Sở Vân làm quá tuyệt rồi, phàm là những đại Đế rơi vào tay hắn, toàn bộ đều thành kẻ trắng tay. Khổ tâm tích lũy mấy trăm năm, hơn nghìn năm, dốc sức tại Hải Nhãn thâm uyên, tận lực cướp đoạt tài nguyên tại Đan Châu, tất cả đều bị Sở Vân coi thành bánh ngọt, nuốt vào sạch sẽ.
Nếu như phẫn nộ của chúng đế biến thành lửa, vậy Sở Vân đã sớm gieo mình vào biển lửa. Nếu như ánh mắt bọn họ là kiếm, Sở Vân đã sớm bị chém vụn thành vạn mảnh.
Nhưng Sở Vân còn cười nhạt ngạo thị, không chút úy kỵ. Hắn hiện tại đã là Đế cấp đỉnh phong, những đại Đế này không có thế giới tiên nang, tu vi đều hạ xuống trình tự ngụy Đế, nằm xen giữa Vương cấp đỉnh phong và Đế cấp sơ đoạn, chỉ khi bọn hắn một lần nữa sở hữu tiên nang tuyệt phẩm, tu vi bọn họ mới khôi phục đến Đế cấp sơ đoạn.
Sau đó lại thêm những năm tháng dài tích lũy, mới có thể từ Đế cấp sơ đoạn đạt đến trung đoạn, sau là cao đoạn, chậm rãi khôi phục tu vi.
Trong đoạn thời gian đó, bọn họ không thể tạo thành uy hiếp tới Sở Vân. Đương nhiên trong đó vẫn còn Dạ Đế là tương đối nguy hiểm, Hóa Đạo Chi Pháp chỉ có một mình Dạ Đế nắm giữ, Sở Vân cũng không được.
– Hừ, thực khi ta không dám giết? Các ngươi ai không sợ chết, đều có thể tới đây.
Nhìn chúng đế vọt tới, Sở Vân vẫn không nhúc nhích, thâm sâu khó dò, sát khí trong mắt càng nồng đậm.
Đám người Thiết Đế, Thanh Đế, Hà Đế, Qua Đế đang xông tới nhất thời lúng túng. Bọn họ cảm thụ được sát ý sắc bén của Sở Vân, bọn họ như bị một chậu nước lạnh đổ thẳng lên đầu, phút chốc liền dừng lại, đứng giữa không trung.
– Sở Vân, ngươi quá kiêu ngạo rồi! Cư nhiên còn dám kiêu ngạo như vậy!
– Ngày hôm nay ngươi chết chắc rồi, thần thông bản mạng của ngươi là thứ tà ma ngoại đạo! Mạo phạm tới lợi ích của Đế Hoàng, ngày hôm nay ngươi xong thật rồi. Nếu ngươi biết điều nhanh trả lại tiên nang, chúng ta từ bi còn có thể cố gắng thay ngươi cầu tình.
– Linh Đế đại nghịch bất đạo, quả thực giống như Phục Đế, không thể lưu tình. Thỉnh chư vị thái hoàng chủ trì công đạo cho chúng ta, diệt trừ Linh Đế!
Chúng đế phát sinh những tiếng gào thét thê lương và phẫn nộ, chỉ có Dạ Đế không nói một lời, nhìn chằm chằm vào Sở Vân, trong mắt băng lạnh, sát ý liên miên không dứt.
Sở Vân cười nhạt, tràng diện mười phần hỗn loạn.
Chúng Hoàng trầm ngâm không quyết, ngay cả mấy vị Hoàng giả vừa mới truy đuổi Sở Vân cũng bảo trì trầm mặc một cách cổ quái.
Nhân Đạo Vô Lượng của Sở Vân, bọn họ thông qua lệnh bài đều đã biết được. Sở dĩ không có xuất thủ, là do phân thân Đan Thánh kìm chân.
Trong kế hoạch bọn họ, Sở Vân phải chết. Nhân Đạo Vô Lượng thật sự rất có tính uy hiếp, tựa như Phục Đế ngày trước, không thể cho người như vậy phát triển an toàn.
Thế nhưng qua chuyện vừa rồi, chúng Hoàng cũng không dám động vào Sở Vân.
Mới vừa rồi Tinh Thánh thông qua thánh lực quán thể, đã biểu lộ lập trường bảo vệ Sở Vân.
Muốn giết Sở vân, chính là đối nghịch với Tinh Thánh, có vị cường giả Hoàng cấp nào dám?
Đương nhiên cũng có một vài Hoàng cấp đỉnh phong, có tư cách khiêu chiến uy nghiêm của Thánh nhân.
