Đường Long từ trên ngọn núi cao trụy lạc xuống, vị trí là nơi đi vào Lạc Thần Giản, khi tới nơi thấy có rất nhiều thân ảnh mặc đồ màu trắng, hiển nhiên là người của Băng Hà cốc.
Ở ngay lối vào có hai tảng đá lớn, ít nhất cũng gần trăm mét, được các đệ tử Băng Hà cốc canh giữ. Từng đạo ánh mắt không ngừng quét qua đám người đi qua lối vào ở dưới, mà ở bên cạnh đó có một lão giả bạch y ngồi xếp bằng, một luồng hàn khí không ngừng từ trong cơ thể hắn tràn ra, làm cho nhiệt độ xung quanh cũng hạ thấp rất nhiều.
Đường Long xuất hiện không che dấu chút nào khí tức của mình cùng sát khí làm cho những đệ tử Băng Hà Cốc cùng với lão giả bạch y đang ngồi xếp bằng căng thẳng lên.
– Không biết tiểu hữu đến đây làm gì? Lão phu là Băng Quỵ một trong những trưởng lão Băng Hà Cốc.(Băng Quỵ)
– Toàn bộ người tập hợp đủ rồi, không cần ta phải đích thân tìm từng người.
Băng Quỵ chưa kịp lên tiếng thì Đường Long đã trực tiếp động thủ rồi, thân hình cậu chấp động và mỗi lần là một đệ tử Băng Hà Cốc ngã xuống trong vũng máu. Băng Quỵ không biết vì sao Đường Long lại xuống tay với Băng Hà Cốc nhưng hắn giận tím mắt công kích về phía Đường Long.
– Tiểu tử để mạng lại, Băng Huyền Chưởng.(Băng Quỵ)
– Hừ, Phật Nộ Đường Liên.
Oanh
Đường Long đột phá tấn công làm cho Băng Quỵ không kịp phản ứng cộng thêm nữa là cậu dùng Hỏa Đấu Khí là tương khắc với Băng Đấu Khí nên Băng Quỵ bị đánh cho thổ huyết không nhẹ.
– Chúng ta không hề đắc tội với tiểu hữu, vì sao phải thống hạ sát thủ như vậy?(Băng Quỵ)
– Có trách thì trách các ngươi Băng Hà Cốc cùng Cốc chủ truy sát người không nên truy sát.
Băng Quỵ ánh mắt co rụi lại, hắn từ trong lời nói của Đường Long nhận ra thân phận của cậu.
– Xích… Xích Diệt Đại Sư.(Băng Quỵ)
– Như Lai Thần Chưởng.
Băng Quỵ không hoài niệm bị trấn thành thịt nát, hắn giờ hối hận khi mà tham gia vào lần truy sát Ách Nan Độc Nữ này khi mà bầu trời Đan Vực đã có Xích Diệt Đại Sư ban tối hậu thư.
Đường Long nhắm mắt lại cảm ứng Phi Lôi Thần Thuật ấn ký trên người Tiểu Y Tiên với Nạp Lan Yên Nhiên mà chạy theo.
Đường Long trên đường đi gặp được Độc Vật và người Băng Hà Cốc, Độc Vật không có tấn công mà né tránh đi vì trên người Đường Long có Dị Hỏa nhưng người Băng Hà Cốc là ngã xuống từng người một khi không may đụng phải cậu.
Đường Long theo cảm ứng Phi Lôi Thần Thuật ấn ký tới một hẽm núi khổng lồ chừng trăm trượng, quanh hẽm núi còn có khí độc lượn lờ nhưng chung quanh hẽm núi lúc này có hơn mấy chục đạo thân ảnh vây kín lại, trong đó có một người đứng ở trên không trung, đố diện bọn hắn là một vách núi đá, ở đó dường như còn có một cái cửa động.
Ở đây, Đường Long thấy được Tiểu Y Tiên cùng Nạp Lan Yên Nhiên nhưng mà cậu không thể kiềm chế được sự tức giận của mình. Trong tầm mắt của cậu, Tiểu Y Tiên quần áo có chút tả tơi, khóe miệng có máu tươi chảy ra mà Nạp Lan Yên Nhiên một tay vịn lấy cánh tay của mình.
