Tô Khiết không phản bác, nếu ông nội đã thấy được thì cô cũng không cần phủ nhận.
“Tô Khiết, ông cảm ơn cháu.” Trên mặt ông cụ Tô tràn đầy vui mừng, Tô Khiết nhà mình đúng là quá hiểu chuyện, quá thân thiết.
Bởi vì chuyện tái hôn của ông mà con của ông và con dâu đến giờ vẫn không chấp nhận.
Cũng chỉ có Tô Khiết nhà ông hiểu cho ông, biết đau lòng cho ông.
Ông cụ Tô cầm lấy trang sức do Tô Khiết cho người mang tới, sau khi ông mở ra thì ngây người, lúc trước ông đã nhìn qua bản thiết kế của Tô Khiết, nhưng chỉ là bản phác thảo, hơn nữa chỉ có một món, hiện tại bộ trang sức xuất hiện trước mắt thì ông mới biết được Tô Khiết nhà mình tài giỏi thế nào, lợi hại ra sao.
“Tú Bình, bà đến xem bộ trang sức này đi.” Ông cụ Tô lấy lại tinh thần thì lớn tiếng gọi vợ mình.
Hinh Tú Bình đi tới nhìn bộ trang sức thì cũng hoàn toàn khiếp sợ, trong mắt bà rõ ràng mang theo sự bất ngờ, sau đó đè xuống cảm xúc của mình: “Bộ trang sức này chắc chắn rất quý giá, tôi đeo thích hợp lắm.”
Bà biết ở trong nhà này có rất nhiều người không thích mình, không vừa mắt mình, cho nên bà làm chuyện gì cũng cố gắng khiêm tốn, không muốn làm cho những người đó không vui, bà không muốn ông cụ Tô khó xử.
“Bà phải đeo bộ trang sức này, là Tô Khiết cố ý thiết kế cho bà.” Ông cụ Tô hiểu rõ suy nghĩ của bà nên nhìn về phía bà mang theo ý cười.
“Tô Khiết thiết kế cho tôi?” Đôi mắt của Hinh Tú Bình lập tức sáng lên, trên mặt cũng hưng phấn hơn: “Tô Khiết đặc biệt thiết kế cho tôi? Tô Khiết đúng là ấm áp, trang sức này thật là đẹp, Tô Khiết thật là lợi hại.”
Hinh Tú Bình kích động đến nói năng lộn xộn.
“Bà đến đây đeo lên thử xem.” Ông cụ Tô lấy trang sức ra, tự đeo lên cho bà.
Hinh Tú Bình nghĩ đây là tấm lòng của Tô Khiết, hơn nữa bà thật sự rất thích rất thích bộ trang sức này nên không từ chối.
“Thật đẹp, hơn nữa rất hợp với khí chất của bà, Tô Khiết đúng là đã tốn không ít công sức.” Ông cụ Tô đeo trang sức cho Hinh Tú Bình xong thì trên mặt càng kinh ngạc.