Nhưng bọn hắn còn phải kiềm chế lẫn nhau, nếu ai xuất thủ trước, vạn nhất bị Tinh Thánh đả thương, ngược lại thành trò vui cho người khác.
Càng quan trọng chính là, nếu muốn giết Sở Vân, vừa rồi năm vị Thánh đã sớm làm. Tuy Thánh nhân không có xuất hiện, thế nhưng sẽ không ai hoài nghi năm người không có năng lực giết Sở Vân. Nhưng bọn họ chỉ cảnh cáo, nghiêm phạt Sở Vân một chút rồi thu tay.
Chúng Hoàng đều không phải người ngu, trong lòng biết rõ dụng ý của Thánh nhân, đây là muốn giữ lại một mạng cho Sở Vân. Chuyện này hoàn toàn khác biệt so với Phục Đế nghìn năm trước.
– Cái gì ta đã nuốt, sao có khả năng nhổ ra được? Các ngươi đừng nên si tâm vọng tưởng nữa, bức ta nóng nảy, ta liền đánh nổ toàn bộ thế giới tiên nang, ngọc đá cùng nát, đồng quy vu tận!
Sở Vân âm ngoan nói, hắn phóng thích cho chúng Đế chỉ là nhượng bộ bất đắc dĩ. Nhưng liên quan đến lợi ích thiết thân, hắn tuyệt đối sẽ không khoan nhượng.
Trong lòng hắn cũng rõ, vừa rồi được Tinh Thánh quán chú thánh lực, chẳng khác nào là một tấm bùa hộ mệnh. Dù là Hoàng giả cũng phải sợ ném chuột vỡ bình.
– Ngươi…
Thiết Đế chỉ vào Sở Vân, tức giận run người.
– Còn thỉnh chúng Hoàng chủ trì công đạo cho chúng ta!
Hương Đế lau mắt, nước mắt vẫn ào ào chảy xuống.
Chúng Hoàng hai mặt nhìn nhau, cuối cùng Cốt Hoàng đứng ra, đánh vỡ trầm mặc:
– Được rồi, Linh Đế ngươi không nên càn quấy nữa. Hãy mau trả lại thế giới tiên nang cho bọn họ.
Sở Vân trắng mắt nhìn Cốt Hoàng một cái:
– Cốt Hoàng, ngươi dù là Hoàng giả, nhưng nói giỡn cũng phải có hạn độ thôi.
– Hả?
Cốt Hoàng tức giận, hai mắt liếc xéo Sở Vân, trong ánh mắt toát ra vẻ ngạo nghễ và khinh thường:
– Xem ra bản Hoàng phải dạy dỗ ngươi biết thế nào là tôn kính tiền bối!
Nói xong, linh áp Hoàng cấp liền bạo phát, áp về phái Sở Vân.
Sở Vân cắn răng, chuẩn bị mạnh mẽ chống đỡ.
Thế nhưng linh áp Hoàng cấp vừa tới, hắn bỗng nhiên biến sắc, phát hiện chống đỡ mười phần dễ dàng.
Dưới linh áp của Cốt Hoàng, toàn thân hắn đều tản mát ra tinh quang nhàn nhạt. Tiên Thiên đạo thể quả thực cường đại vô cùng, trực tiếp cắt giảm linh áp từ gió dữ mưa rền, biến thành gió nhẹ mưa phùn.
Thấy một màn như vậy, ánh mắt chúng Hoàng không khỏi càng thêm nóng rực.
Đây chính là Tiên Thiên đạo thể a!
Sắc mặt Cốt Hoàng hơi đổi, tinh quang mặc dù yếu, nhưng lại khiến trong lòng hắn lo sợ bất an:
– Những tiên nang tuyệt phẩm này đều là do bọn họ khổ sở gây dựng hơn nghìn năm. Ngươi một ngụm nuốt hết cả vào thực sự hơi quá đáng. Nếu như ngươi cố ý không giao ra tiên nang tuyệt phẩm, vậy chi bằng ngươi nỗ lực đại giới. Nói đi, có chuyện gì xảy ra với thân thể ngươi, dĩ nhiên là Tiên Thiên đạo thể. Ngươi nói ra bí mật này, bản Hoàng sẽ bỏ qua chuyện cũ.
Sở Vân cười ha ha, Cốt Hoàng nói toàn là bẫy rập. Hắn nói sẽ bỏ qua chuyện cũ, vậy còn Hoàng giả khác thì sao đây?
Quả nhiên là lợi ích trọng yếu! Chúng Hoàng không muốn buông tha hắn, không phải bởi vì muốn chủ trì công đạo, mà là muốn khám phá bí mật Tiên Thiên đạo thể của hắn.
