Anh ta đưa một tấm danh thiếp, mặt trên có thông tin của một sân huấn luyện cận chiến.
Sân huấn luyện Chết Chóc, chỉ cần nghe thấy cái tên thôi là có thể biết được sự khắc nghiệt và tàn khốc như thế nào rồi “Được thôi”
Cố Thành Trung cũng không có ý định lùi bước, anh mở miệng đồng ý.
Hứa Trúc Linh có chút lo lắng, cô kéo ống tay áo của anh.
“Vừa mới gặp mặt mà thôi, sao lại “gươm súng sẵn sàng” như thế này, liệu có ổn không vậy?”
“Em gái, em đừng nên yêu thương cậu ta quá, đến lúc đó anh sẽ đánh cho răng của cậu ta rơi đầy đất, khiến cho cậu ta hiểu rõ rằng nếu như sau này cậu ta dám ăn hiếp em thì kết quả sẽ ra sao”
“Nắm tay của đàn ông nhà họ Quý còn cứng rắn hơn bức tường, cậu cưới em gái của tôi thì phải chuẩn bị sẵn sàng, nhà họ Quý có ba người lớn tuổi ở phía trên, em ấy còn có ba người anh trai, thăng nhãi, cậu cứ chờ xeml”
Quý Lưu Xuyên nói một cách không thân thiện, vừa mới gặp mặt đã ra oai phủ đầu em rể của mình rồi.
Sau đó, anh ta kéo tay của Hứa Trúc Linh lại và nói: “Đi thôi, tham gia tiệc cưới nào.”
“Thế nhưng…”
“Em gái, em phải hiểu rãng nếu em không độc ác thì địa vị của em sẽ không ổn định.
Nếu muốn có chỗ đứng ở trong gia đình thì em không chỉ phải dựa vào bản thân mà còn phải dựa vào sự chống lưng của nhà mẹ đẻ.”
Quý Lưu Xuyên hạ thấp giọng, giả vờ nói một cách bí ấ Hứa Trúc Linh dở khóc dở cười, cô biết räng xuất phát điểm của anh ta chỉ là vì lợi ích của cô.
“Anh…Anh đã kết hôn rồi sao?” Cô hỏi.
Quý Lưu Xuyên nghe vậy thì có chút ngượng ngùng cười cười: “Vẫn chưa có, nhưng anh đang thích một người.”
“Vậy nếu như anh cưới người ta thì anh có quan tâm đến việc nhà mẹ đẻ của cô ấy có mang lại lợi ích gì hay không? Anh có thể đối xử với cô ấy băng cả tấm lòng hay không?”
“Đó là việc đương nhiên! Đó là vợ của anh, nếu anh không cưng chìu thì ai cưng chìu?”
“Cho nên, Cố Thành Trung cũng sẽ thương yêu em, anh ấy chưa từng bắt em phải chịu một chút cực khổ nào. Em rất biết ơn vì anh đã tạo uy tín giúp em, nhưng sự thực chứng minh địa vị của em ở nhà họ Cố.
“Thực sự? Thẳng nhãi này lại có thể nghe lời của em? Anh đã nghe qua một vài tin tức về cậu ta, nói cái gì cậu ta hung ác độc địa, xấu tính bướng bỉnh, làm việc quyết đoán. Cậu ta là một doanh nhân, không gian xảo thì không buôn bán được, đầu óc của một doanh nhân cực kỳ tinh ranh. Em vẫn còn nhỏ nên vẫn chưa đủ kinh nghiệm, em rất dễ bị người khác lừa dối!”
“Vậy thì em sẽ để cho anh nhìn xem bản lĩnh của em có được hay không?”
Hứa Trúc Linh cười hì hì nói.
“Nhìn xem như thế nào?”
Quý Lưu Xuyên nhìn cô một cách đầy nghi ngờ.
Chỉ thấy Hứa Trúc Linh dừng bước và quay lại vẫy tay với Cố Thành Trung, anh lập tức tiến lên.
“Chồng ơi, em cảm thấy không thoải mái khi đi giày cao gót, em mỏi chân quá đi mất”
Cố Thành Trung nghe vậy thì không nói hai lời mà trực tiếp ôm cô lên, anh dịu dàng, hỏi: “Thế nào rồi? Như vậy có đỡ hơn chút nào không?”
“Chồng à, buổi tối anh về nấu cho em món cá luộc nhị In trước anh làm rất ngon!”
“Được thôi, em muốn ăn cái gì thì anh đều sẽ làm cho em ăn.”
“Chân của em đau quá, đợi lát nữa anh xoa bóp giúp em nhé.”
“Được thôi, đợi lát nữa tìm một chỗ để nghỉ ngơi, không cần lo lắng đến việc ăn uống, anh sẽ đi lấy đồ ăn cho em”
“Cố Thành Trung…Anh yêu em hay yêu bản thân hơn? Hay là…yêu thế giới này hơn?”
Cô dí dỏm ôm lấy cổ của anh, cười hì hì hỏi.
“Cả thế giới của anh đều là em thì tất nhiên anh sẽ yêu em hơn rồi. Được rồi, đừng nói nhiều nữa, chúng ta nhanh chóng đi vào thôi. Ôm chặt lấy anh, nếu không em ngã xuống thì anh cũng không chịu trách nhiệm đâu: Khóe miệng của anh khẽ cong lên hiện ra một nụ cười mềm mại, đáy mắt không thể che giấu được sự cưng chìu Cứ như vậy, Cố Thành Trung một đường ôm Hứa Trúc Linh tiến vào cung điện ở trước mắt bao nhiêu người.
Quý Lưu Xuyên sững sờ ở phía sau, Hứa Trúc Linh ra hiệu cho anh ta, đại khái nói Cố Thành Trung rất nghe lời, căn bản không cần người của nhà mẹ đẻ đến để ra oai phủ đầu.
Lúc này Quý Lưu Xuyên rất hối hận, không có việc gì lại làm cho người ta thể hiện tình cảm, bây giờ mình còn phiền lòng hơn? Trái tìm tựa như phải nhận lấy hai tấn sét đánh!
‘Yên ổn sống không tốt sao?
Đoàn người tiến vào cổng trước của cung điện, kiến trúc ở bên trong cung điện đều là kiểu dáng Tây Âu, nhìn rất lộng lẫy và xa xỉ.
Ở cửa có binh sĩ canh gác nghiêm ngặt, người ra vào đều phải kiểm tra, khó có thể mang theo bất cứ vật dụng sắc nhọn đáng ngờ gì.
Những người có mặt ngày hôm nay đều là những người có chức sắc, bọn họ đều là nhân vật nổi tiếng có tiếng tăm lừng lẫy ở Manhattan.
Ôn Mạc Ngôn tới cùng với cô vợ Christie của mình, chỉ là hai người bằng mặt nhưng không bằng lòng.
Christie cũng không ở cùng một chỗ với Ôn Mạc Ngôn, mà cô ta đang trò chuyện cùng với Vivian.
Giờ đây Vương hậu đã lui xuống phía sau bức màn, không còn can thiệp vào công việc của vua Charles, cũng không thể nói chuyện chính trị.
Cô ta thân là cháu gái ruột của Vương hậu, ngoại trừ việc có mối quan hệ họ hàng ở bên ngoài thì cũng không có quyền lực nào khác.
Hôm nay cô ta cũng không dám lớn lối bướng bỉnh như vậy, dù sao vị vua mới đã ngồi yên trên vị trí của mình, vì thế Vương hậu cũng sẽ không thể giữ gìn cô ta một cách tuyệt đối.