“Ngươi…”, Lăng Hạo bị chặn họng, mặt mày đỏ gay.
“Nào, nào, chúng ta cùng bàn bạc một chuyện”, phía này, Diệp Thành không coi mình là người ngoài, hắn rất tự nhiên đặt cánh tay lên người Lăng Hạo, tươi cười gian giảo: “Đợi lát nữa ngươi đi cùng ta, chúng ta cùng đánh một trận hoành tráng, những đồ cướp được thì chia ngươi một nửa, ta một nửa”.
“Chỉ dựa vào ngươi?”, sắc mặt Lăng Hạo vẫn rất khó coi, vả lại nhìn nụ cười gian xảo của Diệp Thành, hắn chỉ muốn xông lên đạp cho Diệp Thành một cái.
“Nghe ta đi, không sai đâu, thân là người của Thiên Tông thế gia, ngươi sẽ không sợ hãi chứ?”
Và đúng là nghe câu này của Diệp Thành, mặc dù Lăng Hạo cao ngạo không phục Diệp Thành nhưng nói tới nguy cơ của Thiên Tông thế gia lúc này, hắn vẫn muốn dốc sức.
“Ta sống vì Thiên Tông thế gia”, Lăng Hạo hít vào một hơi thật sâu, cuối cùng thở phào và nói.
“Được”, Diệp Thành lập tức đẩy Lăng Hạo đi, cả hai tên chuồn mất tích mất tăm.
Rầm!
Cả hai vừa rời đi, kết giới hộ sơn của Thiên Tông thế gia bị đánh thủng.
Rầm!
Lại là một tiếng động kinh thiên động địa, kết giới kia lại một lần nữa bị đánh thủng một lỗ to.
Kế đó, một lão già mặc đồ tím bay từ trên trời xuống, uy lực mạnh mẽ của tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên khiến hư không như muốn nổ tung. Lão ta cười không chút kiêng dè: “Sở Thương Tông, ông là lão già rụt cổ sao?”