“Bên nhà tôi cũng thế, nói gần đây phương bắc không bình yên, bảo tôi đừng ra khỏi nhà. Có gì mà không bình yên chứ? Còn ai dám tới phương bắc gây sự, chẳng lẽ không muốn sống nữa sao?”
Phương bắc xảy ra những chuyện lớn kia, đám trẻ tuổi bọn họ làm sao biết được.
Mà đám gia chủ Chu Thân lại càng không nói với bọn họ, để tránh mọi chuyện phức tạp, xảy ra vấn đề càng lớn hơn.
“Kệ bọn họ. Bây giờ, tên khốn kiếp Tống Tiểu Vũ này còn rất lợi hại, thành gia chủ nhà họ Tống đấy”
Ngô Phàm đi về phía khách sạn, Chu Phương lập tức đi theo: “Này, trước đây cậu ta đều gọi tôi là anh Phàm, liệu bây giờ còn gọi không nhỉ?”
“Cậu ta dám không gọi àI”
Chu Phương híp mắt lại: “Cho dù cậu ta là gia chủ nhà họ Tống thì cậu ta vẫn chỉ là Tống Tiểu Vũ thôi”
Hai người liếc nhìn nhau, ăn ý nở nụ cười kỳ quái.
Trong bữa tiệc hôm nay, thân phận và địa vị của hai người bọn họ là cao nhất. Cho dù Tống Tiểu Vũ đang có danh tiếng cực lớn, trước đây thấy bọn họ còn không phải luôn miệng gọi anh, bọn họ còn chưa quên dáng vẻ khom lưng, khuyu gối đó.
Một kẻ từng tầm thường trước mặt bọn họ, bọn họ sẽ chỉ nhớ kỹ dáng vẻ tâm thường của người kia.
Tống Tiểu Vũ đã bao hết đại sảnh bên trong khách sạn để tổ chức bữa tiệc.
Tiếng nhạc tao nhã, ánh đèn dịu nhẹ làm người ta vừa vào cửa đã có cảm giác không tầm thường.
“Chào ngài, mời ngài lấy thư mời ra”
Người phục vụ đứng ngoài cửa cung kính, mỉm cười nói.
Ngô Phàm lại chẳng thèm để ý tới anh ta mà đi thẳng Vào trong.
Người phục vụ giật mình, giơ tay muốn cản, Chu Phương trực tiếp hừ một tiếng: “Anh ấy là cậu chủ nhà họ Ngô, tôi là nhà họ Chu. Tôi muốn hỏi, cậu là người nhà ai?”
Người phục vụ lập tức mặt đỏ tía tai, sao còn dám nói gì nữa.
Anh ta chỉ là một nhân viên phục vụ chờ đợi an bài công việc, không dám đắc tội bất kỳ người nào.
“Xin lỗi, xin lỗi! Mong các ngài đại nhân đại lượng, tha cho tiểu nhân”
Người phục vụ vội vàng cúi đầu xin lỗi.
“Bốp!”
Ngô Phàm còn chưa lên tiếng, Chu Phương đã tát tới.
“Xin lỗi? Anh tưởng xin lỗi thì có tác dụng chắc! Tống Tiểu Vũ dạy người ở thế nào vậy!”
Một tát này rất vang dội, mọi người đứng xung quanh đều nghe được, ai nấy đều quay đầu nhìn lại.
Bọn họ còn nghĩ, là ai tự nhiên bất lịch sự như vậy. Hôm nay đây chính là ngày Tống Tiểu Vũ tổ chức tiệc đấy.
Nhưng vừa nhìn thấy là Ngô Phàm và Chu Phương, không ai dám nói gì nữa.
Có người đã nhìn ra, một tát này là tát cho Tống Tiểu Vũ xeml “Xin lỗi!”
Người phục vụ vô cùng sợ hãi, cúi đầu luôn miệng xin lỗi, tay che mặt mình nhưng thậm chí còn chẳng dám lộ vẻ tức giận.
Anh ta làm sao có thể đắc tội nổi đám con cháu của thế gia vọng tộc này?
“Người trẻ tuổi không hiểu chuyện, dạy dỗ một chút là được rồi.”
Ngô Phàm liếc nhìn người phục vụ này, thản nhiên hừ một tiếng.
“Bốp!”
Y vừa dứt lời, lại một tiếng bốp vang lên.
Chỉ là cái tát này lại đánh vào trên mặt Chu Phương!