Y ra sức hô to với Tần Uyển Uyển: “Đứng lộn ngược lên, đâm y!”
Tần Uyển Uyển lập tức đứng lộn ngược, bắt đầu đâm về phía đầu trọc của Kim Kiếm Đồng Tử giống như trục quay máy giặt.
Yên Vô Song thấy tư thế này, lập tức nghiến răng, cũng truyền âm cho sư đệ: “Nắm tóc cô ta kéo xuống!”
Kim Kiếm Đồng Tử rất khinh thường hành động này, nhưng y thật sự sắp không chống lại kiếm pháp trục quay máy giặt của Tần Uyển Uyển.
Y giơ tay trái lên tóm lấy tóc Tần Uyển Uyển, ném mạnh nàng sang một bên.
Giản Hành Chi rùng mình, nhìn Tần Uyển Uyển bị đập sưng mặt mũi, chạy lung tung khắp võ đài, nghiến răng, bắt đầu vùng vẫy.
Nàng cố quá rồi, vì ngụy trang bản thân mà từ trước đến nay đều cố gắng như thế.
Nhưng y nhìn không nổi nữa.
Rốt cuộc y lên tiếng: “Tần Uyển Uyển, con đừng giả vờ nữa, mang thực lực thật sự ra đánh đi! Ta biết hết rồi!”
“Người thì biết cái gì?!”
Tần Uyển Uyển gắng gượng vượt qua kiếm pháp giống như bão tố của Kim Kiếm Đồng Tử, chạy khắp võ đài.
“Ta biết con rất mạnh!”
Giản Hành Chi sốt ruột: “Con đừng che giấu thực lực nữa, xử y đi! Xử y đi! Con có muốn phi thăng không vậy?”
Tần Uyển Uyển: “…”
Trong lòng Giản Hành Chi, nàng mạnh đến thế à?
Nàng không còn sức lực nói chuyện với Giản Hành Chi, cố gắng tránh né kiếm pháp Kim Kiếm Đồng Tử. Rõ ràng Kim Kiếm Đồng Tử nhiều kinh nghiệm chiến đấu hơn nàng mấy trăm năm, càng đánh càng hăng. Tần Uyển Uyển cố gắng tránh né hồi lâu, rốt cuộc vẫn bị y kéo tóc ném xuống đất, đập ra một hố sâu.
Giản Hành Chi nhìn mà ngu người. Y siết chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm Kim Kiếm Đồng Tử túm tóc Tần Uyển Uyển.
Kim Kiếm Đồng Tử nhận ra ánh mắt của y, quay đầu nhìn, lạnh lùng mở miệng: “Không phục? Ngươi bảo cô ta đứng lên đánh ta đi.”
Giản Hành Chi cắn chặt khớp hàm.
Y biết, Tần Uyển Uyển chỉ không quan tâm, chỉ đang hoàn thành thiết lập nhân vật của mình, có lẽ cũng muốn kiếm điểm tích lũy.
Một khi bọn họ thật sự chạm đến điểm giới hạn của Tần Uyển Uyển, ví dụ như…
“Ngươi có bản lĩnh thì giẫm lên mặt nàng đi.”
Giản Hành Chi giơ tay lên chỉ Tần Uyển Uyển: “Ngươi không dám giẫm, ngươi là đồ con rùa.”
“Giẫm lên mặt thôi…” Kim Kiếm Đồng Tử cười nhạo: “Có gì không dám?”
“Khoan đã!”
Yên Vô Song nghe nói thế, bất giác nhớ tới trận chiến của sư đệ lúc trước. Có điều tiếng khoan đã của y chưa kịp hô xong, Kim Kiếm Đồng Tử đã giẫm lên.
Tần Uyển Uyển vốn dĩ nằm sấp dưới đất, hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu. Ngay khoảnh khắc nàng nhận ra Kim Kiếm Đồng Tử hạ chân xuống, vũ trụ nhỏ trong lòng nàng đột ngột bùng nổ.
