Bản thân Hoắc Vũ Hạo cũng lung lay, tu vi của nàng dù sao cũng quá mạnh, mặc dù Hoắc Vũ Hạo chiếm cứ ưu thế ở phương diện tinh thần lực, nhưng quyết đấu giữa hồn sư dù sao không thể nào là thuần túy về tinh thần.
Huống chi, trong thế giới tinh thần của nàng tràn đầy khí tức lãnh khốc tà ác, Linh Hồn Trùng Kích của Hoắc Vũ Hạo tuy trúng đối phương, nhưng bản thân cũng bị phản phệ. Đương nhiên, so sánh với thương tổn mà hắn gây ra cho nàng cũng không tính là cái gì.
Chân trái bước về phía trước một bước, hai tròng mắt trơn bóng của Hoắc Vũ Hạo đột nhiên trở nên nhu hòa, một quang ảnh màu vàng lặng yên xuất hiện sau lưng hắn, sau đó làm ra tư thế ôm ấp dán lên thân hình của hắn, cùng hắn hợp thể.
Ánh mắt của Hoắc Vũ Hạo trở nên càng thêm nhu hòa, tại thời khắc này trong hai tròng mắt của hắn đã không còn vị tà hồn sư đối diện, lúc này ánh mắt của hắn chỉ có tưởng niệm.
Tưởng niệm là một thứ rất sâu xa, Tư Đông Quyền, ý như suối tuôn!
Một loại màu sắc ánh sáng không diễn tả được, nhưng lại phảng phất như có được toàn bộ màu sắc, ngưng tụ thành quyền đánh về phía nữ tà hồn sư.
Lúc này, tuy nàng vẫn còn choáng váng bởi Linh Hồn Trùng Kích. Nhưng mà cường giả Hồn Đấu La nào có đơn giản như thế?
Ngay tại lúc ánh sáng trong suốt ngưng kết thành Tư Đông Quyền đụng vào người nàng, thân thể của nàng vậy mà đột nhiên tán loạn, tán loạn giống như U Hồn, hóa thành vô số quang ảnh màu đen tản ra xung quanh, mỗi một cái quang ảnh đều có cùng bộ dáng với nàng.
Nhưng nháy mắt sau, một tiếng kêu thảm bén nhọn vang lên, tất cả quang ảnh màu đen một lần nữa dung hợp, nàng lại xuất hiện ở vị trí lúc trước, giống như đã bị một quyền đó đánh trúng.
Giữa tiếng kêu gào thê thảm, toàn thân nàng đều phủ lên một tầng ánh sáng trong suốt, trong hai con ngươi đỏ như máu tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.
– Chuyện này, chuyện này. . .
Hoắc Vũ Hạo không mở miệng, chân trái tiến lên trước, phát lực, cả người có một loại cảm giác như muốn bay lên, nắm tay phải vừa đánh ra lại giơ lên, hóa thành kiếm chỉ, phát ra ánh sáng lập tức xông lên trời cao, vậy mà hóa thành một đạo kiếm quang dài đến hơn mười mét.
Vẻ mặt của Hoắc Vũ Hạo cũng theo đó phát sinh biến hóa, từ ôn nhu biến thành thống khổ, môi của hắn ngậm thật chặt, trong hốc mắt dường như ẩm ướt, dòng suy nghĩ của hắn cũng giống như hoàn toàn đi đến một thế giới khác.
Kiếm quang to lớn từ trên trời giáng xuống, bởi vì người có tình, cho nên kiếm cũng có tình, Niệm Đông Kiếm, nhớ mãi không quên!
Lúc này đôi huyết mâu của nữ tà hồn sư ngơ ngác nhìn kiếm quang từ trên trời giáng xuống, dòng suy nghĩ của nàng vậy cũng đang vì đón nhận một quyền lúc trước mà bị trì trệ.
Bởi vì bản thân nàng có thuộc tính tinh thần, cho nên phải chịu ảnh hưởng so với các hồn sư các còn nhiều hơn. Vũ hồn của nàng là Linh Hồn Báo Thù, chính là dựa vào cảm xúc vô tận cừu hận. Nhưng giờ khắc này, lại bị Hoắc Vũ Hạo đánh vào một loại cảm xúc gọi là tưởng niệm.
– Aaaaaaaa!
Nguy hiểm mãnh liệt lập tức khơi dậy phản ứng bản năng của nàng, hai tay đột nhiên nâng lên, hào quang của hồn hoàn thứ bảy trên người nàng tỏa sáng, Oán Linh to lớn sau lưng bay về phía trước, hoàn toàn hòa làm một thể với nàng, hóa thân U Hồn lại không đi ngăn cản công kích, mà là xoay người bỏ chạy. Muốn thoát đi phạm vi bao phủ của một kiếm kinh thiên này.
Nhưng mà, làm sao có thể né tránh dễ dàng như thế?
Cự kiếm hoành không, vầng sáng nhu hòa lập tức đem oán linh phá thành mảnh nhỏ, mà những nơi đi qua kiếm quang đều lưu lại lốm đa lốm đốm từng điểm ánh sao, giống như nước mắt tưởng niệm từ không trung rơi xuống.
Linh Hồn Báo Thù vừa vỡ vụn lại một lần nữa ngưng tụ, nhưng mà đã không còn là bộ dáng của Vũ Hồn Chân Thân, mà lần nữa khôi phục bản thể tà hồn sư của nàng.
