Thác Bạt Ngọc không có gì sai, hắn là người biết hồi báo, hơn nữa, hiệu quả rất tốt còn rất rõ rệt. Trước khi trở về, nàng đã rửa mặt chải đầu trang điểm, còn cố ý chỉnh trang, không nhìn ra được chỗ nào khác thường.
“Đại phu nhân đúng là nhân lúc cháy nhà đi hôi của…”
“Bà ta chính là hạng người như thế…”
Đúng lúc này, đột nhiên Mặc Trúc báo lại: “Tiểu thư, Thất di nương đến!”
Lí Vị Ương sửng sốt.
“Mẹ…”
“Vị Ương…” Thất di nương nhào tới, ôm chặt lấy Lí Vị Ương, cất tiếng khóc lớn.
Lí Vị Ương dở khóc dở cười nhìn người mẹ ruột yếu nhược này, không biết phải làm sao, Bạch Chỉ bên cạnh vội vàng đến gần đỡ Thất di nương, nhẹ nhàng nói: “Di nương đừng lo lắng, tiểu thư không phải đã bình an trở về rồi sao?”
Mắt của Thất di nương sưng lên, đúng là lo lắng muốn chết, bà vừa nghe thấy chuyện này thì lập tức chạy tới đây.
Lí Vị Ương nhẹ giọng giải thích mọi chuyện với bà, đại khái cũng giống những gì nói với Lí Tiêu Nhiên, nàng không muốn để mẹ ruột của mình lo lắng.
“Hóa ra là như vậy…” Nghe thấy là ở phủ Công chúa ngủ một đêm, Thất di nương nhẹ thở phào.
Cứ tưởng rằng Lí Vị Ương chịu oan ức gì đó…
“Ban đầu tiểu thư kiên trì muốn trở về…” Bạch Chỉ cười nói.
“Nhưng thịnh tình của Công chúa khó chối từ…” Mặc Trúc chen vào.
Lí Vị Ương chỉ cười: “Thật ra cũng không có gì, chỉ có điều Công chúa cảm thấy con vì đi dự tiệc mà gặp chuyện kinh hoảng, trong lòng băn khoăn…”
“Vốn định tìm người về phủ báo tin, nhưng lúc đó đã trễ, sợ quấy nhiễn lão phu nhân và mọi người…” Lí Vị Ương nói, nhìn sự bi thương lưu lại trên mặt Thất di nương, trong lòng có chút áy náy, “Đều tại con không tốt, để mẹ lo lắng rồi.”
Thất di nương mắt long lanh ngấn lệ, lắc đầu cười. Bà vui mừng rồi lại nhẹ nhàng thở dài, nhìn đáy mắt Lí Vị Ương có tơ máu, trong lòng có chút khó chịu: “Đều tại mẹ vô dụng, không thể che chở cho con.”
Trong lòng Lí Vị Ương, có một dòng nước ấm chảy qua.
Nói thật, đối với Thất di nương, nàng luôn có cảm giác xa cách, tuy bà là mẫu thân sinh ra mình, nhưng kiếp trước bà qua đời rất sớm, từ nhỏ nàng không lớn lên bên cạnh bà, tình cảm không đặc biệt sâu nặng, kiếp này bản thân không biết nên sống chung với bà như thế nào, cho nên không biết phải làm sao, nhưng hôm nay thấy bà rớt nước mắt chân tình, Lí Vị Ương cảm thấy áy náy vì mình đã từng xa cách bà.
Ánh mắt nàng ấm áp như ngọc, lại sáng ngời như sao xa.
“Mẹ, con đã nói rồi, về sau đổi lại con sẽ bảo vệ mẹ.”
Thất di nương kinh ngạc nhìn con gái, cảm xúc phập phồng: “Vị Ương, con đừng đối nghịch với Đại phu nhân nữa, bà ta sẽ làm hại con.”
Đàm thị là một nữ nhân yếu đuối, hiện giờ bà chẳng cầu gì hết, chỉ hy vọng cả đời nữ nhi bình an, tương lai gả vào nhà người tốt. Đại phu nhân độc ác nhẫn tâm, bà không muốn Vị Ương gặp chuyện không may.