– Ách Nan Độc Nữ ngoan ngoãn cùng lão phu về Băng Hà cốc, nếu làm như vậy thì có lẽ ngươi còn có đường sống.(Băng Nguyên)
Ngoài trừ Băng Nguyên đứng đối diện với Tiểu Y Tiên thì xung quanh là những đệ tử Băng Hà Cốc cộng thêm ở vị trí một tảng đá lớn lồi ra ở ngay bên hẽm núi, nơi đó còn có hai lão giả bạch y đang chắp tay đứng đó, mà người đứng ở trước cư nhiên cũng có thực lực Lục tinh Đấu Tông.
– Tính cả lão già tọa trấn bên ngoài lối vào thì có bốn tên Lục tinh Đấu Tông. Băng Hà Cốc đúng là bỏ ra được nhiều đại giới như vậy để bắt Tiểu Y Tiên.
– Ách Nan Độc Nữ, ngươi trốn không thoát đâu, ngươi đã trúng Băng Huyền Chưởng ẩn chứa Băng chi lực của Băng Hà cốc ta, trừ phi có giải được của bên ta, nếu không thì trong một tháng Băng chi lực còn trong cơ thể của ngươi sẽ làm cho ngươi phải đóng băng lại(Băng Nguyên)
– Theo ta quay về Băng Hà cốc, đó là đường sống duy nhất của ngươi.(Băng Nguyên)
– Trước khi cơ thể của ta bị đông cứng, ta sẽ hủy diệt cái thân thể này, sẽ không để cho Băng Hà cốc các ngươi lấy được bất cứ thứ gì.(Tiểu Y Tiên)
Tiểu Y Tiên vừa dứt lời thì một giọng nói mang theo sát khí mãnh liệt vang vọng Lạc Thần Giản.
– Ai cho phép muội hủy đi thân thể của mình hả?
Tiểu Y Tiên và Nạp Lan Yên Nhiên nghe được giọng nói của Đường Long liền kinh hỉ lên.
– Là ai? Cút ra đây cho lão phu.(Băng Phù)
UỲNH
Đường Long từ trên bầu trời trụy lạc xuống đứng ở giữa Tiểu Y Tiên và Băng Nguyên, trên người sát khí càng là ngưng tụ thành thực chất.
– Băng Hà Cốc, hôm nay một người nghĩ đừng rời khỏi đây. Lạc Thần Giản sẽ là mồ chôn của các ngươi.
– Tiểu tử, ngươi là ai dám xía vào chuyện của Băng Hà Cốc chúng ta.(Băng Phù)
– Ta là ai ư? Ta là kẻ mà các ngươi không thể trêu vào được đồng thời cũng là người ban bố tối hậu thư.
Băng Nguyên và Băng Phù đôi mắt co rụi lại, vị Đấu Tông còn lại của Băng Hà Cốc hiện thân ra ngưng trọng nhìn Đường Long.
– Tiểu hữu, chỉ cần giao Ách Nan Độc Nữ cho Băng Hà Cốc chúng ta thì lão phu Băng Phá làm chủ sẽ cho nàng an toàn.(Băng Phá)
– Ngươi làm ta thanh kẻ ngu sao? Nàng tới Băng Hà Cốc của các ngươi còn sống trở ra sao? Các ngươi Băng Hà Cốc sở thích là thu nhập những người có thể chất đặc biệt nhưng có một ai trở ra không?
Băng Phá liếc nhìn Băng Nguyên với Băng Phù đồng thời gật đầu, chuyện đã đến nước này thì bọn hắn chỉ có thể liều mạng một phen.
– Băng Phong Trận.(Băng Phá)
Băng Phá gào thét lên thì hàn khí bỗng nhiên dữ dội tuôn ra. Chỉ thấy không gian bên trng hẽm núi đó chỉ trong nháy mắt đã vang lên các âm thanh răng rắc rồi bị đọng lại thành một mảnh băng dày cứng, chỉ trong một thoáng chốc thôi thì bên trong hẽm núi đã có một núi băng hơn mười trượng khổng lồ.