Như vậy mà còn nhịn được thì còn có chuyện gì không nhịn được! Chuyện này là khuất nhục mà cuộc đời nàng dù liều mạng cũng không thể nhịn nữa!
Nàng dốc sức bắt lấy chân Kim Kiếm Đồng Tử, cấp tốc vận hành Xuân Sinh, tóm lấy Kim Kiếm Đồng Tử ném mạnh, đập ra ngay một cái hố!
Toàn thân nàng đều đau nhức, vận hành Xuân Sinh và công pháp Tịch Sơn cùng một lúc khiến gân mạch nàng đau đớn như sắp nổ tung, thế nhưng điều này cũng không thể sánh bằng sự phẫn nộ của nàng.
Giẫm lên mặt nàng giống như một công tắc, khởi động trăm phần trăm kỹ năng báo thù. Tần Uyển Uyển tóm lấy cổ chân Kim Kiếm Đồng Tử, trực tiếp quăng qua lại mười mấy cái nhanh như chớp.
Kim Kiếm Đồng Tử tức khắc nổi điên, quát lớn: “Đủ rồi!”
Dứt lời, linh lực đột nhiên nổ tung. Tần Uyển Uyển không dám yếu thế, quang kiếm chém lung tung! Cả hai đánh từ dưới đất lên trời, lại đánh từ trên trời xuống dưới đất, tia lửa bắn tứ phía, vô cùng náo nhiệt!
Mắt thấy Tần Uyển Uyển sắp chém trúng Kim Kiếm Đồng Tử, Yên Vô Song siết nắm đấm, y nóng ruột, thần thức lập tức ngưng châm, đột ngột phóng về phía Tần Uyển Uyển.
Mặc dù tu vi Yên Vô Song thụt lùi, nhưng thần thức vẫn mạnh như cũ. Tuy nhiên cường độ này không đáng là gì trong mắt Giản Hành Chi.
Yên Vô Song dám bắn lén, y cũng lập tức dùng thần thức ngưng châm, bắn rơi kim châm của Yên Vô Song!
Thức hải của y bất ổn, không dám dùng nhiều.
Yên Vô Song nhận ra sự tồn tại của Giản Hành Chi, lập tức ngẩng đầu nhìn sang. Hai tay Giản Hành Chi khép trong tay áo, nghiếng đầu, vẻ mặt gợi đòn.
Yên Vô Song đứng cách đám đông bày tư thế “siết nắm đấm” với Giản Hành Chi. Đúng lúc Tần Uyển Uyển và Kim Kiếm Đồng Tử bay từ trên trời xuống, hô to:
“Ta đánh, đánh, đánh, đánh!
“Ta chém, chém, chém, chém!”
Hai người đánh xuống rồi lại đánh lên.
Đánh đến bụi bay đầy đầu, rối bù bẩn thỉu.
Giản Hành Chi nhận được khiêu khích của Yên Vô Song, giơ tay lên bày tư thế cắt cổ.
Lúc này, Tần Uyển Uyển và Kim Kiếm Đồng Tử lại đánh nhau rơi xuống.
“Ta đánh, đánh, đánh, đánh!”
“Ta chém, chém, chém, chém!”
Lần này, Giản Hành Chi và Yên Vô Song đều cảm thấy hai người phiền phức. Thần thức Yên Vô Song tụ kiếm, nhắm thẳng về phía Tần Uyển Uyển. Giản Hành Chi đồng thời ngưng gấp mười lần số kiếm, nhắm về phía Kim Kiếm Đồng Tử.
Yên Vô Song trợn tròn mắt, lập tức tăng thêm chín thanh. Hai mươi thanh kiếm vây quanh hai người, bay tới bay lui, giao chiến quyết liệt.
Người khác không nhìn thấy lưỡi kiếm do thần thức ngưng tụ, chỉ có người tu vi tương đương bọn họ mới thấy được.
