Bên ngoài nhìn vào ai cũng thấy Điếu Trạch Nghiễn đối xử tốt với An Hạ, nhưng chỉ có hai người lại khác đi hoàn toàn, có đêm An Hạ không giải được bài toán bị anh bắt giải cho xong mới được đi ngủ, cô phải cắn răng thức tìm cách giải bài, còn anh lại leo lên giường cô đánh một giấc ngon lành.
Sát ngày thi, An Hạ càng nỗ lực học hành để tương lai không phải hối hận, nét bút cuối cùng dừng lại, An Hạ thở phào nhẹ nhõm, đề bài cuối cùng trong ngày cũng đã giải xong. Nhìn sang bên cạnh Điếu Trạch Nghiễn đã ngủ quên, tối nào cũng hành xác anh, An Hạ cảm thấy vô cùng có lỗi.
An Hạ đưa tay luồn vào tóc Điếu Trạch Nghiễn, những sợi tóc mềm mại dễ chịu, anh sinh ra trên đời thật sự có ý nghĩa.
Mắt Điếu Trạch Nghiễn mở ra, tay đưa lên nắm lấy tay cô, khẽ nở một nụ cười kỳ quái: “An Hạ, chuẩn bị tinh thần chưa?”
An Hạ gật đầu chắc nịch: “Tôi sẽ cố gắng để không phụ công sức dạy học của cậu”
Điếu Trạch Nghiễn ngồi thẳng dậy, siết chặt lấy tay An Hạ, giận dữ nói: “Ý tôi là hôm tốt nghiệp kia kìa”
An Hạ nhăn nhó, cố gỡ tay Điếu Trạch Nghiễn ra khỏi tay mình, đau đến quên nội dung quan trọng ngày tốt nghiệp. Cô gỡ từng ngón tay anh, khổ sở nói: “Hôm đó có gì cần chuẩn bị? Chẳng phải đến dự nhận bằng là được rồi sao… Á!!!”
Điếu Trạch Nghiễn siết tay mạnh hơn, anh cười lạnh: “Cậu muốn lật lộng?”
“Tôi không có” An Hạ đau đến nước mắt chảy ra.
Tay Điếu Trạch Nghiễn nới lỏng, anh nghiêm mặt hỏi: “Nói cho tôi nghe, hôm đó cậu định thế nào?”
“Định… cái gì?” An Hạ đầu óc còn mơ màng, đột nhiên bừng tỉnh, chuyện quan trọng mà lại quên mất. Cô cười gượng gạo: “Tôi không biết”
“Không biết?” Điếu Trạch Nghiễn lên giọng.
“Chẳng phải… để mọi thứ diễn ra tự nhiên sẽ tốt hơn sao?” An Hạ thật lòng trình bày.
Sắc mặt Điếu Trạch Nghiễn tốt hơn, mỉm cười gật gù: “Được, vậy tôi sẽ đợi cái tự nhiên của cậu”
An Hạ cười như không, nỗi khổ trong lòng liên tục gào thét.
Trải qua kỳ thi học kỳ và thi thử trôi qua êm đẹp, còn một tuần nữa là lễ tốt nghiệp, sau đó học thêm hai tuần cuối cùng của năm cấp ba, chuẩn bị bước vào kỳ thi đại học lớn nhất nước.
Thấy An Hạ ngày đêm vùi mình trong sách vở, Điếu Trạch Nghiễn lấy tờ giấy ghi chú viết vài chữ rồi dán lên khung ảnh trên bàn học ngay trước mặt An Hạ để nhắc nhở cô.
Mỗi khi An Hạ nhìn vào tờ giấy màu vàng mà Điếu Trạch Nghiễn dán, cảm xúc cô tuột từ một trăm xuống còn không độ, mất hết ý chí học hành.
Anh viết “*An Hạ, tôi đợi cậu tỏ tình*”.