Chúng Hoàng ai cũng muốn biết bí mật, thế nên ngay cả Du Hoàng, Thư Hoàng và Nhân Hoàng của trận doanh Tinh Châu đều khoanh tay đứng nhìn.
Thế nhưng Sở Vân sẽ nói thế nào đây?
Quan hệ tới an nguy của Cực Nhạc Tiên Phi, hắn tuyệt đối sẽ không tiết lộ.
Nét cười trào phúng hiện lên trên khóe miệng hắn, biểu tình này khiến sắc mặt chúng Hoàng đều âm trầm xuống. Xem ra Linh Đế này là rượu mời không muốn uống, chỉ thích uống rượu phạt, vậy phải nghiêm phạt, cho hắn biết thế nào là quy củ. Lo ngại Thánh nhân, bọn họ đương nhiên sẽ không giết Sở Vân, thế nhưng khiến Sở Vân ăn vị đắng, bọn họ có rất nhiều kinh nghiệm.
Nhưng mà đúng lúc này, bầu trời Đan Châu lại hình thành vô số hắc động hình tròn.
Dưới con mắt ngạc nhiên của mọi người, một đầu Tiên Thiên thần ma từ trong hắc động phủ xuống Đan Châu.
Hầu như trong nháy mắt đã có trên vạn đầu Tiên Thiên thần ma xuất hiện!
– Đây là đại kiếp nạn của cửu châu theo như lời Thánh nhân nói sao?
– Trời ạ, nhiều Tiên Thiên thần ma như vậy, số lượng dĩ nhiên còn tăng thêm nhiều nữa. Có lầm hay không!
– Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì rồi?
Sắc mặt chúng đế Hoàng đột biến, bọn họ đều đang tập trung tinh thần làm thế nào đối phó với Sở Vân, muốn từ trên người hắn tìm ra bí mật Tiên Thiên đạo thể. Thế nhưng hoàn cảnh lúc này khiến bọ họ trong nháy mắt liền nhớ lại lời dặn của cửu thánh, hạo kiếp cửu châu, Đế Hoàng lập tức trở về, bảo vệ gia viên!
Chỉ trong chốc lát, trên bầu trời Đan Châu vốn trống rỗng, đột nhiên xuất hiện vô số Tiên Thiên Thần Ma.
Chúng Đế Hoàng tràn đầy khiếp sợ nhất thời không thốt lên lời! Bọn hắn chưa từng chứng kiến qua cảnh tượng như vậy, coi như là thời gian ở Hải Nhãn Thâm
Uyên bọn hắn chém giết Tiên Thiên Thần Ma cũng là từng phần từng phần như tằm ăn rỗi.
Hôm nay đối mặt với đại quân mấy vạn Tiên Thiên Thần Ma, coi như là toàn bộ Đế Hoàng liên thủ với nhau, cũng dữ nhiều lành ít.
– Tu vi bình quân của những Tiên Thiên Thần Ma này đều đạt tới năm mươi ức năm. Đây là Tiên Thiên Thần Ma từ nơi nào đến? Đến cùng là xảy ra chuyện gì?
– Tiên Thiên Thần Ma đều có thuộc tính hỗn loạn, công kích hết thảy đối tượng có thể công kích. Năm sáu Tiên Thiên Thần Ma có thể yên ổn ở cùng với nhau đã là chuyện rất hiếm thấy. Không ngờ lại tồn tại một đại quân Tiên Thiên Thần Ma thế này!
Toàn bộ đám Tiên Thiên Thần Ma trên không trung, đều là đầu dê, thân đầy vẩy cá, sau lưng là một đôi cánh bạc cực lớn. Cánh chim màu bạc tản ra ánh kim nguy hiểm. Xa xa nhìn lại, cả bầu trời Đan Châu đều được bao phủ bởi một ánh sáng màu bạc chói lọi. Quy
mô cực lớn, khiến cho tất cả Đế Hoàng phải than thở.
Ầm ầm!
Tiếng nổ đinh tai nhức óc, trên không trung chợt xuất hiện một lỗ đen quy mô siêu lớn, bán kính đạt đến mười dặm. Một cỗ khí thế bàng đại không gì so sánh được, mênh mông bát ngát giống như là hải dương vạn dặm, thoáng chốc đã bao chùm toàn bộ Đan Châu.
Vạn vật Đan Châu cùng sợ hãi.
Coi như là tất cả Đế Hoàng, cũng không khỏi cảm nhận được cảm giác tuyệt vọng khi mạt nhật hàng lâm.
