Hàn Mạc nghe vậy, quay đầu, chỉ thấy phía trước hướng ngón tay tên kỵ binh kia.
Hàn Mạc nhíu mày, nhìn theo hướng hắn chỉ, chỉ thấy trước mắt một mảnh lớn trắng như tuyết, dường như có chút gì đó nhúc nhích, có điều bây giờ đã là xế chiều hôn ám, có chút mơ hồ không thấy rõ tình hình cụ thể.
Hàn Lợi bên cạnh lên tiếng:
– Đại nhân, thuộc hạ qua đó nhìn một chút!
Ngẫm nghĩ một chút Hàn Mạc gật đầu:
– Phải cẩn thận, có thể là quỷ kế của kẻ thù.
Hàn Lợi gật đầu, vung tay lên, mấy kỵ binh đuổi kịp, chạy như bay về phía trước, cưỡi ngựa đi tới gần quả nhiên thấy trên mặt đất có một người nằm sấp, trên người đầy tuyết đọng, người này lúc nãy còn nhúc nhích trong tuyết, giờ cũng không thấy nhúc nhích gì nữa.
Hàn Lợi xoay người xuống ngựa, rút bội đao, cẩn thận tiến lên, lòng dồn lên mắt, nếu đối phương đánh lén tất nhiên hắn có thể chỉ trong nháy mắt đã có thể ngăn cản.
Hàn Mạc suất lĩnh kỵ binh, nhìn ra xa xa, các kỵ binh tay đều nắm chặt chuôi đao, từng ánh mắt lạnh băng nhìn về hướng đó.
Hàn Lợi tới gần, hỏi một tiếng:
– Ngươi là người phương nào?
Người nọ vẫn không nhúc nhích, nhưng mơ hồ có vẻ như phát ra một tiếng “a” như thể vô cùng thống khổ, Hàn Lợi nhíu mày, rút đao ra, nhẹ nhàng gạt gạt tuyết trên thân người nọ, đúng là hiện ra giáp trụ. Nhưng bây giờ cũng thấy rõ được, người này không ngờ trúng tên từ sau lưng xuyên thấu thân thể, chỉ chừa lại một vài vị trí tử địa, mới vừa rồi bị tuyết bao phủ mấy đuôi tên đúng là không hiện ra.
Hàn Lợi nhíu mày, cẩn thận chăm chú nhìn giáp trụ kia, lập tức giật mình kinh hãi thất thanh nói:
– Này… Đây là Dương tham lĩnh!
Kỵ binh bốn phía nghe vậy đều xuống ngựa tiến lên, Hàn Lợi bước nhanh tới, ôm lấy người nọ lật người lại, nhìn gương mặt đó quả nhiên là Dương Vĩnh Huy, chỉ có điều lúc này hai mắt Dương Vĩnh Huy hai mắt nhắm nghiền, khớp hàm đã cứng, sắc mặt tái nhợt vô cùng, không có chút huyết sắc, chỉ có hơi thở vô cùng mỏng manh.
– Dương Tham lĩnh!
Hàn Lợi nhẹ giọng gọi:
– Ngươi… ngươi làm sao?
Bên kia Hàn Mạc thấy tình hình đó, sắc mặt lạnh lùng, thúc ngựa tiến lên, kỵ binh phía sau đuổi kịp. Tới bên cạnh, Hàn Mạc xoay người xuống ngựa, Hàn Lợi ngẩng đầu nói:
– Đại nhân, là…. là Dương tham lĩnh!
Hàn Mạc cau mày siết chặt nắm tay, tiến tới, giọng nói vẫn trầm thấp:
– Dương Vĩnh Huy, Thái tử ở đâu?
– Đại nhân, hắn bị trọng thương, nếu không trị liệu có thể nguy đến tính mang!
Hàn Lợi nhắc.
Dương Vĩnh Huy cố dồn hết sức tàn mở to mắt, cố gắng nâng tay, một ngón tay chỉ về phía cánh rừng phía trước cách đó không xa, giọng nói yếu ớt:
– Thái tử…. Thái tử….!
– Lưu lại hai huynh đệ chiếu cố hắn.
Hàn Mạc nhảy lên ngựa, rút bội đao ra:
– Những người khác đi theo ta!
Hắn giục ngựa tiến lên, sau lưng kỵ binh tích ra thành hình quạt, trăm kỵ mã như lang sói tiến vào cánh rừng, vó ngựa đạp lên tuyết đọng, bốc lên từng trận tuyết.
Cánh rừng này quả nhiên rộng lớn, đi được tới rìa rừng, trong đó tối đen hôn ám vô cùng, mỗi gốc cây đều như cây thương, vừa thanh tĩnh vừa quỷ dị. Hàn Mạc kìm cương ngựa ngoài bìa rừng, sau lưng kỵ binh Ngự Lâm cũng đồng loạt dừng ngựa, tiếng ngựa hí ngoài cánh rừng trống vắng vang dội rất hỗn loạn.