Hoắc Vũ Hạo đã đủ vì một kiếm này của hắn mà tự hào, dưới tình huống hắn chưa dung hợp hồn hoàn thứ sáu, tu vi chưa chính thức là Hồn Đế, nương theo hồn kỹ tự sáng tạo mà lại có thể một kiếm đem một tên Hồn Đấu La có tu vi cường đại chém khỏi trạng thái Vũ Hồn Chân Thân.
Chuyện này là bực nào cường hãn.
Càng làm cho người ta rung động là, nàng đã giải trừ trạng thái Vũ Hồn Chân Thân, màu đỏ trong mắt lại có chút rút đi, lúc này ánh mắt của nàng cư nhiên cùng Hoắc Vũ Hạo có chút tương tự.
Hoắc Vũ Hạo bế quan mấy tháng, hấp thu các loại năng lực của bản thân, sau khi đem tinh thần lực cùng hồn lực thông qua cảm xúc câu thông, kết hợp hoàn mỹ thành tam đại chiến kỹ. Chỗ cường hãn nhất của tam đại chiến kỹ này nằm ở điểm biểu đạt cảm xúc. Bất luận thực lực của đối thủ cường đại đến mức nào, chỉ cần ở mặt cảm xúc không thể chống cự tinh thần lực của hắn xâm nhập, vậy thì nhất định sẽ bị hắn cảm nhiễm.
Bởi vì tu vi tinh thần lực của Hoắc Vũ Hạo đã viễn siêu cảnh giới hồn lực, cho nên tam đại chiến kỹ đều lấy tinh thần lực làm chủ. Trong tương lai không lâu, một khi hắn có thể đem hồn lực của bản thân cũng tăng lên tới tầng thứ ngang nhau, chỉ cần thi triển ra tam đại chiến kỹ này cũng đủ để khiến hắn trở thành người mạnh nhất đương thời.
Một kiếm chém ra, Hoắc Vũ Hạo đã lệ rơi đầy mặt, bàn tay vừa chém xuống thu hồi đến bên eo, bàn tay xoay chuyển, trên không trung phân ra một đạo quỹ tích kỳ dị hình trái tim. Trong một cái chớp mắt này tất cả mọi ánh sáng đều thu liễm, trong lòng bàn tay của hắn nhiều ra một trái tim, một trái tim kim sắc, cho dù là dùng loại đá quý óng ánh nhất đương thời cũng không cách nào cùng nó so sánh.
Trái tim vàng kim, trái tim chân thành tha thiết. Tràn ngập tình cảm chí ái, tưởng niệm vĩnh hằng.
Lúc này Hoắc Vũ Hạo đã nhắm mắt lại, tại thời khắc này, ở trong đầu hắn cũng chỉ có một bóng người. Không có bất kỳ người hoặc sự vật nào có thể ảnh hưởng đến tâm cảnh lúc này của hắn, hắn đã đắm chìm, đã triệt để đắm chìm trong đó.
Đông Nhi, Đông Nhi, Đông Nhi!
Hắn ở trong lòng nhẹ nhàng hô hoán, phảng phất lại thấy được bộ dáng lúc trước hắn và nàng trong học viện sớm chiều chung đụng, phảng phất lại thấy được một màn nàng vì mình mà nghĩa vô phản cố tự vận, Đông Nhi. . .
Hô hoán, lại hô hoán, trái tim trong lòng bàn tay hắn tỏa ra kim quang lấp lóe, chậm rãi thôi động hướng về phía trước.
Trên bầu trời, phong vân đột biến, từng trận sấm sét nổ vang, đám mây đen kịt trên không trung vậy mà sáng lên, Ánh sáng vô danh không biết đến từ nơi nào, nhưng ánh sáng lại ngưng kết thành một bộ dáng hình trái tim.
Tín hiệu dò xét của ba kiện hồn đạo khí tham trắc trên không trong khu vực này toàn bộ xuất hiện hỗn loạn, ngay sau đó, pháp trận hạch tâm bên trong nổ tung, từng cái rơi xuống.
Trái tim phảng phất to lớn vô biên vô tận trên bầu trời, cùng với trái tim trong lòng bàn tay Hoắc Vũ Hạo như ý hợp tâm đầu.
Sau lưng trái tim trên bầu trời dường như có một ánh mắt tuyệt mỹ yêu kiều đang ôn nhu nhìn hết thảy mọi thứ trên mặt đất.
Bàn tay đẩy ra, ý hợp tâm đầu, dường như có vô số ánh sáng lung linh sáng lên sau lưng Hoắc Vũ Hạo, bên trong ánh sáng chứa dựng trí nhớ của hắn, chứa dựng khoảnh khắc của hắn và Đông Nhi.
Hạo Đông Chưởng, đời đời kiếp kiếp!
Đòn dứt điểm trong tam đại chiến kỹ tự sáng tạo của Hoắc Vũ Hạo, đây cũng là lần thứ nhất hắn sử dụng đến.
Chính hắn cũng không biết, thời điểm hắn đánh ra một chưởng này, đã đặt hắn vững vàng ở địa vị bất hủ trong giới hồn sư tương lai của đại lục.
Phốc!
So sánh với khí tượng rộng rãi giữa thiên địa, thời điểm một chưởng này chạm vào thân mình của vị nữ tà hồn sư này, phảng phất như thiêu thân lao đầu vào lửa, cũng không có tiếng nổ kịch liệt nào vang lên.
– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –
Dịch giả: Chương này dịch câu cú lủng củng do bản tiếng Trung dịch cũng khá lộn xộn.