“Mẹ, con người chỉ cần còn sống, đều sẽ gặp vô số khúc chiết, ai cũng không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Con đường này con tự mình lựa chọn, bất luận gặp chuyện gì đau khổ, thậm chí nguy hiểm, con sẽ không bao giờ lui về phía sau. Con đã chuẩn bị tốt lắm rồi, không cần thiết phải suy nghĩ lại nữa, huống chi, cho dù con muốn lui, người khác cũng sẽ không cho phép con lui! Bình thản mà sống, thoải mái mà sống, không việc gì phải sợ hết…” Nàng không sợ sống, cũng không sợ chết, nhưng Đại phu nhân không giống như vậy, cho nên người thắng nhất định sẽ là nàng.
Thất di nương ngẩn người, đột nhiên bà cảm thấy, sự quật cường cùng kiên cường của Vị Ương, vượt xa so với tưởng tượng của bà.
“Vị Ương…” Bà hạ quyết tâm, “Mẹ nhất định sẽ ủng hộ con.”
Có thể làm Thất di nương yếu đuối nói ra những lời này… Lí Vị Ương bất giác mỉm cười, cảm thấy trong lòng ngọt ngào, có người thân ở bên cạnh thật là tốt.
Chuyện Lí Vị Ương bị tập kích trên đường hơn nữa còn được Thất Hoàng tử cứu bỗng chốc truyền khắp Kinh đô, làm danh môn khuê tú ghen tị vô cùng, ai ai cũng nói An Bình Huyện chủ này vận khí thật tốt, ngồi xe ngựa bị bắt cóc là chuyện trăm năm mới có một lần, lại còn được Hoàng tử Hoàng đế yêu quý nhất làm anh hùng cứu mỹ nhân. Đương nhiên cũng có rất nhiều lời đồn đãi nhảm, thậm chí có người nghi ngờ trên đường sao có thể vô duyên vô cớ xuất hiện đạo tặc, huống chi đám đạo tặc chết sạch không còn ai sống sót, thậm chí còn có người lan truyền Lí Vị Ương cố ý sắp đặt mọi chuyện để tiếp cận Thất Hoàng tử, Lí gia không để ý đến những tin tức đó, dù sao so với nữ tử thất trinh, thì tất cả chỉ là mây bay mà thôi. Mặc kệ bên ngoài mưa rền gió dữ thế nào, đương sự Thác Bạt Ngọc cùng Lí Vị Ương đều không có phản ứng gì, sau chuyện đó hai người không cùng xuất hiện một chỗ, cho nên náo nhiệt một thời gian thì bắt đầu lắng xuống.
Lí Trường Nhạc nghe xong chuyện này, vốn tưởng rằng Lí Vị Ương cực kỳ xui xẻo, không ngờ đối phương gặp dữ hóa lành. Trong lòng vô cùng buồn bực phiền muộn, lại không thể làm gì.
Đàn Hương thấy sắc mặt nàng ta không tốt, khuyên: “Tiểu thư, hiện giờ hoa viên trăm hoa đua nở, không bằng tiểu thư ra ngoài đi dạo?”
Lí Trường Nhạc mắt lạnh nhìn nàng ta, trong lòng Đàn Hương rùng mình: “Nô tỳ chỉ – ” nàng chỉ có ý tốt thôi mà.
Lí Trường Nhạc nhìn thoáng qua cảnh xuân bên ngoài, gần đây đầu càng ngày càng đau, nhất là nhìn thấy Lí Vị Ương lúc ấn lúc hiện trước mặt càng không nhịn được bốc hỏa, “Quên đi, ra ngoài đi dạo.”
Lí Trường Nhạc dẫn Đàn Hương cùng đám nô tỳ đến hoa viên, nhìn thấy một tiểu mỹ nhân ngồi trong đình cách đó không xa, nàng nhíu mày: “Kia là người nào?”
Đàn Hương nhìn, dè dặt nói: “Đó là Cửu di nương lão gia mới lấy về.”
