“Sao cậu qua không nói trước?” Du Uyên Nhi cười khờ mở cửa rộng ra cho Khang Bất Dịch dắt xe vào.
Du Uyên Nhi đóng cửa cổng, nhanh chóng chạy đến chổ Khang Bất Dịch đang cầm hai túi to màu trắng trên tay, cô hiếu kỳ hỏi: “Cậu mua gì vậy?”
Khang Bất Dịch khẽ cong môi cười, chậm rãi đáp: “Món cậu thích”
Hai mắt Du Uyên Nhi lập tức bừng sáng, lúc mang vào bếp lại khóc không ra nước mắt, mang những hộp kem bạc hà trong túi cất vào tủ lạnh, cô đếm được hơn bốn mươi hộp, chất gần đầy cả hai ngăn đá.
Du Hiên Hạo đứng ở cửa bếp nhìn số lượng kem Khang Bất Dịch mua cho Du Uyên Nhi chỉ còn có thể lắc đầu cảm thán: “Đây gọi là giết người trong ngọt ngào sao? Bất Dịch, cậu không muốn em gái tôi nói chuyện nữa à? Ăn hết số kem đó thì viêm họng cũng còn nhẹ”
Khang Bất Dịch bình thản đưa mắt về phía Du Hiên Hạo, thong thả đáp trả: “Anh không biết cách giữ bạn gái là phải cho cô ấy ăn món cô ấy thích sao? Quên mất nhỉ, nghe Uyên Nhi nói từ lúc anh hẹn hò thì chỉ được cái lắm lời”
Nghe Khang Bất Dịch nói, Du Uyên Nhi vội bịt chặt miệng cúi người nấp dưới bàn bếp nhịn cười, ngày trước anh vốn là một người kiệm lời thì bây giờ lại thích dùng lời nói khiêu khích Du Hiên Hạo.
Du Hiên Hạo trừng mắt hung dữ, quay phắt bỏ đi không một lần ngoái đầu, lúc đi còn lầm bầm: “Hãy đợi đó!”
Sau khi Du Hiên Hạo đi khỏi, Du Uyên Nhi mới đứng thẳng dậy cười thầm thích thú, bước ra kéo Khang Bất Dịch lên phòng.
Vào phòng, Du Uyên Nhi nhanh chóng mở ngăn bàn học lấy ra một hộp nhung màu xám đưa đến trước mặt Khang Bất Dịch, hăm hở khoe: “Hôm qua dọn phòng mình tìm được cặp hoa tai bị rơi dưới tủ, mình chỉ đeo có một lần sau đó lạc mất, đẹp không?”
Khang Bất Dịch nhìn cặp hoa tai bạch kim đính đá nhân tạo, nhìn với khoảng cách gần mới thấy được hình dáng của một bông hoa tuyết. Anh chăm chú nhìn cặp hoa tai, đưa một tay ra, bình thản cất tiếng: “Tôi muốn nó”
Nét mặt Du Uyên Nhi bất chợt đơ ra, vài giây sau liền nở nụ cười ngây ngốc đóng nắp hộp lại đặt vào tay Khang Bất Dịch, dè dặt hỏi: “Cậu muốn đeo sao?”
“Ừm” Khang Bất Dịch thong thả gật đầu, mở hộp hoa tai ra ngắm nghía thêm một lúc.
Du Uyên Nhi đưa mắt sang dáy tai Khang Bất Dịch, trên tai anh có lỗ bấm nhưng chưa từng thấy anh đeo.
Sự hiếu kỳ về dáng vẻ khi đeo hoa tai của Khang Bất Dịch của Du Uyên Nhi cũng được thỏa mãn. Cách nửa tiếng sẽ bước sang năm mới, Du Uyên Nhi gọi videocall cho Khang Bất Dịch, anh bắt máy trong bộ dạng ngái ngủ, đầu tóc có chút bù xù, hai chiếc hoa tai trên tai anh lấp lánh dưới ánh đèn trông càng cuốn hút.
Ngắm Khang Bất Dịch chưa tỉnh ngủ hẳn, còn đang vùi mình trong chăn mắt nhắm mắt mở, Du Uyên Nhi bất giác tươi cười, nhân lúc anh không chú ý liền chụp lại màn hình.
Thấy vẻ mặt Du Uyên Nhi trông như có chuyện vui, Khang Bất Dịch cất giọng khàn khàn: “Cười cái gì?”
Du Uyên Nhi mím môi nhịn cười, vu vơ hỏi: “Cậu không cảm thấy bạn trai mình rất đẹp trai sao?”
Do chưa tỉnh ngủ hẳn, Khang Bất Dịch khẽ nhíu mày thắc mắc, lơ mơ hỏi ngược lại với giọng có chút gắt gỏng: “Ai? Cậu ta là ai?”