– Trận pháp? Đáng tiếc, nếu là người khác sẽ phải bó tay trước đại trận của các ngươi, có điều các ngươi đụng phải người là ta.
– Dị Hỏa Trận.
Đường Long triệu hoán ra Dị Hỏa Tháp rồi thi triển đại trận, trận pháp này là dùng nhiều loại Dị Hỏa tạo thành uy lực không cần bàn cãi.
Băng Phong Trận và Dị Hỏa Trận đối chọi với nhau nhưng người sáng suốt có thể nhìn ra được trận pháp mà Đường Long thi triển ra áp chế trận pháp của đám người Băng Hà Cốc.
– Trước tiên, chữa trị thương đã.
Đường Long lấy ra Đan dược từ trong giới chỉ đưa cho Tiểu Y Tiên, nàng tuy không phải Luyện Dược Sư nhưng là Độc Sư nên liếc nhìn liền biết Đan dược nào phù hợp với mình.
– Bọn chúng cứ để cho huynh giải quyết.
Băng Phá, Băng Nguyên cùng Băng Phù ngưng trọng nhìn Đường Long. Bọn họ có thể cảm nhận được Đường Long là mối nguy hại cho ba người cùng với đệ tử Băng Hà Cốc.
– Tiểu hữu…(Băng Phá)
– Chấn Động Chi Quyền.
Không đợi Băng Phá nói xong thì Đường Long siết chặt nấm đấm, khí ép bọc nện vào trong không khí sản sinh chấn động mãnh liệt, mặt đất nứt toái ra rồi nhiều vết nứt xuất hiện nuốt chửng vô số đệ tử Băng Hà Cốc.
Băng Nguyên thấy nhiều đệ tử chết như vậy rách cả mí mắt, hắn chủ động xông lên nhất chưởng đập về phía Đường Long.
– Băng Huyền Chưởng.(Băng Nguyên)
– Là ngươi đã đánh trọng thương nàng? Vậy thì giết ngươi trước.
– Dị Hỏa Quyền.
Oanh
Quyền chưởng giao tiếp, một luồng khí lãng kinh người nhất thời tản ra xung quanh. Dưới lực phản kích này thì Băng Nguyên miệng thổ huyết bay ngược ra ngoài, một cánh tay của hắn bị phế đi. Đường Long bất vi sở động đứng tại chỗ, ánh mắt lạnh như băng nhìn Băng Nguyên.
– Như Lai Thần Chưởng.
– Tiểu bối, đừng có ngông cuồng.(Băng Phù)
– Băng Vũ Tiễn.(Băng Phù)
– Chấn Động Chi Quyền.
Toàn bộ băng tiễn đều bị chấn nát không gây được thương tích mảy may cho Đường Long, Đường Long đạp mạnh xuống đất lao thẳng về phía Băng Nguyên, bàn tay có ngọn lửa bao phủ. Băng Phá thấy vậy lao tới định ngăn cản nhưng không kịp, hắn chỉ đành thét lên để dọa lui Đường Long.
– Tiểu tử, ngươi dám giết người của Băng Hà Cốc thì bọn ta sẽ không tha cho ngươi.(Băng Phá)
– Ta sợ Băng Hà Cốc quá cơ.
Đường Long bàn tay nổi lên Dị Hỏa cửu sắc rồi co thành trảo hướng Băng Nguyên đang bay đi chộp tới, Băng Phá giận tím mặt nhưng hắn biết mình không thể cứu được Băng Nguyên.
– Dị Hỏa Long Trảo Thủ.
Băng Nguyên ngực vị trí trái tim thủng một lỗ máu lớn, bàn tay Đường Long cầm trái tim vẫn đang đập của Băng Nguyên.
– Trả… nó… lại cho… ta.(Băng Nguyên)
Băng Nguyên xoay đầu lại vô lực vươn tay về phía Đường Long sau đó ngã xuống nền đất chết đi.
