Bóng hình mà ngươi đã quen thuộc từ nhỏ ấy, đang ngay bên cạnh ngươi, bao năm tháng bên nhau đã khắc sâu trong tâm trí, vào lúc ấy bỗng tuôn trào.
Cái gì đã khiến ngươi si cuồng? Cái gì đã khiến người khổ sở?
Chợt nghĩ đến xác chết thương tâm trong Tích Huyết Động…?
Chợt nghĩ đến đôi yêu hồ đã cùng nhau nhảy xuống Nham Thạch ở dưới Động Hỏa Long?
Hắn hít thật sâu, và lại thở ra một hơi dài.
Trời đất thế gian trở lên tĩnh lặng.
Nắm chặt Thiêu Hỏa Côn, nghiến chặt răng, thân hình chàng thiếu niên đó vụt tiến lên.
Và cứ thế xông tới, không màng đến tất cả, cứ thế xông lên, lao đến giữa con cự thú và Điền Linh Nhi, tay mở rộng, hô to lên một tiếng, như cảm tử, như hùng tráng, như bi ai, cùng với Thiêu Hỏa Côn hòa làm một. Thời khắc này dường như cô đọng tới cả trăm năm.
Trái tim tan nát là vì ai?
Si dại là vì ai?
Quỳ Ngưu rống lên điên cuồng, hắn cũng hét lên, Thiêu Hỏa Côn phát ra ánh sáng mạnh chưa từng thấy, dường như đó là ngọn lửa được thắp lên bằng cả sinh mệnh, hừng hực cháy.
Một tiếng nổ lớn, Ầm ĩ, rầm rĩ.
Có ánh chớp chợt lóe lên, xé toạc bầu trời.
Trương Tiểu Phàm hai đầu gối mềm nhũn, thất khiếu chảy máu, những giọt máu nhẹ nhàng lăn trên Thiêu Hỏa Côn.
Điền Linh Nhi kinh ngạc đến đờ đẫn cả người, thân hình kinh động, toàn thân bay về phía sau, thì ra Điền Bất Dịch cũng đã tới kịp, kéo Điền Linh Nhi lại. Nhưng khi Điền Bất Dịch gấp quay đầu lại, đột nhiên nhìn thấy thân hình Trương Tiểu Phàm đã bị Quỳ Ngưu đè lên.
Quỳ Ngưu ngẩng đầu lên trời kêu to một tiếng, thân hình to lớn bay vụt lên không, cái chân to lớn dẫm về phía Trương Tiểu Phàm, uy thế vô cùng dũng mãnh, lúc đó mọi người không ai là không kinh hãi, ngay cả Điền Bất Dịch mặt cũng biến sắc.
Trương Tiểu Phàm hơi thở nặng nhọc, xương cốt toàn thân như bị tê liệt, chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt chỉ là một khoảng đen đang từ trên không trung ụp xuống.
Keng!
Không biết là ai vừa đánh rơi binh khí trong tay?
Và rút cục là ai, trong bóng tối tuyệt vọng kêu lên?
Một luồng ánh sáng vàng dần dần phát ra, kèm theo đó là một tia thanh quang.
Từ Thiêu Hỏa Côn trong tay của chàng thiếu niên, vô số những vân máu đỏ đột nhiên lóe sáng, như thiêu như đốt dòng máu sinh mệnh mong manh ấy.
Sắc vàng sắc xanh đan xen nhau, không ngờ Thiêu Hỏa Côn dường như nứt ra, chiếu sáng gương mặt hắn, từ từ hiện ra trước mắt, Viên Phệ Huyết Châu ở đầu thanh Thiêu Hỏa côn bỗng dưng xuất hiện một chân ngôn của Phật gia. Chữ “Vạn” (1).
Ngay lập tức, dường như cộng sinh cùng chân ngôn đó, ở cuối chữ “vạn” lại ẩn hiện thêm một hình Thái cực màu xanh.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc tới ngẩn người ra!
Tất cả, trừ Quỳ Ngưu!
Con cự thú điên cuồng đó, đã không thể không nhảy xuống người tên thiếu niên vốn dĩ không thể chạy thoát nổi kia. Chỉ thấy hắn trong lúc đối mặt với cái chết, hai tay giơ lên, hướng thẳng lên trời như chống cự.
Thời gian dường như cô đọng.
Trời đất như tái tê, mây đen sầu thảm.
Như cơn gió lạnh nhẹ nhàng thổi qua, như chiếc lá nhẹ nhàng rớt xuống.
