Những chuyện này, vô luận là chuyện nào nói ra, đều có thể nói là chấn động một thời Nhưng Lý Huyền Bá hắn lại một hoi làm thành, cho nên hắn có quyền kiêu ngạo!
La Nghệ Đậu Kiến Đức vừa chết, quân Hà Bắc đã thành noi vô chủ. Quản Quan Trung đã xuất binh, trước lấy u châu, trực tiệp xuôi nam. Có thể cùng Tiêu Bố Y cân sức ngang tài!
Lý Huyền Bá cứ lẳng lặng đứng như vậy, vẫn như Dương Thiện Hội. thích đứng ở một góc không bắt mắt, không hy vọng khiến cho người bên ngoài chú ý.
Nhưng không có ai là không chú ý tới hắn.
Khi hắn nói đáng tiếc đã muộn, lậi có ý châm chọc rất mạnh. Bời vì này câu, Bùi Cù cũng đã nói qua. Ăn cơm không sợ muộn, nhưng mà đấu tâm cơ, muộn chính là bại, chính là chết! Ngươi dù có muộn nừa phẩn, thì cũng quan hệ rất lớn. Bùi Cù khi nghe nói như thạ không biết trong lòng cóìtư vị ra sao!
Đậu Kiến Đức máu cũng đã nhanh phun xong, suy yếu nói: “Đà rõ ràng”.
Bùi Cù môi nhúc nhích, cũng muốn nói cái gi, nhung rốt cuộc vẫn nhịn xuống. Hắn đương nhiên cũng rõ ràng. Dương Thiện Hội trước tập kích Bùi Cù hắn, lại ám toán Đậu Kiến Đức. Hai mặt đều không theo, những chuyện làm ra thật sự làm cho người ta khó hiểu. Nhưng Dương Thiện Hội lại là Lý Huyền Bá, tất cả mọi chuyện không cần giải thích. Hai phe thế lực này còn đang tranh chấp không ngớt, thậm chí quấy nhiễu Lý Đường xuất binh. Lý Huyền Bá tiễu trừ nhân vật lĩnh quân của hai phe. lực cản tự nhiên sụp đổ.
Lý Huyền Bá nhìn sang Đậu Kiến Đức. trong mắt nhiều ít mang theo vẻ thương cảm. “Ngươi rõ ràng cái gì?”
Đậu Kiến Đức hai mắt vô thần, chính thức dầu hết đèn tắt. Hắn đã quá mệt mòi cùng thương tích đau đớn, hơn nữa hộ thể thần công đã bị phá, cho nên hắn muốn chết.
Nhưng trước khi chết, hắn cũng phải hòi cho minh bạch. Cái này có lẽ chính là sự bi ai cùa người sắp chết chi. Nhưng thiên ngôn vạn ngữ, lại trong lúc nhất thời không biết hòi như thế nào. Cuối cùng nói: “Ngươi không phải Dương Thiện Hội?”
Vắn đề này rất buồn cười, nhưng người ờ đây lại không ai bật cười. Những từ sĩ kia cũng dừng tay. Bọn họ là vì Dương Thiện Hội mà liều mạng. Nhưng mà đột nhiên phát hiện ra mình thuần phục lại đổi là một người xa lạ. Trong lòng bàng hoàng kinh ngạc không cần nói cũng biết.
Đậu Kiến Đức hiển nhiên cùng Dương Thiện Hội có liên lạc. Tất cả mọi người đã rõ ràng. Bời vì vừa rồi Dương Thiện Hội cắn trả đối với Bùi Củ. Đậu Kiến Đức lại một điềm ngạc nhiên cũng không có.
Trong loạn cuộc này, quan hệ rắc rối phúc tạp, lại ít có người sắp xệp rõ ràng.
May mắn Lý Huyền Bá hiểu rõ, suy nghĩ vẫn luôn rõ ràng. Cho nên hắn trả lời vắn đề mà Đậu Kiến Đức hỏi không rõ, “Ta không phải Dương Thiện Hội. Ta chỉ là dùng thời gian một năm để bắt chước Dương Thiện Hội này. Ta thậm chí giả trang thành một từ sĩ đi theo Dương Thiện Hội, quan sát nhất cử nhất động của hắn” Rồi lại mỉm cười nhìn sang Bùi Củ nói: “Ngươi hiểnnliiênquen thuộc Dương Thiện Hội khôngbẳng ta”. Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn
Đậu Kiến đức thất thần nói: “Ta cũng không hiểu Dương Thiện Hội như ngươi”.
Lý Huyền Bá dùng thời gian một năm bắt chước Dương Thiện Hội, dùng một ngày để có được thành công cuối cùng! Loại quyết đoán nhẫn nại cùng trí tuệ này, có ai có thể làm được?
Bùi Cù nghe được Lý Huyền Bá nói, không có phẫn nộ, chỉ lạnh lùng nói: “Lão thái bà tám mưoi tuổi còn có thể vật ngà người. Ta thua. Lần này tâm phục khấu phục”.
Lý Huyền Bá trong mắt có vẻ kính nể thiên nhai, “Ta bội phục ngươi nhất chính là điểm ấy. Thua cũng tốt thắng cũng được. Luôn tiêu sái thoải mái như thế”.
Bùi Củ nói: “Không tiêu sái thi thế nào. Chẳng lẻ muốn khóc lớn một hồi. Cho ngươi cao hứng?”
Lý Huyền Bá trầm mặc hồi lâu mới nói: “Ngươi cùng Dương Thiện Hội sớm có liên lạc. ta cũng biết rõ. Ta cũng biết, ngươi sớm muộn cũng sẽ tìm tới Dương Thiện Hội”.