Cửu di nương? Chính là nữ nhân Vân Cơ phụ thân không nói trước với mẫu thân đã dẫn về nhà? Lí Trường Nhạc nhìn từ xa, nhíu mày, Vân Cơ là người Xương Châu, nghe nói xuất thân hoa đán, phụ thân lại dẫn một nữ tử đê tiện vào phủ, chẳng lẽ điên rồi sao? (Hoa đán: ngày nay dành để gọi các nữ diễn viên, siêu sao điện ảnh, truyền hình như người đẹp điện ảnh, hoa hậu điện ảnh, thời xưa có thể hiểu là mỹ nhân hát tuồng)
Lí Trường Nhạc dẫn Đàn Hương, lặng lẽ đi đến gần Vân Cơ. Nha đầu bên cạnh định nhắc nhở, thì bị ánh mắt lạnh lùng của Lí Trường Nhạc dọa sợ.
Vân Cơ vừa ngẩng đầu, đột nhiên phát hiện Đại tiểu thư đến, sợ tới mức đứng bật dậy.
Lí Trường Nhạc mỉm cười, nheo mắt lại, nhìn thứ gì đó trong tay nàng ta.
Trong bàn tay tuyết trắng của Vân Cơ là một túi tiền gấm nho nhỏ, bên trên thêu một đóa hoa sen tịnh đế liên (là hai bông sen nở trên cùng một cuống), bên cạnh còn khảm một ít châu ngọc. Tuy đường may tinh mỹ, nhưng vừa nhìn qua đã nhận ra chất liệu rẻ mạt, hơn nữa còn cũ sờn.
“Túi tiền này đúng là rất xinh đẹp.” Lí Trường Nhạc mỉm cười, trên mặt không có biểu lộ gì, thực ra trong lòng bắt đầu nghi ngờ.
Vân Cơ hoảng sợ, nàng vốn ngồi đây ngắm cảnh, ai ngờ tức cảnh sinh tình, bất giác lấy túi tiền luôn cất giấu trong người ra, nàng cứ tưởng rằng nha đầu sẽ nhắc nhở nàng nếu có người đến gần, nhưng không ai nói cho nàng biết Đại tiểu thư đến! Nàng không biết Lí Trường Nhạc đã nhìn thấy gì, nhưng mà – một cái túi tiền không thể hiện được gì hết! Nàng cố gắng mỉm cười, làm bộ thản nhiên nói: “Đúng vậy, đây là túi tiền mẹ ta thêu, ta luôn mang theo người, coi như bùa hộ mệnh.”
Lí Trường Nhạc là một người cực kỳ mẫn cảm, nàng vẫn cảm thấy thứ đó giống như tín vật đính ước nam nhân tặng – suy đoán này, bỗng chốc làm nàng hưng phấn, nhưng cố gắng kìm nén sự hưng phấn, khẽ cười: “Di nương đã gả vào nhà chúng ta, về sau chính là người một nhà, đừng câu thúc như thế.” (Câu thúc: bó buộc, gò ép)
Vân Cơ thấy nàng ta không truy hỏi, vội vàng cất túi tiền đi.
Lí Trường Nhạc cố ý giả bộ như không phát hiện ra, nở nụ cười hòa ái: “Cửu di nương, Xương Châu cách xa nơi này như vậy, di nương có thấy nhớ nhà không?”
Từ mười tuổi Vân Cơ đã đi theo gánh hát rời khỏi quê hương, ấn tượng về cha mẹ đã trở nên mơ hồ, còn nói gì tới nhớ nhà, nàng diễn hí kịch bên ngoài, luôn bị người khác coi thường, sau này đến biểu diễn trên yến hội của Lâu Thượng thư, bị Lí Tiêu Nhiên nhìn trúng dẫn về phủ. Nhưng đến Lí phủ, lại không ai để mắt đến nàng, tất cả mọi người đều mắng sau lưng nói nàng là con hát hạ lưu, vị Đại tiểu thư này không giống người bình thường, lộ ra vẻ tươi cười thân thiết như vậy với nàng, cho nên trong nháy mắt nàng thấy kinh ngạc, không biết nên đáp lời như thế nào.
Lí Trường Nhạc giọng điệu biến chuyển: “Dù sao di nương có mỹ mạo nhân phẩm như vậy, phụ thân tất nhiên sẽ yêu thương di nương nhiều hơn, về sau không cần đi khắp nơi sống khổ qua ngày rồi.”
