Thiên Diệp thành thủ vệ cũng không sâm nghiêm thế nào, Nhiếp Vân ngụy trang vô cùng tốt, rất nhanh liền tiến vào trong thành.
Thiên Diệp thành lớn hơn Cực Quang thành, Vinh Thiên thành rất nhiều, cũng phồn hoa hơn nhiều. Linh khí hùng hậu nồng đậm, tiểu thương mọc lên san sát như rừng, khắp nơi đều có thanh âm rao hàng, trên mặt mọi người trong thành đều tràn đầy dáng tươi cười, giàu có mỹ mãn, cực kỳ thoải mái.
Hỏi thoáng một phát, Nhiếp Vân mới biết Thiên Diệp thành thừa thải tài nguyên khoáng sản, người bình thường cũng có thể tự cấp tự túc, ở trong rất nhiều thành trấn chung quanh xem như cực kỳ giàu có và đông đúc, chính bởi vì như thế, mọi người ở Thiên Diệp thành có cảm giác tự hào cùng lòng trung thành rất mạnh, ưa thích sinh hoạt bình tĩnh an tường.
– Cường giả hi vọng càng ngày càng mạnh, có thể ở trong Thiên Đạo khống chế bản tâm, tìm kiếm bản thân, trên thực tế giết chóc ngày càng nhiều, lại dần dần mất đi bản tâm…
Nhìn xem người bình thường ở chung quanh thường thường vì một khối hạ phẩm linh thạch có thể cao hứng cả buổi, Nhiếp Vân đột nhiên thở dài một tiếng.
Một khối hạ phẩm linh thạch đối với mình mà nói, ném đi cũng không thấy đáng tiếc, mà người bình thường lại có thể coi thành bảo bối, vui cười cả buổi, mình cố gắng đột phá, tìm kiếm một đường sinh cơ trong Thiên Đạo, trên thực tế lại càng ngày càng thoát ly bản tâm, sống ngược lại không bằng những người bình thường kia.
– Cái gì là Thiên Đạo? Thiên Đạo là nhân tâm! Truy cầu tâm tình đại tự tại, đại vui thích của bản thân, hết thảy thuận theo bản tâm!
Tâm tình buông lỏng đi trong đám người, hiểu rõ nhân sinh muôn màu, Nhiếp Vân cảm thấy tâm tình lo nghĩ vì mấy ngày nay bị đuổi giết dần dần trầm tĩnh lại, cả người cảm thấy từng đợt không minh.
Tĩnh mà không, bác mà đại, tâm tình bình tĩnh xuống, Nhiếp Vân phảng phất dung nhập tự nhiên, đã trở thành một bộ phận của tự nhiên.
Thân thể dung nhập tự nhiên, tâm linh câu thông Thiên Địa, đây là tâm cảnh chỉ Thiên Kiều cảnh mới có, đoạn thời gian trước Nhiếp Vân bị đuổi giết dị thường lo nghĩ, trong lúc vô tình buông lỏng, vậy mà tiến nhập loại cảnh giới này.
Thực lực của hắn cũng không đột phá đến Thiên Kiều cảnh, mà là tâm tình buông lỏng, lấy được bay vọt về chất!
Tâm tình lại nói tiếp hư vô mờ mịt, cùng thực lực không có quan hệ gì, nhưng tất cả tu luyện giả ở Phù Thiên đại lục đều biết, tâm tình càng lớn, tiềm lực lại càng lớn, cái gọi là ý chí bao dung thiên hạ, mới có thể đứng ở trên thiên hạ.
Nếu như mục tiêu trong lòng ngươi chỉ là Võ sư, Tiêu sư, thành tựu khẳng định không cao, mục tiêu là thiên hạ, có chí ắt làm nên, dù gian nan hiểm trở, chỉ cần vĩnh viễn không chịu thua, sẽ có cơ hội thành công!
Cố gắng không có khả năng thành công, nhưng không cố gắng, nhất định sẽ không thành công!
Muốn thành công liền đầu tiên phải có vĩnh viễn không chịu thua tâm, đây là mấu chốt, cho nên, tâm tình tuy hư vô mờ mịt, nhưng tu luyện tới cảnh giới nhất định, đều thập phần coi trọng, Nhiếp Vân nếu như không phải là người của hai thế giới, tâm tình như đồng nhất lão quái vật, muốn nhanh như vậy tấn cấp, căn bản không có khả năng!
Tâm cảnh dung nhập ở trong tự nhiên, tư tưởng cả người Nhiếp Vân giống như phiêu đãng, Nguyên Khí đan điền thoải mái, cũng không cần bổ sung năng lượng, từng bước một chậm rãi đi về phía trước.
– Nguyên lai cái này là sinh hoạt của người bình thường…
– Nguyên lai cái này là Thương gia mua bán giảo quyệt chi thuật…
– Cái này là tình yêu hồn nhiên…
Dọc theo đường cái một đường đi về phía trước, Nhiếp Vân nhìn xem dòng người chung quanh, không ngừng phát sinh đủ loại câu chuyện, giống như nếm đến nhân sinh bách vị, ngọt bùi cay đắng, một cảm ngộ mới hiện lên trong lòng.
– Ân?
Trong lúc đó, Nhiếp Vân mạnh mẽ thanh tỉnh, sắc mặt lập tức biến thành ngưng trọng.&