An Tranh cười khẩy, nhìn Khương Tình cả người hư thoát, mềm yếu nhưng vẫn vô cùng khí chất, lạnh giọng nói:
“Cậu nghĩ việc phá huỷ một Khương thị, là bù đắp được việc Hạ Nhi một chút nữa đã bị thương? Khương Tình! Trước giờ cậu đã gài bẫy tôi bao lần, hôm nay cùng nhau giải quyết đi.”
Khương Tình cúi đầu thấp giọng cười khẽ, nụ cười ôn nhuận như ngọc, bàn tay tuyết trắng thon dài chạm lên bờ môi mỏng lạnh lẽo, ngước mắt nhìn An Tranh nói:
“Cậu muốn tính toán việc tôi đã đem Hạ Nhi ra khỏi tay cậu những lần trước sao? Cậu vẫn còn để ý đến những chuyện đó nhỉ? Nhưng Hạ Nhi vốn dĩ là của tôi! Tôi không có nghĩa vụ phải hỏi ý kiến của cậu. Việc giữ lấy cô ấy ở bên mình chính là chuyện đương nhiên.”
An Tranh nghe thấy liền tức giận phẫn nộ nói:
“Cậu nghĩ cậu sẽ có được cô ấy sao? Khương Tình! Tôi sẽ không để yên cho việc đó xảy ra đâu.”
Khương Tình nghe thấy càng cười rạng rỡ hơn, cho dù sắc mặt tái nhợt vô cùng mệt mỏi vẫn không thể khiến dung nhan tuyệt mỹ đó kém đi dù chỉ một phần, ôn nhuận nhẹ giọng đáp:
“Cô ấy đã thành người của tôi từ lâu rồi!”
An Tranh nghe thấy, thần sắc đột nhiên trở nên dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Ý cậu là gì?”
Khương Tình một tay đút vào túi quần, ung dung tao nhã dựa lưng vào tường nghiêng đầu cười khẽ:
“Chuyện này là chuyện tư mật của tôi và cô ấy. Cậu là người ngoài, tại sao tôi phải nói cho cậu nghe?”
An Tranh một lời hai nghĩa hiểu ra, ngay lập tức phẫn nộ lao đến, bất chấp việc bàn tay đang bị thương, một đấm sức mạnh kinh người hướng tới khuôn mặt Khương Tình.
Khương Tình nghiêng người nhanh như chớp tránh né, tay An Tranh liền bị đấm vào tường, máu tươi nhiễm đỏ băng vải trắng.
Khương Tình ôn nhuận tao nhã nở nụ cười khẽ, thanh âm mang chút khinh thường nói:
“Cậu yếu như vậy sao?”
An Tranh nghe thấy liền vô cùng tức giận, mặc kệ bàn tay đang chảy máu, nhếch miệng cười tàn khốc vung tay ra hướng vào mặt Khương Tình tiếp tục đánh.
Khương Tình nhìn nắm đấm đang hướng tới, bỗng nhiên không tránh không né mà đứng yên, sườn mặt tuyệt mỹ lãnh hết một cú đấm của An Tranh, khoé môi liền bị rách, chảy ra một dòng máu đỏ thẫm vô cùng diễm lệ chói mắt.
An Tranh nhìn thân thể Khương Tình ngã xuống, ngay lập tức lao tới nắm lấy cổ áo Khương Tình, vẻ mặt đầy tàn nhẫn cùng phẫn hận, nắm tay liền giơ lên muốn đánh tiếp.
Tinh Thần vừa chạy tới liền thấy cảnh đó, hốt hoảng vội vã lao lên giữ tay An Tranh lại.
Bối Vy và Bối Lạc vô cùng khiếp sợ, nhìn khuôn mặt Khương Tình tái nhợt không chút huyết sắc liền đau lòng đến bật khóc, phẫn nộ nhìn An Tranh đầy giận dữ.
“An Tranh! Cậu điên rồi sao?” Bối Lạc kinh hồn khiếp vía chạy lại gần Khương Tình, tay vừa muốn chạm vào Khương Tình liền bị Khương Tình giơ tay lên cản lại.
Bối Lạc tiến không được, lùi không xong, sắc mặt kinh hoảng đầy lo lắng.
Bối Vy đẩy Bối Lạc ra lao đến nắm lấy tay Khương Tình khóc đến thương tâm:
“Khương Tình, em không sao chứ? Đừng làm chị sợ.”
Khương Tình vung tay tránh khỏi tay Bối Vy, lạnh giọng nói với Tinh Thần:
“Cậu buông An Tranh ra, sẵn tiện lôi nữ nhân này đi cho tôi.”