– Con mẹ nó, đây là thứ quỷ quái gì?
– Đáng chết, là Tiên Thiên Thần Ma vương. Không ngờ lại thực sự tồn tại Tiên Thiên Thần Ma vương, con mẹ nó, thực đáng chết, bổn hoàng vẫn tưởng rằng đây là truyền thuyết!
Một vài vị Đế Hoàng nhịn không được chửi ầm lên.
Toàn bộ ánh mắt chúng nhân đều trở nên khẩn trương, nhìn chăm chăm vào hai bàn chân phủ đầy vẩy cá chậm rãi thò ra từ bên trong hắc động. Mười đầu ngón chân dữ tợn, mỗi ngón như một tòa núi nhỏ. Bàn chân cực lớn phủ đầy vẩy cá to lớn không khác gì một dãy sơn loan! Mỗi phiến vẩy cá lại tỏa ra ánh tử kim, tràn ra khí tức vừa cao quý lại vừa hung tàn khủng bố. Đối với bàn chân khổng lồ mà nói, những phiến vảy cá này rất hoa mỹ, tinh xảo. Nhưng đối với chúng ngự yêu sư mà nói, quả thực những phiến vảy cá này không khác gì một hồ nước diện tích cực lớn.
Sau bàn chân là cẳng chân không khác gì cột chống trời, sau đó là phần đùi so với bắp chân còn tráng kiện gấp đôi. Sau đó là bụng dưới, lồng ngực bả vai, cuối cùng là đầu lâu. Cứ như vậy, một đầu Tiên Thiên Thần Ma siêu lớn có tu vi khủng bố đạt tới ba nghìn ba trăm ức năm từ từ xuất hiện trước tầm mắt chúng nhân.
– Đây chính là Tiên Thiên Thần Ma vương sao?
Chúng Đế Hoàng trợn mắt há hốc mồm.
Yêu vật trận nhãn của Đan Châu, như Kỳ La Nha Vương Tượng, Phong Ma Thử đều đã có đến trăm ức năm tu vi. Nhưng so với đầu Tiên Thiên Thần Ma vương trước mặt, tu vi của chúng vẫn thua kém ba mươi mấy lần! Không hề nghi ngờ, nó chính là bá giả vô thượng trong Hỗn Độn Hải, bễ nghễ chúng sinh, là tồn tại vô địch tung hoành bốn phương tám hướng.
Ầm…
Tiên Thiên Thần Ma vương chậm rãi hạ chân xuống mặt đất Đan Châu.
Trọng lượng cực lớn, lập tức đè nát hai ngọn đại sơn dưới chân, khói bụi tuôn ra bao trùm thiên địa. Mặt đất rắn chắc như vậy dưới chân Tiên Thiên Thần Ma vương, lại biến thành yếu ớt như vậy. Bàn chân lún sâu xuống mặt đất hơn mười trượng, khó khăn lắm mới có thể ổn định lại được.
Tiếng nổ ran cuồn cuộn như lôi đình, khuếch tán khắp toàn bộ Đan Châu. Giờ phút này, tựa hồ đại địa Đan Châu đang run rẩy, rên rỉ.
Chúng Đế Hoàng miệng đắng lưỡi khô.
Tồn tại như vậy, bọn hắn không thể đối phó nổi. Chỉ có một ít tồn tại Hoàng cấp đỉnh phong mới có vốn liếng cùng nó giao thủ.
Về phần Đế cấp đỉnh phong như Sở Vân, có thể chạy trốn được trong tay Tiên Thiên Thần Ma vương đã là rất không tệ rồi. Mà mấy người như đã mất đi tiên nang thế giới như Hương đế, Hà đế… Tiên Thiên Thần Ma vương chỉ cần dùng hai ngón tay là đã đủ bóp chết bọn hắn.
Thực lực quá khác biệt như vậy, còn đánh đấm gì nữa?
Đôi mắt màu vàng lớn không khác gì một hải dương nhỏ chậm rãi mở ra, đôi ngân dực cực lớn rủ trên mặt đất. Xa xa nhìn lại phảng phất phía sau lưng Tiên Thiên Thần Ma vương được khoác lên một tấm áo choàng màu ngân bạch. Đôi mắt của nó quét một vòng, cho đến khi phát hiện chúng Đế Hoàng trên bầu trời, dùng ngữ điều tràn ngập ngạo mạn cùng chán ghét, chậm rãi mở miệng.
– Trật tự chi địa… Ngân Dực Thần Ma Vương chán ghét trật tự. Con sâu cái kiến, một đám con sâu cái kiến…
Quyển 8: Chí Tôn