– Đoán chừng Vân Huyên đã đoán được ta là Nhiếp Vân, kiêng kị sư phụ của ta Hóa Vân tông Vô Thượng trưởng lão, lúc này mới để ta rời xa Kiếm Thần Tông lại đánh lén, như vậy liền thần không biết quỷ không hay, cho dù về sau “sư phụ” ta truy tra, cũng có cớ từ chối, tính toán thật ác độc…
Từng màn rõ ràng xuất hiện ở trước mắt, Nhiếp Vân vốn không ngu ngốc, rất nhanh liền phân tích rõ ràng sự tình.
– Di Hoa cũng hẳn là loại ý định này, lúc trước không muốn ta bạo lộ ở Kiếm Thần Tông, dù sao một khi bạo lộ, phải vạch mặt, lúc này mới thay ta che lấp, nói ta không phải Yêu nhân… Không đúng, dựa theo tâm cơ của hắn, biết rõ làm như vậy, nhất định sẽ khiến cho Vân Huyên hoài nghi, từ đó đoán ra thân phận chân thật của ta, vì sao còn…
– Hắn là muốn cố ý đảo loạn sự tình, để cho Kiếm Thần Tông cũng động thủ, thừa cơ đục nước béo cò, như vậy cho dù “Sư phụ” ta Hóa Vân tông Vô Thượng trưởng lão tới hỏi, cũng tương đương trói Kiếm Thần Tông lên chiến xa… tâm cơ thật độc ác!
Một hồi nghi hoặc qua đi, Nhiếp Vân hiểu được, một thân mồ hôi lạnh.
Là người của hai thế giới, thân là lão ngoan đồng, một mực tự nhận là tính toán không bỏ sót, không nghĩ tới lần này lại bị hai người kia đùa bỡn trong lòng bàn tay, mà cái gì cũng không biết, thật đúng là đủ buồn cười!
Ở Kiếm Thần điện, còn tức giận khó chịu, cảm thấy có chút biệt khuất, xem ra khi đó, hai người kia đã giao phong rồi!
Buồn cười hắn còn tưởng rằng thiên phú Ngụy Trang cao minh, không có bị nhận ra, hiện tại xem ra, chỉ sợ lúc ấy Di Hoa cùng Vân Huyên đã biết ta là ai, chỉ là cố ý không nói mà thôi!
– Chỉ là… vì sao Di Hoa khẳng định Vân Huyên biết rõ thân phận của ta, sẽ xông lại giết ta? Tử Hoa Động Phủ, Thiên Cơ kiếm hắn không nên nói ra mới phải…
Hiện tại điểm đáng ngờ duy nhất là tại sao Vân Huyên muốn giết mình, hơn nữa hùng hổ, không hề cố kỵ chưởng giáo vị, điểm ấy như thế nào cũng không nghĩ ra.
– Lần này… Xem ra thật sự trốn không thoát rồi…
Trước kia vô luận như thế nào, luôn có một tia hi vọng chạy trốn, mà lần này, bất cứ hy vọng nào cũng không có.
Không nói đến đã không có át chủ bài như Yêu Minh Tiên Dịch, cũng không có Lạc Thiên Ma Tôn làm tấm chắn, hay phù lục do cường giả Phá Không Cảnh luyện chế.
Cho dù có những cái này, đối mặt hai người tâm cơ thâm trầm như vậy, chỉ sợ cũng không có tác dụng gì!
Hai người bọn họ là người nào? Một trong mấy người có quyền thế nhất của Phù Thiên đại lục, trên người bảo vật nhiều vô số kể, tầng tầng lớp lớp, Yêu Minh Tiên Dịch, phù lục Phá Không Cảnh đối với người khác hữu dụng, đối với bọn họ khẳng định vô dụng!
Bằng không thì, hai người bọn họ làm sao có thể từ trong cạnh tranh tàn khốc trổ hết tài năng, trở thành một đời tông chủ!
Lại nói, hai người này ngay cả mình cũng có thể tính toán, bản tôn đã ra tay, khẳng định sớm đã chuẩn bị xong hết thảy, không ra tay thì thôi, vừa ra tay tuyệt đối làm được Nhất Kích Tất Sát, lên trời không đường, xuống đất không cửa, không đường có thể trốn!
Những ý nghĩ này trong nháy mắt hiện lên, ngẩng đầu nhìn lại phía trước, phát hiện mặc dù hai người đều có chút căm thù đối phương, lời nói cũng hung ác, nhưng không hề ngừng bước, nhanh chóng tiến lên, tựa hồ muốn làm cái thứ nhất bắt lấy mình.
Lần này tới gần, Nhiếp Vân lập tức cảm thấy cả người như bị cô lập ra, vốn là đường đi huyên náo, lại trở nên lặng ngắt như tờ, tiểu thương chung quanh như biến mất, ở trước mặt chỉ có cô lạnh cùng sát cơ, phảng phất như bị toàn bộ thế giới phân cách ra ngoài.
– Nghịch Chuyển Không Gian, Chỉ Xích Thiên Nhai?
Trong nội tâm Nhiếp Vân lạnh hơn, trên trán toát ra mồ hôi.
Tuy vị trí không thay đổi, như cũ là phố xá sầm uất, nhưng bởi vì thủ đoạn đặc thù của bọn hắn, để cho mình thoát ly không gian, đám người ngay ở trước mắt, nhưng vô luận công kích cường đại cỡ nào, cũng không thể đụng tới đối phương, thật giống như ở hai thế giới!&