Hàn Mạc làm một thủ thế, tay trái kéo cương ngựa, tay phải nắm bội đao, giục ngựa chậm chậm đi vào trong cánh rừng. Hàn Lợi đi theo sát bên cạnh Hàn Mạc, ánh mắt sắc bén chú ý động tĩnh bốn phía xung quanh.
Một đám kỵ binh chia thành hình quạt tiến vào trong rừng, lặng yên không một tiếng động như trăm con quỷ đi đêm, tiến sâu vào bên trong.
– Chú ý đến tuyết trên mặt đất! Hàn Mạc phân phó mọi người.
Đi được một lúc vào sâu trong rừng, đột nhiên nghe thấy có tiếng người kêu lên cách đó không xa:
– Đại nhân, ở đây có gì đó!
Lập tức lại nghe thấy:
– Ở đây có ngựa chết!
Hàn Mạc giục ngựa qua, chỉ thấy bên kia hơn mười kỵ binh vây quanh một chỗ, quả nhiên trên mặt đất có thi thể tuấn mã, thân ngựa lớn, tuy rằng trên xác trên không hề ít tuyết đọng, nhưng cũng không thể che giấu hoàn toàn thân thể con ngựa.
Con ngựa kia mọi người đều nhận ra được đúng là ngựa của Ngự Lâm Quân, trên mông nó còn dấu hiệu của Báo Đột Doanh.
Đồng tử Hàn Mạc co rút lại, không kìm nổi phát run.
Không nghi ngờ gì nữa, Thái tử và hộ vệ đã gặp mai phục trong này.
– Đại nhân, bên này có xác!
Cách không xa lại có tiếng kêu.
Hàn Mạc còn chưa qua, bên kia cũng lại có tiếng:
– Đại nhân, nơi này cũng có, là huynh đệ của chúng ta!
Hàn Mạc nhắm mắt lại trầm mặc một lát cuối cùng mới nói:
– Lục soát tìm thi thể, tập trung vào!
Chúng tướng sĩ lập tức phân tán đi tìm thi thể trong rừng, cũng không quá lâu sau đã tìm được thi thể hơn mười tên hộ vệ đi theo thái tử, hơn nữa người nào cũng bị tên bắn chết, đều không ai kịp rút đao, hiển nhiên trước khi kịp phản ứng đã bị kẻ thù sát hại.
Chẳng những là kỵ binh hộ vệ, ngay cả ngựa bọn họ cưỡi cũng đều bị trúng tên, có con thì chết ngay tại chỗ, có con lại chạy được một quãng mới ngã xuống mà chết.
– Đại nhân, bọn họ đã chết được một thời gian.
Một tên xem xét thi thể lên tiếng:
– Chỉ sợ kẻ thù đã rút được một canh giờ trước.
Hàn Lợi cũng nhíu mày:
– Đại tuyết đã che dấu chân, căn bản là không biết bọn họ rút theo hướng nào.
Sắc mặt Hàn Mạc lạnh như băng, một lúc lâu sau mới nói:
– Có thấy Thái tử không?
Lòng hắn vô cùng kinh hãi, hắn sợ nghe được bộ hạ báo thấy thi thể Thái tử. Nếu Thái tử có gì sơ suất, không thể nghi ngờ chẳng những con đường làm quan của mình coi như kết thúc, thậm chí có thể liên lụy tới cả gia tộc nữa.
Bản thân mình là Tổng quản hộ vệ Thái tử, phụ trách bảo vệ an toàn cho Thái tử, nếu người có chút sơ xuất, thì mình là kẻ đầu tiên gặp khó khăn.
Nhưng lòng hắn lại có một cảm giác mơ hồ, sự tình tuyệt sẽ không đơn giản như thế. Tuy nhất thời hắn không rõ tình huống thế nào, nhưng hắn lại cảm giác được việc lần này Thái tử mất tích và trong kinh xảy ra nhiều chuyện quỷ dị hiển nhiên là có quan hệ.
Hắn cảm giác hình như mình đang rơi vào trong một cái hố.
Hắn cũng không sợ gánh vác hậu quả, hắn sợ hãi là sợ mình hoàn toàn không biết có chuyện gì, căn bản là không rõ ràng, mà chuyện mình không biết vĩnh viễn sẽ khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.
Hàn Mạc cũng không phải kẻ ngốc, có điều mặc dù hắn đã thấy một số chuyện nhưng không cách nào xâu chuỗi mọi chuyện lại được. Hắn biết, chuyện mình không biết cũng là điều đối phương không kiêng kị, chuyện mình biết chỉ là một góc của tảng băng, mà trước khi bị vạch trần hoàn toàn, chính mình căn bản không thể hiểu được.