“Cho nên ta bắt đầu trá hàng tính toán Đậu Kiến Đức. Ngươi đã cải trang Dương Thiện Hội tính toán ta?” Bùi Củ tịch mịch nóỊ
Lý Huyền Bá lại hồi lâu mới nói: “Ta không nghĩ tính toán ngươi, chỉ thẳm nghĩ mượn lực mà làm. Ta biết ngươi đang ở đây tính toán Đậu Kiến Đức. Ta muốn khống chế Hà Bắc. Ba Thục tiên cơ đã qua. Nếu Hà Bắc lại mất. Hiển nhiên là khó mà xoay chuyển trời đắt. Nhưng muốn đối phó ngươi thi lại phải loại bỏ ngươi. Chưa trừ diệt ngươi thi kế sách của ta cuối cùng cũng không thể thực hiện”.
Hắn nói những lời này có chút cồ quái. Bùi Củ thông minh như vậy, vừa nghe qua đã hiểu. Phương phép Lý Huyền Bá sừ dụng, thật ra cùng hắn sừ dụng cũng không khác gì nhau. Người Thái Bình đạo am hiểu nhất cũng không phải là công thành bạt trại, mà là mượn lực đánh lực, biết thời biết thấ Lý Huyền Bá dụng ý vốn là lấy Hà Bắc. vì Quan Trung xuất binh mưu cầu tiên cơ. Kế hoạch kinh thiên cùa Bùi Củ lên đã lâu, Lý Huyền Bá đã biết làm điểm ấy không bi kịp Bùi Cù, nên lúc này đây dứt khoát dệt hoa trên gấm. trợ giúp Bùi Cù thành chuyện. Sau đó vào thời khắc mấu chốt ra tay. Nếu thành công, Bùi Cù tính toán lâu nay cuối cùng chì là làm bậc thanh cho người khác.
Bùi Cù đột nhiên nở nụ cười, cười cực kỳ vui vẻ. Lý Huyền Bá đối với hắn luỏn đề cao cảnh giác, cẩn thận hòi: “Bùi Củ, ngươi cười cái gì?”
“Ta cười ta mưu tính một kế hoạch kinh thiên, kết quả là thảnh toàn cho Tiêu Bố Y. Ta lại sừ kế tìm cách xoay người, kết quả thành toàn cho ngươi” Bùi Cù thản nhiên nói: “Cái này cũng rất tốt. Rất tốt! Nghĩ tới thiên hạ to lớn. Hai kế của ta thành tựu hai bá chủ. Chẳng phải là rất hay sao?”
Hắn lời mang thâm ý, Lý Huyền Bá nhìn hắn hồi lâu, lắc đầu nói: “Một chút cũng không tốt. Nếu không có kế sách cùa ngươi, sẽ không có Tiêu Bố Y hôm nay. Nói không chừng thiên hạ sớm đã nhất thồng”.
“Nhất thống thi có thề thế nào, chỉ là thay đổi triều đại, đổi lại hoàng đế. Vòng đi vòng lại ngu muội mà thôi” Bùi Củ nhìn lên trời nói: “Trên đời này chi có một người hiểu được ta. Đó chính là Trương Tông chủ!”
Trương tông chủ chính là Trưong Giác. Bùi Cù khi nói đến Trương Giác, trên mặt trong sự cô đơn xen lẫn kính ngưỡng. Hắn vốn bị chặt đứt một chân, trẽn mặt lại bị một vết đao của Đậu Kiến Đức, nhìn như lệ quỷ. Nhưng ngừa đầu vừa nhìn, lại làm cho người ta có loại cảm giác phiêu dật.
Khí chất phiêu dật của Bùi Củ, đã khắc vào xương cốt. Vô luận thành bại!
Lý Huyền Bá không nói, nhìn như không muốn thảo luận tại vắn đề này. Cao thủ khí phách nhiều ờ Đông Đô, qua nhiều năm đã biến trẳm ngưng. Nhưng trong xương cốt kiêu ngạo vẫn không thay đổi!
Có lẽ hắn cho rằng Bùi Cù nói chính xác, có lẽ cảm thấy vô vị. Nhưng chuyện đã không quan hệ, kắn không muốn thể hiện cách nghĩ.
Bùi Cù rốt cuộc nhìn về phía Lý Huyền Bá, “Ngươi từ khi nào bắt đầu dung nhập vào nhân vật Dương Thiện Hội này? Khi ở Ngưu Khẳu. Đương nhiên không phải là ngươi, nếu là ngươi thì lúc đó sẽ hợp lực với ta, đương nhiên sẽ không để cho Tiêu Bố Y đào tầu. Ngươi nếu khi đó là Dương Thiện Hội. chắc hẳn đã sớm giết Tư Nam!”
Lý Huyền Bá tiếc hận nói: “Ngươi nói không sai. Ta khi đó đang có phải làm. cho nên không thể tham dự. Bằng không hợp lực của ta và ngươi, chưa chắc đã để cho Tiêu Bố Y chạy trốn. Ta binh pháp mặc dù thông, nhưng so với Dương Thiện Hội vẫn không bằng. Với lại ta khi đó cho dù có mặt. cũng không dám mạo hiểm, ta chỉ sợ ờ trước mặt ngươi lộ ra sơ hờ. Nói đến ta không thể xác thực ngươi rốt cuộc khi nào thi muốn ra tay. Thòi gian của ta có hạn, làm sao có thể già trang thành Dương Thiện Hội suốt được? Nhưng nếu như biết được lẩn đó có thể giết được Tiêu Bố Y. Ta cho dù bỏ qua đại kế hôm nay cũng phải ra tay . Nhưng đáng tiếc… thời gian không đợi ta Cơ hội bò lờ. muốn tìm nữa cũng là ngàn vạn khó khăn”.