Hứa Trúc Linh hít sâu một hơi, tập trung tỉnh thần, hết sức chăm chú.
Cô còn phải lau mồ hôi cho bác sĩ, miễn cho mồ hôi nhỏ giọt xuống vết thương Đạn găm vào sâu trong thịt tận bốn đến năm xen-ti-mét, lúc lấy ra hơi khó khăn.
Thời gian trôi qua, khuôn mặt đau đớn của Phó Minh Tước ngày càng trở nên căng cứng.
Hứa Trúc Linh cảm thấy anh ta có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào.
“Xong rồi!”
Bác sĩ vui vẻ nói, rốt cuộc thì ông ta cũng đã gắp được viên đạn ra, thả vào chiếc mâm bên cạnh.
Hứa Trúc Linh còn chưa kịp thả lỏng, không ngờ người đàn ông đang nãm trên giường đột nhiên bật dậy và bóp cổ cô.
Động tác anh ta nhanh như tia chớp, chỉ trong nháy mắt đã đã đè cô lên ván giường.
“Cô muốn giết tôi à?”
Anh ta hung ác nói, bởi vì mất quá nhiều máu cho nên hơi thở đồn dập, cơ thể cũng lung lay sắp đổ.
Nhưng lòng bàn tay lại tràn đầy sức mạnh, ngón tay hơi bóp lại như muốn giết chết cô ngay.
“Khu khụ..”
Cô cũng không kịp giải thích, bởi vì chính cô còn không thể hít thở cho nên ho khan dữ dội, khuôn mặt đỏ lên.
Lúc đầu cô không thể nào giải thích cho mình, cũng may bác sĩ kịp phản ứng, vội vàng nói: “Cậu này đừng vì xúc động mà giết chết người tốt, cô ấy đang cứu cậu đấy, nấy giờ vẫn luôn đứng một bên để giúp tôi đấy!”
“Cứu tôi sao?”
Phó Minh Tước nghe nói như thế, khuôn mặt bỗng trở nên hoảng hốt, cơ thể đột nhiên mềm nhũn, cứ vậy ngã xuống.
Làm sao cơ thể bé nhỏ của Hứa Trúc Linh có thể chịu được, suýt nữa bị nện cho choáng váng.
Phó Minh Tước vô cùng suy yếu nói: “Tôi không còn chút sức nào, vừa rồi… Thật sự xin lỗi”
“Anh đang đùa tôi đấy à? Thế sức lực anh dùng để bóp cổ tôi đâu?” Hứa Trúc Linh thở hồng hộc nói.
“Vừa rồi là do phản xạ có điều kiện, bây giờ… Mới là phản ứng bình thường của tôi”
Khi rơi vào những tình huống nguy hiểm con người có thể có những hành vi quá khích.
Cuối cùng dưới sự trợ giúp của bác sĩ, anh ta đã có thể nằm ngửa ra.
Lúc đầu vết thương đã ngừng chảy máu, nay bị hành hạ như thế thì lại chảy ra.
Bác sĩ cần khâu lại, ngăn cản vết thương nứt ra chảy máu.
Nếu lại chảy ra nữa, thế thì cái mạng nhỏ này khó giữ rồi Nhưng mà… Không có thuốc gây tê.
Sự đau đớn khi rạch vết thương ra để khâu lại không phải thứ mà người bình thường có thể nhịn được.
Bác sĩ lộ vẻ khó xử: “Chỗ tôi không có thuốc mê, có thể tiếp theo sẽ đau lắm, cậu phải cố gắng chịu đựng một chút, đây là cách duy nhất có thể cứu cậu”
Phó Minh Tước nghe nói như thế thì gật gật đầu, không nói gì thêm.
Bác sĩ bắt đầu lấy kim khâu lại.
Thì ra việc khâu vết thương trong y tế cũng không khác may quần áo là bao, xe chỉ luồn kim, sau đó đâm vào từng mũi một.
Khuôn mặt của Phó Minh Tước càng thêm khó coi, đôi môi mỏng tái nhợt không chút màu máu đang mím chặt, sắc bén tạo thành một đường thẳng lạnh lùng.
Cô không ngờ Phó Minh Tước có thể chịu đựng như thế, đến giờ mà hơi thở vẫn không đổi, đau cũng không rên một tiếng.
Cô chỉ từng gặp được một người như thế.
Đó chính là Cố Thành Trung, đương nhiên không phải cô chưa từng gặp được người khác như vậy.
Nhưng có thế chịu được đến mức này thì đã không phải nhân vật bình thường nữa rồi.
Rốt cuộc Hứa Trúc Linh cũng hiểu rõ vì sao mình không đảm đương nổi trọng trách lớn, bởi vì cô sợ đau, sợ đau muốn chết Sống trên đời không ai không sợ đau, chỉ là bọn họ đã quen nhãn nhịn, dù đau cũng sẽ không kêu rên, làm những hành vi như để lộ sự yếu đuối của mình.
Bọn họ không cho phép mình yếu ớt, nhưng càng là như thế thì càng khiến người khác đau lòng.
Chắc chắn lúc này Phó Minh Tước không hề dễ chịu, phải nghĩ cách để chuyển sự chú ý của anh ta đi!
Con mắt Hứa Trúc Linh xoay tròn, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, nói: “Cái kia… Vì sao anh lại trộm áo cưới của Nữ hoàng vậy? Anh tự dấn thân vào nguy hiểm, biến mình thành dáng vẻ như thế này chỉ vì một bộ áo cưới, anh không điên đấy chứ?”
Hứa Trúc Linh chủ động nói chuyện với anh ta, để anh ta rút sạch thời gian ra mà suy nghĩ, tạm thời quên đi đau đớn trên người Dù sao… Chuyện này cũng liên lụy đến người mình thương nhất.
“Ngọc Diệp thích”
“Chị ư?”
Phó Minh Tước nhẹ nhàng gật đầu, đáy mắt để lộ sự dịu dàng hiếm khi có được.
Cô quen anh ta lâu như vậy rồi, còn chưa bao giờ được thấy biểu cảm dịu dàng như vậy đâu đấy. “Lúc chị cô còn sống, chúng tôi đã tới London, vừa hay trúng dịp lễ lớn trong Hoàng cung, lúc đó Hoàng hậu mặc bộ váy này. Sau khi Ngọc Diệp nhìn thấy thì không rời mắt được, em ấy nói rất đẹp, cô dâu nào cũng đều chờ mong bộ áo cưới lộng lẫy như vậy cả. Tôi đã nhớ kỹ những lời này, định đợi lúc nào chúng tôi kết hôn sẽ trộm lấy ra, nhưng trong Hoàng Cung được canh phòng rất nghiêm ngặt, áo cưới lại được bảo quản trong kho báu vật. Tôi vốn đã lên kế hoạch thật hoàn hảo, chờ lúc nó được mang ra sửa chữa hàng năm thì trộm đi, thế nhưng… Chị của cô lại gặp chuyện. Em ấy sinh được bé Dao, còn mình.”