Tinh Thần nghe giọng Khương Tình lạnh lẽo như vậy, vô cùng sợ hãi liền buông cổ tay An Tranh, nhìn Khương Tình run giọng nói:
“Cậu… cậu…”
“Tôi nói! Lôi nữ nhân này ra!!!” Khương Tình thanh âm rét lạnh đến cực điểm.
Tinh Thần vội vã chạy đến kéo Bối Vy, cô ta giãy ra lại bị Tinh Thần giữ chặt lại, Bối Lạc nhìn Khương Tình, trong lòng đầy không nỡ cùng lo lắng, nhưng không dám trái ý Khương Tình, cũng vừa đi vừa quay đầu lại nhìn.
An Tranh lúc này liền cười khinh khỉnh nhìn Khương Tình nói:
“Sao vậy? Không muốn được nữ nhân bảo vệ nữa sao?”
Khương Tình đưa ngón tay quẹt lấy khoé môi vươn một tia máu mỹ lệ, thấp giọng cười ôn nhuận nói:
“Đời này tôi chỉ cho phép một nữ nhân bảo vệ tôi! Là Hạ Nhi! Còn cậu! Tiếp tục đi! Tôi sẽ để yên cho cậu đánh! Xem như tôi trả phần ân tình cậu đã cứu cô ấy!”
An Tranh nghe thấy liền vô cùng tức giận, cười lạnh nói:
“Cậu đang khinh thường tôi sao?”
Khương Tình liền thấp giọng cười, đôi mắt nâu sẫm như chứa cả dải ngân hà trên chín tầng mây, rực rỡ tươi đẹp dị thường.
“Sao lại khinh thường? Cậu có bản lĩnh đánh được tôi! Trước giờ chưa từng có ai đánh được tôi đâu. Mà cậu lại làm được rồi, đây là bản lĩnh của cậu!” Giọng nói ôn nhuận vô cùng dễ nghe.
An Tranh nghe xong không những không bớt giận, còn giận đến mất luôn khống chế, cô biết nữ nhân đối diện không hề có ý muốn đánh trả, thật sự là để yên cho cô đánh. An Tranh bỗng cười đầy lãnh lẽo nói:
“Được! Nếu Khương tiểu thư đã sảng khoái như vậy! Tôi đành tuân mệnh.”
Nói xong liền vung tay lên, bàn tay được băng trắng nhiễm đỏ một mảng thấm ướt ra ngoài, những giọt máu diễm lệ từng giọt đang rơi xuống.
Khương Tình cong môi cười ôn nhuận, giống như người bị đánh không phải là mình.
“Hai người làm loạn đủ chưa?” Âm thanh rét lạnh đến cùng cực vang lên.
An Tranh hơi sửng sốt quay đầu sang nhìn, Khương Tình coi như không nghe thấy, thấp giọng thản nhiên nói với An Tranh:
“Thế nào? Cậu định bỏ qua cơ hội này sao? Đánh đi!”
An Tranh nghe lại càng phẫn nộ hơn, không thể kiềm chế nắm tay liền hạ xuống.
“An Tranh!!!” Hạ Nhi không tin nổi chạy tới.
Xung quanh lặng ngắt như tờ, Tinh Thần giữ chặt Bối Vy đang điên cuồng hét lên, Bối Lạc đỏ cả hốc mắt.
Khuôn mặt tuyệt mỹ của Khương Tình bị đánh lệch qua một bên, máu tươi từ khoé miệng tuôn ra, đỏ tươi lại mỹ lệ đến kinh người.
Khương Tình cười khẽ, dùng ngón tay thon dài tuyệt mỹ đưa ra lau vết máu trên môi.
Hạ Nhi nhìn thấy, không nói hai lời liền lao tới, ba bước thành hai bước đẩy mạnh An Tranh ra, phẫn nộ đến cực điểm nắm lấy cổ áo của Khương Tình hét lên:
“Tại sao không phản kháng? Chị điên rồi có phải không? Tại sao? Tại sao hả???”
Khương Tình khoé môi đầy máu, ánh mắt nâu sẫm tĩnh lặng nhìn Hạ Nhi, bàn tay run run đưa lên môi thấp giọng cười, sự ung dung mỹ lệ thanh thoát của gương mặt như đâm mù mắt Hạ Nhi. Khiến Hạ Nhi giận đến mức không thể kiềm lại được, nhìn Khương Tình lớn tiếng nói:
“Chị nói! Câm rồi sao?”
