Quay đầu một cách máy móc, nhìn thấy bàn tay duỗi về phía mình, trong tiềm thức nắm lấy, hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay thật là hư ảo, dường như là giả, Kỳ Quan Ngạn ngập ngừng gọi: “Dương Dương.”
“Vâng.” Mạc Chi Dương cảm thấy cảm xúc của hắn không đúng, vì thế ngoan ngoãn đáp lại.
Được đáp lại, trái tim treo lơ lửng ba ngày của Kỳ Quan Ngạn cuối cùng cũng được thả xuống, từ trạng thái căng thẳng liền được thả lỏng, cúi người muốn đem người gắt gao ôm lấy, dung nhập vào trong cốt nhục, nhưng lại sợ làm đau y.
Nên đành phải cắn chặt răng, toàn thân run rẩy, một bên khắc chế dục vọng mãnh liệt của mình, một bên ôn nhu nói nhỏ bên tai y: “Ta hứa sẽ không bao giờ để ngươi rời xa ta một bước, chúng ta phải đời đời kiếp kiếp không rời xa nhau, cùng sống cùng chết, vĩnh viễn không chia lìa.”
Đại Kim Mao đoán chừng là đang sợ hãi, Mạc Chi Dương vươn tay ôm lấy hắn, dùng gương mặt mình cọ cọ mặt hắn, giống như mèo con đang làm nũng: “Không xa không rời, Dương Dương sẽ luôn bảo hộ bệ hạ.”
Nhưng Kỳ Quan Ngạn đã ba ngày đều không để ý tới bản thân mình, cằm có chút râu con đâm làn da trắng nõn của Mạc Chi Dương hồng lên, ngược lại tựa như trên nền tuyết trắng tản từng cánh hoa mai.
Độ ấm còn lưu lại trong lòng ngực mới là chân thật nhất, Kỳ Quan Ngạn chậm rãi ôm người ngủ mất.
Thấy người trên người mình ngủ mất, Mạc Chi Dương thở dài, đem người kéo qua, để hắn nằm trên giường ngủ, đắp chăn lên giúp hắn, lại thở dài: Lúc này đây là y tính sai, chỉ đề phòng Đường Uyển Uyển nhưng lại quên mất NPC Thất công chúa này.
Một giấc này Kỳ Quan Ngạn ngủ đến khi trời tối, đột nhiên mở to mắt, duỗi tay ra liền sờ trúng người quen thuộc bên cạnh, tảng đá lớn trong lòng ngực cuối cùng cũng thả xuống.
“Bệ hạ, tỉnh rồi sao?” Mạc Chi Dương ngủ không sâu lắm, bị nháo một hồi cũng tỉnh lại, trong bóng tối vươn tay ra ôm lấy eo người bên cạnh, ôn nhu nói: “Đừng sợ đừng sợ, Dương Dương ở đây.”
Kỳ Quan Ngạn thở phào nhẹ nhõm, trở tay ôm lấy y: “Dương Dương, đừng rời xa ta.”
Khi người tỉnh lại, mặc dù trong lòng Kỳ Quan Ngạn còn sợ hãi, nhưng cuối cùng cũng có tâm trạng lo đến việc của mình, tắm rửa sửa sang lại dung nhan cho tốt, cũng đã đến lúc phải thượng triều.
Lúc trở lại, nhìn thấy y đang dựa gối uống cháo, còn chưa kịp thay triều phục hắn đã đi tới, ngồi ở mép giường cầm lấy bát cháo trong tay y: “Ta đút ngươi ăn.”
Ngoan ngoãn đưa bát cho hắn, Mạc Chi Dương nghiêng người uống cháo trong muỗng: “Bệ hạ ăn sáng chưa?”
“Cao Ngũ Phân đã đi chuẩn bị, lát nữa sẽ dùng.” Sau khi cẩn thận đút từng muỗng một, Kỳ Quan Ngạn nhìn vẻ mặt ngoan ngoãn của y, lông mi rung động thật sự rơi xuống.
Mạc Chi Dương đột nhiên nhớ tới cái gì, liền dừng lại động tác uống cháo: “Lúc thần bị ép thuốc, có một nam nhân rất đẹp đã tốt bụng cứu thần, nhưng thần không biết hắn ta là ai.”
Dương Dương nói, hẳn là cũng phát hiện Tam công tử bị hôn mê cùng nhau, không nghĩ tới hắn ta còn có lòng tốt như vậy, hiện tại đã nhốt thủ phạm lại, đã nhiều ngày không có thời gian bận tâm, bị y nhắc tới, cũng nhớ tới phải xử lí.
“Nếu đã cứu Dương Dương, vậy đương nhiên là người tốt, sẽ không có chuyện gì với hắn ta, ngoan ngoãn uống cháo đi.” Kỳ Quan Ngạn sẽ cho một con ngựa để hắn ta đi, dù sao hắn cũng đã cứu Dương Dương.
