Khi mọi người còn đang mắng chửi thì một cánh tay đã vươn ra lục lọi trên người lão già mặc đồ đen, sau đó giật lấy túi đựng đồ của lão.
Cả nhóm trưởng lão nhìn mà thẫn thờ, lúc này mới quay đầu lại nhìn, đúng lúc thấy Diệp Thành đang nhét túi đựng đồ vào ngực áo.
Hi hi hi…!
Diệp Thành cười trừ: “Quen…quen rồi, quen rồi”.
Ha ha…!
Sau giây phút thẫn thờ, nhóm trưởng lão bật cười một cách quái dị: “Quen là tốt, quen là tốt”.
Rầm!
Cả nhóm người đang nói chuyện thì tiếng động kinh thiên động địa vang lên, cả linh sơn của Thiên Tông thế gia chao đảo.
Phụt!
Sở Thiên Chấn đứng sừng sững trong hư không duy trì kết giới lập tức phun ra máu, đòn đánh vừa rồi vô cùng mạnh mẽ khiến kết giờ mặc dù không bị công phá ngay lập tức nhưng cũng gặp phải phản phệ khủng khiếp.
Thấy vậy, Diệp Thành mới nhìn ra bên ngoài, vừa đưa mắt ra bên ngoài, hắn suýt chút nữa thì đái ra quần.
Bên ngoài chỉ toàn bóng người, có người đạp lên phi kiếm, có người cưỡi trên linh thú, có người điều khiển xe chiến đấu, người nào người nấy thần quang bao quanh, sát khí ngút trời. Hắn ước chừng chỉ tu sĩ ở cảnh giới Không Minh cũng đã phải hơn bốn mươi người, lúc này bọn họ đang hợp lực đẩy cổ trận khổng lồ công phá kết giới của Thiên Tông thế gia.
“Thị Huyết Điện dứt khoát qúa, trận thế lớn như vậy là muốn thôn tính Thiên Tông thế gia luôn trong một lần sao?”, Diệp Thành tặc lưỡi, hắn thầm nghĩ Hằng Nhạc Tông không dễ gì mà cứ thích là tạo ra trận dung lớn thế này.