Trên không bỗng xuất hiện một bóng người, nhanh như ánh chớp vụt bổ xuống, chính là Quỷ Vương.
Chỉ thấy trong chớp mắt ông ta đã lao đến sát bên, cướp lấy thiết chuỳ màu đỏ chỗ Điền Linh Nhi, sau đó lập tức cắm xuống bãi cát, đồng thời hữu thủ thò ra, vạch một đường trên uyển mạch tả thủ, máu hồng lập tức bắn vọt ra, phun lên bên trên thiết chuỳ.
Nháy mắt, hồng quang thiểm động, trên cây thiết truỳ thần bí ánh lên màu đỏ sẫm, hồng quang phát ra tứ p hía, trong nháy mắt đã đáp xuống trước mặt Quỳ Ngưu, trước thân hình Trương Tiểu Phàm và những ánh hào quang xung quanh tạo thành một thể, Khốn Long Pháp Trận lại một lần nữa phát động.
Trên không, Phục Long đỉnh hào quang mạnh mẽ, chiếu sáng cả một góc trời.
“Ầm”!
Một tiếng động lớn vang lên, Quỳ Ngưu đã đánh tới màn hồng quang đó rồi, thân hình Quỷ Vương chấn động, thối lui liền mấy bước, nhưng Quỳ Ngưu cũng bị màn hồng quang đó chấn động bức lui, nó điên cuồng lao tới lần nữa. Nhưng trong hàng tràng âm thanh chát chúa, cuối cùng cũng bất lực rơi xuống.
Quỷ Vương từ từ thở ra nhẹ nhõm, chầm chậm thả lỏng người, quay người lại, chỉ thấy phía sau người thiếu niên vẫn giữ nguyên trạng thái chống đỡ đó, nhưng hào quang của Thiêu Hoả Côn dần dần mất đi, chỉ bất quá nhìn nét mặt của hắn, máu tươi tuôn chảy, mang một chút thê lương.
Quỷ Vương nhìn hắn chăm chú, Trương Tiểu Phàm khẽ há miệng, cũng nhìn về phía ông ta, trận chiến bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng.
Đại Phạm Bát Nhã! đây đúng là Đại Phạm Bát Nhã!”
Đột nhiên, từ phía sau, Tăng nhân Thiên Âm Tự nhẹ nhàng vượt qua mọi ngừơi tiến lên, bao gồm Pháp Thiện từ trong đám tăng nhân không khỏi kinh ngạc tột độ, chỉ vào Trương Tiểu Phàm hỏi: Tại sao ngươi biết tu luyện Đại Phạm Bát Nhã Chân pháp của Thiên Âm Tự chúng ta?”
Chỉ thấy pháp tướng đó, trầm mặc đứng trước đám quần chúng đương bị kích động, một lời cũng không nói nghi hoặc nhìn về phía Trương Tiểu Phàm. Trong ánh mắt dường như có ánh hào quang thiểm động.
Trương Tiểu Phàm từ từ, chậm rãi quay người lại, dường như mỗi cử động điều khiến hắn phải cố hết sức mình, cho đến khi hắn đối mặt với tất cả mọi người.
Điền Bất Dịch sắc mặt tái xanh, đứng đó bất động, tay nắm chặt Xích Diễm tiên kiếm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, tất cả đệ tử của Thanh Vân Môn dường như đều là lần đầu nhìn thấy chuyện kì lạ như thế này, kinh ngạc nhìn về phía hắn, tên thiếu niên khắp mình đầy thương tích.
Sau lưng, dường như truyền lại tiếng thở dài của Quỷ Vương.
Điền Linh Nhi nét mặt trắng bệch, tiến lên vài bước rồi đột nhiên dừng lại, khoảng cách ngắn ngủi giữa nàng và Trương Tiểu Phàm, dường như trở lên xa vời vợi, không thể nào vượt qua nổi.
“Tiểu Phàm” – Nàng nói rất khẽ, tưởng như chính nàng cũng không còn tin vào lời nói của chính mình nữa: “Những lời này của đại sư, có phải là thật hay không?”
Môi của Trương Tiểu Phàm bắt đầu run rẩy, dường như nỗi sợ hãi tột cùng đang từ tận trong đáy lòng hắn từ từ trào lên. Hắn nhìn Điền Linh Nhi, rồi nhìn về phía sư phụ, nhìn về tất cả các đồng môn ở phía xa, sắc mặt của tất cả mọi người, đều mang vẻ lạ lẫm đó.