Cúi đầu uống cháo, Mạc Chi Dương lại suy nghĩ, có lẽ cơ hội này có thể cho hắn ta thoát khỏi nơi này, trời cao đất rộng mặc hắn ta tiêu dao.
Dương Dương uống cháo xong, uống thuốc xong liền ngủ thiếp đi, Kỳ Quan Ngạn đi ăn sáng, uống sữa đậu nành rồi mới sực nhớ ra: “Cao Ngũ Phân, người ở Nam Sở kia thế nào?”
“Bệ hạ, đóng cửa rồi, chẳng qua là kẻ điên đang khóc la phải làm sủng phi.” Cao Ngũ Phân vừa nói vừa cúi đầu, quả nhiên nghe thấy tiếng bát sứ rơi xuống, sợ tới mức rụt cổ lại.
Đâng chết! Thật là nằm mơ giữa ban ngày!
Kỳ Quan Ngạn buồn bực, đồ ăn sáng cũng ăn không vô: “Ta không muốn gặp lại nàng ta, nghiền xương thành tro ngươi hiểu không?”
“Vâng.” Không nói tới hoàng đế cho dù là Cao Ngũ Phân cũng hận đến ngứa răng, lúc ông nhìn thấy đứa nhỏ kia, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, hơi thở yếu ớt, suýt chút nữa đã tắt thở, thật đau lòng.
“Chuyện khác, kêu thái y chăm sóc hắn ta cho tốt, rồi thả ra khỏi cung đi.” Kỳ Quan Ngạn sẽ không giữ người này lại, bởi vì hắn đã cứu Dương Dương, ít nhiều ở trong lòng Dương Dương cũng khác.
Nếu tình cảm thực sự sâu đậm theo thời gian thì ngược lại không ổn. Tốt hơn là thả ra khỏi cung, nói với bên ngoài là đã chết cũng tốt.
“Ta phải làm sủng phi, ta là sủng phi.” Thất công chúa vốn đã có chút điên khùng, ngồi ở trên đống rơm, âm u bẩn thỉu, tóc tán loạn, hai mắt đờ đẫn nhìn xuống đất.
Cao Ngũ Phân mang theo một ít tiểu thái giám, vừa thấy người còn lãm nhãm muốn làm sủng phi, phỉ nhổ một ngụm: “Đồ không biết xấu hổ, ngươi là cái thứ gì chứ!”
Nói xong liền nháy mắt với hai thái giám phía sau: “Thất công chúa Nam Sở, hôm nay chết đuối, biết làm thế nào rồi chứ?”
“Vâng.” Hai tên thái giám bước vào phòng giam, một người trong đó đang bưng một cái bồn đầy nước, nước lắc lư nhưng không chảy ra ngoài.
“Thất công chúa đã chết.”
Mạc Chi Dương nhắm mắt lại, đột nhiên nghe được những lời này, mở to mắt ra liền nhìn thấy Kỳ Quan Ngạn đang xem tấu chương bên cạnh giường, hai ngày nay càng thêm bất an, không chịu rời y dù chỉ nửa bước.
Giãy giụa ngồi dậy: “Bệ hạ.”
“Vết thương còn đau không?” Kỳ Quan Ngạn buông tấu chương trong tay xuống, quay đầu nhìn y, mấy ngày nay sắc mặt càng tốt lên, cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
“Không đau, không sao cả.” Thực ra vết thương không sâu cũng không lớn, sau khi kết vảy cũng không còn đau, Mạc Chi Dương bò tới, nằm ngửa trên giường, tựa đầu vào đùi của hắn: “Bệ hạ, thần còn có thể đi thu vây* sao?”
(*) Thu vây: săn bắn mùa thu
Thu vây, Mạc Chi Dương sẽ tính sổ với Đường Uyển Uyển, vị cao thủ lúc trước, tuyệt đối không phải Thất công chúa tìm tới, chuyện này nếu nói Đường Uyển Uyển không tham dự, chỉ sợ quỷ cũng không tin.
Kỳ Quan Ngạn nắm cổ tay y, trên đó vẫn còn vết sẹo: “Đương nhiên là có thể, nhưng Dương Dương trước tiên phải dưỡng tốt thân thể, khụ khụ…”
Nghe thấy hắn ho khan, Mạc Chi Dương có chút lo lắng, định đi gọi thái y, nhưng lại bị ngăn lại.
Kết quả là vào ban đêm, Kỳ Quan Ngạn thực sự phát sốt, toàn thân nóng như lửa đốt, nhưng hắn hiếm khi ý thức không được rõ ràng, thái y tới xem, nói là mấy ngày nay mệt nhọc quá độ.
Được rồi, có hai người bệnh.
Mạc Chi Dương ngủ cùng hắn, thỉnh thoảng đưa tay sờ trán hắn để chắc chắn nhiệt độ giảm dần đi mới yên tâm.
Nhưng Kỳ Quan Ngạn người này, xấu xachính là xấu xa, bệnh cũng có thể lăn lộn, một phen nắm lấy tay y: “Thái y nói phải đổ mồ hôi mới tốt, Dương Dương giúp ta?”
“Huh?”