– Đệ tử Băng Hà Cốc nghe lệnh, không tiếc bất cứ giá nào đánh chết hắn.(Băng Phù)
Băng Phù và Băng Phá dự đoán Đường Long cùng lắm là Đấu Tông đỉnh phong mà thôi, bọn hắn đã âm thầm truyền tin cho Băng Hàn Cốc chủ Băng Hà Cốc rồi, dù có mạnh đến mấy cũng không địch lại Cốc chủ bọn họ có tu Đấu Tôn được, nhiệm vụ của bọn họ là kéo dài thời gian cho đến khi Cốc chủ chạy tới.
– Các ngươi mưu tính trong lòng chẳng lẽ ta không biết sao?
– Dù các ngươi Cốc chủ tới y nguyên là nối theo gót của các ngươi mà thôi.
– Cuồng vọng, tiểu tử. Để lão phu tới thử sức với ngươi.(Băng Phù)
– Băng Phù đừng lỗ mãng, hắn rất quỷ dị.(Băng Phá)
– Băng Phách Ngân Châm.(Băng Phù)
Băng Phù trên người Băng Đấu Khí ngưng tụ thành nhiều cương châm nhỏ nổ bắn với tốc độ cao về phía Đường Long, hắn không để lại dấu vết cười lạnh, mục tiêu của hắn không phải Đường Long mà là Ách Nan Độc Nữ cùng nữ hài phía sau lưng.
– Long Phượng Dực.
Một tiếng phượng minh và một tiếng long ngâm vang lên, toàn bộ cương châm ngưng tụ từ Băng Đấu Khí bay được nữa đường liền bể nát.
– Sao lại như vậy?(Băng Phù)
– Âm Ba Long Hống.
Một tiếng long hống từ trong cổ họng của Đường Long phát ra chấp nhiếp linh hồn của những người Bang Hà Cốc, có vài đệ tử nhịn không được mà ôm đầu thổ huyết rơi rụng như mưa. Băng Phù bị choáng vánh tại nguyên chỗ, Băng Phá cảm thấy không tốt muốn chạy tới cứu viện nhưng đã trễ, hắn cứ như vậy trơ mắt Đường Long nhất kiếm chém Băng Phù thành hai.
Băng Phá cắn răng hạ lệnh cho đệ tử rút lui, hắn biết bây giờ không phải lúc cứng đối cứng với Đường Long thời điểm.
Có Đan dược trợ giúp nên hai người Tiểu Y Tiên và Nạp Lan Yên Nhiên đã khôi phục lại được thương thế cùng Đấu Khí nên cùng Đường Long rời đi. Sau khi đám người Tiêu Viêm rời đi thì chung quanh ngọn núi này mới an tĩnh trở lại, chỉ còn có những thi thể đầy máu tươi ở đó chứng minh nơi này vừa xảy ra một hồi đại chiến thảm thiết.
Ở hẽm núi này giờ đây tràn đầy máu tươi ở khắp nơi, mùi máu tươi nồng đậm không ngừng tán ra, từng khối thi thể lạnh lẽo ở khắp nơi xung quanh. Chỗ này đều yên lặng không hề có chút tiếng động nào, chỉ còn lại mùi máu tươi chưa tiêu tán cùng với những cổ thi thể đó đã biểu hiện rằng nơi đây từng có một trận đại chiến.
Băng Phá dẫn theo những những đệ tử Băng Hà Cốc còn sống chạy về Băng Hà Cốc, Băng Phá phải báo cáo lại chuyện này cho Cốc chủ để định đoạt nhưng hắn tin tưởng Cốc chủ bọn họ sẽ không bỏ qua Đường Long cùng Ách Nan Độc Nữ.
Tại Lạc Thần Giản thì Đường Long tìm nơi yên tĩnh rồi xem xét thương thế cho Tiểu Y Tiên với Nạp Lan Yên Nhiên có hơi nhíu mày. Bên trong cơ thể của Tiểu Y Tiên với Nạp Lan Yên Nhiên có Băng chi lực mà kinh mạch của các nàng có dấu hiệu băng phong.
– Hai muội ăn vào Hỏa Giải Đan đi, nó có tác dụng giải trừ Băng chi lực trong kinh mạch của hai muội.
Tiểu Y Tiên với Nạp Lan Yên Nhiên cầm lấy Đan dược nuốt vào trong bụng thì các nàng cảm nhận được Băng chi lực trong kinh mạch mình nhanh chóng hòa tan.