“Bố, em ấy bị phu nhân đánh tàn nhẫn!”
Đầu Cố Thiện Linh đầy những vạch đen giải thích.
“A, a, hiểu rồi hiểu rồi… Xem ra Josh rất để tâm đến con nhai”
Cố Chí Thanh cũng có chút xấu hổ, nhìn trần nhà, lập lờ nước đôi đáp lại “Con muốn chăm sóc cho em ấy, trọn đời trọn kiếp”
“Vậy Thanh Hoàn thì sao? Con thật sự từ bỏ, còn có những người phụ nữ của con… Con muốn các cô ấy đối mặt với con thế nào?”
“Là con có lỗi với các cô ấy, nhưng không thể toàn vẹn đôi bên, con chỉ có thể chọn một người. Chuyện tình của con và Thanh Hoàn đã kết thúc hoàn toàn, coi như Cố Thiện Linh đã chết trong vụ nổ thuyền kia. Mà bây giờ mạng của con do Josh cho, con chỉ nghe .Josh”
“Nghiệt duyên!”
Cố Chí Thanh läc đầu thở dài, Cố Thiện Linh yêu Josh nhiều như vậy, ông ngăn cản có lợi ích gì Chẳng lẽ trơ mắt nhìn anh ấy đi chịu chết?
Cảm giác mất rồi có lại này, đã không chịu được va chạm lần thứ hai.
“Cho nên, con phải giúp cậu ta đúng không?”
“Dạ, có chuyện con phải làm, .Josh vẫn là con rối của phu nhân. Diên mới là K chân chính”
“Diên là K?”
Đối với câu trả lời này, Cố Thành Trung cũng vô cùng kinh ngạc.
Anh cau mày, con ngươi âm u không xác định Anh đã đánh giá thấp Diên.
“Năng lực của Diên cao hơn .Josh, so với Lance chỉ có hơn chứ không kém. Chuyện trộm Bitcoin oanh động toàn thế giới trước kia, do một tay cậu ta tạo thành. Nực cười là cậu ta chỉ tùy tiền thử một chút, đã quấy nhiễu tường lửa. Mà mấy năm nay con vẫn luôn chắn tai trừ khó khăn cho cậu ta”
“Vốn Diên sinh ra đã yếu ớt, bị người bỏ thuốc, bây giờ thân thể đang dần dần khôi phụ, phu nhân sắp xếp ở một bên. Ngay từ đầu, .Josh chính là con cờ, mồi nhử hấp dẫn toàn bộ hỏa lực của Lance. Chờ anh ta nhận ra Josh chỉ làm tiêu hao quyền lực của anh ta, Diên sẽ ra tay, đánh úp”
“Hiện nay Lance lơ là, còn tưởng kẻ địch của mình là Josh, thật ra phu nhân và Jane đã bắt đầu bố trí, mượn sức những người cầm quyền, thân vương, còn có các thế lực ở địa phương. .Josh là vật hi sinh, con chỉ có thể dùng Cố Linh bảo vệ em ấy, hy vọng bố có thể thành toàn cho con.”
Anh ấy quỳ xuống đất, chân thành nói.
Đây là cơ hội duy nhất để bảo vệ Josh.
“Vậy con có biết Cố Linh sẽ có hậu quả gì không?”
“Có lẽ … chịu một chút tổn thất”
“Chỉ có chút tổn thất? Rõ ràng là tổn thất lớn, con có biết ban giám đốc đều đang khiếu nại con không? Chuyện huyên náo lớn như vậy, con làm sao bù lại?”
“Sau khi mọi việc xong xuôi, cho con ba năm, con sẽ trả lại một Cố Linh hưng thịnh!”
“Được, đây chính là con nói, bố cũng sẽ lấy lời này của con áp chế ban giám đốc. Bên công ty con này cũng làm ầm ï lâu như vậy rồi, con còn chưa áp chế được, cho nên lần này bố đến, giúp con trấn áp mấy lão già này”
“Vậy … lần này … là tới giúp con sao?”
Cố Thiện Linh có chút ngạc nhiên.
Anh ấy còn nghĩ là Cố Chí Thanh đến để hỏi tội.
“Con là con bố, bố không giúp con thì giúp ai? Chẳng lẽ còn để cho bố làm người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh à? Ông già này còn chưa có chết, không đứa nào được ngủm củ tỏi trước cả! Đúng rồi, vòng tay mẹ con để lại cho con đâu? Không phải bố đã gửi cho con à? Để con đưa cho Ôn Thanh Hoàn làm tín vật đính hôn”
“Vòng tay không thể đưa đi, vốn định về hỏi ý của bố, tổ chức hôn lễ… Cũng không ngờ gặp phải vụ nổ trên du thuyền. Vòng tay kia bị hư, bể làm hai, con làm lại một đôi ngọc bích dát vàng. Một cái… Đưa cho Hứa Trúc Linh, như một đám cưới mới, một cái… đã đưa cho Josh từ sớm”
“Coi như bố hiểu được, trong mắt hai anh em tụi bây, chỉ có vợ mình, không có ông già này! Đáng giận! Nuôi không tụi bây nhiều năm như vậy, cả đám đều là sói mắt trắng!”
Cố Chí Thanh đầy trách cứ.
“Đi đi, gọi Josh tới cho bố, dù sao cũng phải ra mắt cha chồng tương lai!”
Dù lòng không tình nguyện, nhưng con thích, ông có thể làm sao? “Haizz, lại thêm một đứa con!”