Nghe nàng ta nói như vậy, Vân Cơ chỉ nở nụ cười chua xót, xem như không làm nàng ta phật ý.
Lí Trường Nhạc mỉm cười, tùy ý nói đến những chuyện khác, dời sự chú ý của Vân Cơ.
Nói chuyện với nhau nửa canh giờ, Vân Cơ rất có cảm tình với vị Đại tiểu thư này, lúc cáo từ, còn ước định với nàng ta lần sau nói chuyện tiếp.
Đàn Hương nhìn thấy, trong lòng càng kỳ quái, Đại tiểu thư bề ngoài bình dị gần gũi, thực ra là một người cao ngạo, Cửu di nương xuất thân ti tiện, Đại tiểu thư lại trò chuyện với nàng ta thật vui vẻ? Chuyện này đúng là rất kỳ quái!
Nhìn bóng lưng Vân Cơ đi khuất, Lí Trường Nhạc mỉm cười, đứng lên nói: “Đi thôi.”
Đàn Hương nhìn tươi cười ở bờ môi Lí Trường Nhạc, không tự chủ được cúi đầu.
Lí Trường Nhạc bước vào viện của Đại phu nhân, nói chuyện với bà gần nửa canh giờ, lúc đi ra tươi cười đầy mặt, Đàn Hương nhìn thấy, trong lòng càng thêm sợ hãi. Mỗi lần Đại tiểu thư lộ ra vẻ tươi cười này, nhất định có người không may. Chỉ có điều – người không may đó sẽ là ai đây? Nhưng nếu Cửu di nương gặp tai ương, tuyệt đối không làm cho tiểu thư vui vẻ như vậy…
Nửa tháng sau, Đại phu nhân phái người đi mời Lí Tiêu Nhiên đến, Lí Tiêu Nhiên vừa mới về phủ, nói có chuyện quan trọng hơn phải về thư phòng, Đại phu nhân chờ đợi, cho đến tối cũng không thấy bóng người. Đại phu nhân sai người cầm đèn, đến thúc giục lần nữa. Đợi thêm một lúc lâu, mới thấy ông bước vào cửa, tự mình bước lên vừa cởi áo cho ông vừa nhìn sắc mặt Lí Tiêu Nhiên, mỉm cười nói: “Hai ngày sau là sinh nhật của Cửu di nương, thiếp muốn tổ chức cho nàng ấy náo nhiệt một chút.”
Lí Tiêu Nhiên nâng mắt, lạnh lùng liếc nhìn Đại phu nhân.
Trong lòng Đại phu nhân nhảy dựng, nhưng trên mặt vẫn cười khanh khách.
Lí Tiêu Nhiên không nhìn ra được manh mối gì, đẩy tay Đại phu nhân ra, thản nhiên nói: “Đã biết, ta còn có chuyện khác, bà cũng nghỉ sớm đi.”
“Lão gia, thiếp còn chuẩn bị ít điểm tâm ngọt, lão gia dùng một chút rồi hẵng đi.” Đại phu nhân nói tha thiết.
Lí Tiêu Nhiên lắc đầu: “Khỏi cần.” Nói xong, xoay người rời đi, đi thẳng đến viện của Cửu di nương.
Lâm ma ma lo lắng bấn an nhìn Đại phu nhân, Đại phu nhân cười lạnh một tiếng, nhếch môi thành nụ cười sắc bén. Từng đĩa điểm tâm nóng trên bàn không có ai động đến, đảo mắt đã bay hết hơi nóng, lạnh ngắt.
Bên kia, Bạch Chỉ lặng lẽ nói cho Lí Vị Ương biết động tĩnh phát sinh trong Lí gia mấy ngày nay, dựa theo phân phó của tiểu thư, không bỏ qua bất cứ chuyện gì, bao gồm Đại tiểu thư nói chuyện với Cửu di nương rất vui vẻ, bao gồm cả hôm nay Đại phu nhân tung ra tin tức muốn làm tiệc chúc thọ cho Cửu di nương.