Hắn đột nhiên muốn hét to lên một tiếng, nhưng miệng cứng đờ, một từ cũng không thốt ra nổi.
Gió đêm thổi, y phục của hắn nhẹ nhàng phiêu động.
“Không sai, đúng là Phệ Huyết Châu, không thể sai được”
Đột nhiên, dường như cơn ác mộng vẫn còn tiếp diễn, một tiếng hô kinh ngạc nữa lại vang lên.Thanh Long đứng ở bên cạnh, nét mặt tràn đầy vẻ ngạc nhiên.
Lời nói đó vừa xuất ra, những người có mặt, bất kể là ma giáo hay chính đạo, mặt đều biến sắc.
Viên ngọc trên đầu pháp bảo của hắn, những đường máu bao quanh, khi nãy cũng có khả năng hấp phệ với Quỳ Ngưu. nhất định là viên Phệ Huyết Châu của Hắc Tâm Lão Nhân ba trăm năm trước.”
Mọi người rì rầm khắp nơi, mặt ai cũng mang sắc vẻ kinh ngạc, chỉ có Trương Tiểu Phàm, cái gì cũng không nghe thấy, một chút cũng không nghe thấy. Cảm giác tất cả mọi người xung quanh đều to tiếng nhộn nhạo cả lên như thế, không biết bao nhiêu người muốn hỏi hắn, muốn chất vấn hắn, nhưng hắn bất kể cái gì cũng nghe không thấy.
Hắn từ từ quay người lại, Quỷ Vương không biết từ lúc nào ở phía sau đã biến mất. Ở trước mặt hắn chỉ còn con kì thú Quỳ Ngưu đang bị Khổn Long Pháp Trận vây lấy, cứ quay vòng vòng, nhưng cuối cùng vẫn đành phải chịu phép, đứng im bất động, hướng lên trời rống lên tiếng kêu tuyệt vọng.
Tiếng động đó, khuấy động không trung trong đêm khuya, muôn phần thê lương.
Trương Tiểu Phàm từ từ ngẩng đầu, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Quả là một bầu trời đêm lạnh lẽo! Màn đen vô cùng vô tận, dường như làm cho người ta nghẹt thở.
Hắn chợt cười, tiếng cười trong tuyệt vọng, tiếng cười không cất thành tiếng, thân mình lắc lư lay động, rồi cứ thế đổ xuống, ngã vật xuống đất.
Trước mắt toàn một màu đen, dường như màn đêm đen vô cùng vô tận đang đổ lên người hắn!
Sau đó mắt hắn chỉ thấy hoàn toàn đen tối!
————
(1) Thiều chửu chú:
Chữ “Vạn” Chính ra cái chữ ấy thế này, 卍” Chữ này trong kinh truyện không có, chỉ trong kinh nhà Phật có thôi. Nhà Phật 佛 nói rằng khi Phật giáng sinh trước ngực có hiện ra hình chữ 卐 người sau mới biết chữ ấy. Trong bộ Hoa Nghiêm 華嚴? âm nghĩa nói rằng: chữ 卐 nguyên không có, đến niên hiệu Tràng-thọ thứ hai đời nhà Chu mới chế ra và âm là vạn, nghĩa là muôn đức tốt lành đều họp cả ở đấy. Lại chữ 卐, nguyên tiếng Phạn là Srivatsalaksana. Cưu Ma La Thập 鳩摩羅什 (344-413), Huyền Trang 玄奘 (600-664) dịch là đức 德, ngài Bồ Đề Lưu Chi 菩̀提流支 dịch là vạn 萬́. Ở bên Ấn Độ 印́度 thì tương truyền là cái tướng cát tường, dịch là đức là nói về công đức, dịch là vạn là nói về công đức đầy đủ. Song nguyên 卐 là hình tướng chứ không phải chữ, cho nên dịch là cát-tường hải-vân-tướng mà theo hình xoay về bên hữu là phải hơn. Vì xem như nhiễu Phật thì nhiễu về bên hữu, hào quang của Phật ở khoảng lông mày phóng ra cũng xoay về bên hữu, thì biết xoay về bên hữu mới là tướng cát-tường, có chỗ làm xoay về bên tả 卍 là lầm.
Bài này là Rùa dùng nick của Plasma post lên sau khi chỉnh sửa. (Plasma bận nên rất ít vào cốc).
Chương này chỉnh tuy có nhiều hơn chương trước, nhưng lại nhàn hơn rất nhiều. Xem ra việc chỉnh sửa trong vài chương tới của Plasma có lẽ cũng chẳng cần thiết.