Khương Tình thản nhiên nhìn Hạ Nhi, cảm giác đặc biệt xinh đẹp thanh đạm, thấp giọng ôn nhu nói:
“Tôi không muốn em nợ ai ngoài tôi!”
Hạ Nhi trợn tròn mắt, tức giận đến mức cả thân thể đều run rẩy.
Nhìn Khương Tình toàn thân nhếch nhác, nhưng vẫn ưu nhã thanh cao không gì cản được, khuôn mặt tuyệt sắc lạnh lùng đầy cao ngạo. Nữ nhân này chính là một nữ nhân cao lãnh từ trong xương, vừa sinh ra đã mang khí chất băng lãnh không ai sánh bằng, cho dù với bộ dạng nhếch nhác thảm hại nhất cũng có thể khiến người khác kinh tâm động phách.
“Hạ Nhi! Em… ngồi lên người tôi rồi!” Khương Tình nhẹ giọng cười khẽ nói.
Hạ Nhi liền sửng sốt, lúc nãy An Tranh đánh ngã Khương Tình, cô không quan tâm bất kì thứ gì liền lao tới đẩy ngã An Tranh, cả thân thể ngồi lên người Khương Tình, nắm cổ áo mà phẫn nộ đến cực điểm. Giờ mới nhận ra toàn bộ sức nặng đều đè lên người Khương Tình.
Hạ Nhi vội vàng buông cổ áo Khương Tình đứng dậy.
Khương Tình cũng thấp giọng cười rồi chống tay đứng lên. Hạ Nhi muốn đến đỡ lấy, bàn tay vươn ra lại rụt về. Nhưng ánh mắt Khương Tình đã liếc tới, nhìn thấy trên cổ tay Hạ Nhi có một mảnh bầm tím vô cùng bắt mắt, ngay lập tức đôi mắt nâu sẫm sa sầm lại, nụ cười ôn nhuận trên môi cũng vụt tắt, không để ý thân thể bản thân đang hư nhược đến mức nào, nhanh chân bước tới nắm lấy cổ tay Hạ Nhi, run giọng hỏi:
“Tay em… tay em làm sao vậy?”
Hạ Nhi chớp nhẹ đôi mắt hổ phách, muốn rụt tay về nhưng không được, liền lạnh giọng nói:
“Bị ngã!”
“Là do tôi! Đúng không?” Khương Tình giọng đầy khẳng định, hôm đó cô dùng lực rất mạnh. Hạ Nhi chắc chắn là va phải cái gì đó.
Trong lòng Khương Tình đầy tự trách, nhìn cổ tay Hạ Nhi ôn nhu dịu dàng run rẩy nói:
“Tại sao không đi bệnh viện? Lỡ như…”
“Khương Tình! Chỉ là bị bầm một chút thôi! Chị đừng làm vẻ mặt như em sắp chết tới nơi như vậy có được không?” Hạ Nhi dở khóc dở cười nói, vươn tay kia lên muốn gỡ tay Khương Tình, nhưng lại không cẩn thận để lộ mấy vết xước da trên cổ tay còn lại.
Khương Tình liếc mắt liền thấy, ngay lập tức cầm lấy tay Hạ Nhi đến trước mặt mình.
Hạ Nhi sửng sốt, da cô quá mỏng nên khi bị Bối Vy cào, da liền rách ra, tuy nhiên không nặng vì chỉ bị xước vài mảnh da thôi, vết thương nhỏ không đáng kể. Thế nhưng Khương Tình lại vô cùng tức giận.
Khương Tình vẻ mặt âm lãnh, khoé môi còn vươn máu tươi, sắc mặt vô cùng đáng sợ, quay đầu nhìn về phía Bối Vy.
Bối Vy đang thẩn thờ nhìn Khương Tình và Hạ Nhi đang nắm lấy tay nhau, chợt thấy Khương Tình nhìn cô ta, cơ thể liền run lên, phía sau lưng lạnh toát, cả người như bị nhấm chìm xuống mười tám tầng địa ngục.
“Tình…” Bối Vy run giọng nói.
Hạ Nhi nhìn thấy ánh mắt Khương Tình đột nhiên thay đổi, hơi thở trở nên lạnh như băng, cả người như biến từ chúa tuyết thánh khiết lạnh giá nhất trời đất, trở thành yêu ma địa ngục mị hoặc tàn nhẫn đến tận xương, dung nhan lạnh lẽo kinh người, Hạ Nhi hơi sợ hãi, đưa tay ra nắm lấy tay Khương Tình.