Bạch Chỉ nói xong, lại không kìm chế được nói thêm: “Tiểu thư, xem ra, Đại phu nhân bắt đầu muốn mượn sức Cửu di nương.”
Lí Vị Ương mỉm cười, lắc đầu nói: “Thân là chủ mẫu, đối với những thiếp thất của trượng phu nếu không thể nắm trong tay thì chắc chắn sẽ nghĩ biện pháp diệt trừ, Tứ di nương cùng Lục di nương đã rất khó đối phó rồi, hiện giờ phụ thân còn chuyên sủng Cửu di nương, ngay cả thể diện của bà ta cũng không để ý đến, ngươi nghĩ xem, Đại phu nhân còn có thể để Cửu di nương sống sót sao?”
Bạch Chỉ suy nghĩ một lát, nói: “Ý tiểu thư là —— “
“Chỉ một Cửu di nương, tất nhiên không thỏa mãn được miệng cùng dạ dày của bọn họ, nếu có thể lôi cả cái đinh trong mắt xuống nước, vậy thì không thể tốt hơn được nữa.” Ánh nến chiếu lên song cửa sổ làm bằng gỗ cây lê điêu khắc hoa Hải đường phú quý, đồng thời chiếu trên khuôn mặt tinh xảo của Lí Vị Ương, phảng phất như phủ một lớp khăn sa.
Lâm ma ma vẻ mặt nghiêm cẩn đi xuyên qua hành lang, ánh mặt trời chiến lên tường, chói lọi làm bà phải nhíu mày. Đám nha đầu bên cạnh thấy bà đi vội vàng, sau lưng còn có vài ma ma cường tráng cao lớn.
“Lâm ma ma đi đâu vậy? Sao vội vàng như thế?” Đám tiểu nha đầu kề tai nhau nói nhỏ.
“Cô không biết sao, sắp đến sinh nhật của Cửu di nương, Đại phu nhân muốn đích thân chuẩn bị cho Cửu di nương đấy! Tất cả đồ ăn, lăng la tơ lụa… đều đặt mua ở bên ngoài, phu nhân đối xử với Cửu di nương thật tốt!”
“Đúng đó, mặt Tứ di nương cũng tái đi, Lục di nương đóng cửa một ngày không chịu ra ngoài kìa! Đãi ngộ của Cửu di nương, trước giờ chưa từng có ở Lí gia.”
“Ai bảo lão gia sủng ái Cửu di nương chứ! Các cô không thấy sao, sủng ái như tâm can bảo bối ấy, nửa tháng liên tục đều nghỉ trong viện Cửu di nương, Cửu di nương mới gả vào phủ, lẽ ra chỉ tính là nửa chủ tử thôi, không nên chạm vào mấy trang phục diễn, mà lão gia sủng ái, dám mặc bộ trang phục diễn một lần nữa, thường xuyên đóng cửa hát hí kịch cho lão gia nghe!”
“Cái gì cơ! Cô không biết đấy thôi!” Một nha đầu khác nhỏ giọng nói, “Ta nghe Chu ma ma cách vách nói, Cửu di nương không phải người tầm thường, tuổi trẻ mỹ mạo lại biết cách hầu hạ nam nhân, các cô làm sao mà biết được!”
Lí Vị Ương đi qua hoa viên, đám nha đầu lập tức ngậm miệng, liếc nhìn nhau.
Lí Vị Ương mỉm cười, nói: “Tan cuộc đi, cẩn thận Lâm ma ma nghe thấy sẽ phạt các ngươi.”
Đám tiểu nha đầu cười hì hì, cấp tốc giải tán. Tam tiểu thư thật tốt, thường ngày không tùy tiện quát tháo nha đầu, lại càng không cáo trạng sau lưng giống Ngũ tiểu thư.
Lí Vị Ương nhìn bóng lưng của Lâm ma ma biến mất trên hành lang, nhíu mày, không biết lần này, Đại phu nhân chuẩn bị sinh nhật cho Cửu di nương đủ thứ, rốt cuộc là có mưu đồ gì.
Nói không chừng, là nàng đa tâm…
—— Lời ngoài truyện ——
Nhiệt tình comment của mọi người giảm xuống, nhiệt tình viết truyện của ta cũng muốn giảm xuống &_&