Tạ Cô Đường và Thúy Lục nhìn nhau, quay đầu lại, thấy Tần Uyển Uyển và Kim Kiếm Đồng Tử trên võ đài đánh nhau quên mình, không hề hay biết chuyện xung quanh. Còn Giản Hành Chi và Yên Vô Song cũng đánh nhau đầu tắt mặt tối.
Cường độ thần thức của Yên Vô Song thấp hơn Giản Hành Chi, không bao lâu sau đã bắt đầu cảm thấy thức hải đau nhức.
Mà thức hải Giản Hành Chi bất ổn nên cũng bắt đầu cảm thấy đau âm ỉ.
Hai người siết chặt nắm đấm. Yên Vô Song nghiến răng, dứt khoát từ bỏ đối chiến thần thức, giơ tay phóng linh lực lên võ đài. Võ đài bên phía Tần Uyển Uyển ầm ầm nâng cao, Giản Hành Chi không hề lưỡng lự cũng phóng linh lực vào võ đài, biến thành một bàn tay lớn ấn bằng chỗ nhô lên cao!
“Chuyện này…”
Giám khảo nhìn thấy kiểu tình huống này, liếc mắt nhìn nhau. Đám đông bị cục diện bốn người tham gia trận tỉ thí làm kích động, khung cảnh sôi sục.
“Là Yên Vô Song.”
Một giám khảo trong đó quan sát chốc lát, phất tay: “Không quan trọng, chẳng phải phía bên kia cũng mang theo người nhà sao. Trận chiến vẫn công bằng, cứ đánh thôi.”
Dù sao cũng cản chẳng được.
Lúc này, Tần Uyển Uyển và Kim Kiếm Đồng Tử lại rơi xuống đất, hai người hồn nhiên không phát giác xảy ra chuyện gì, tiếp tục đánh đánh đánh.
Yên Vô Song nhận ra linh lực hao tổn quá nhiều, lập tức đổi cách, bắt đầu ném tiểu đao lên đài. Giản Hành Chi tóm lấy đá, bắt đầu ném lộn với y. Y ném một tiểu đao, Giản Hành Chi ném một cục đá.
Đá ném trúng đao, không ngờ lại bật thẳng về phía Yên Vô Song. Yên Vô Song luống cuống tránh né, nhất thời tức giận, lượm đá ném về phía Giản Hành Chi.
Hai người chẳng nói chẳng rằng, ném đá lẫn nhau. Đá bên cạnh ném hết, Giản Hành Chi gọi Nam Phong và Tạ Cô Đường: “Mau tìm đá cho ta!”
Yên Vô Song thấy Giản Hành Chi gọi người, cũng vội vàng hú đồng đội: “Mau tìm đá cho ta!”
Nhóm Nam Phong, Tạ Cô Đường, Thúy Lục và đệ tử Sơn trang Cự Kiếm trở thành hậu cần, khiêng từng sọt đá một cho Giản Hành Chi và Yên Vô Song, để bọn họ đứng cách võ đài ném nhau.
Hai người ném qua ném lại, Yên Vô Song bị đá đập sưng mặt mũi, Giản Hành Chi cũng thỉnh thoảng bị trầy da.
Nhưng bọn họ không chịu thua, kiên trì ném đá. Đá rơi như mưa, mỗi lần Tần Uyển Uyển và Kim Kiếm Đồng Tử hạ xuống đất đều cảm giác giống như xuyên qua vành đai thiên thạch, vừa né tránh đá vừa đánh về phía đối phương.
Tại lần cuối cùng đáp xuống đất, một cục đá to của Giản Hành Chi ném về phía Kim Kiếm Đồng Tử!
Yên Vô Song cũng vội vàng lượm đá to ném qua!
Đá va chạm giữa không trung, nháy mắt nứt vỡ, văng vào Tần Uyển Uyển và Kim Kiếm Đồng Tử. Cũng ngay lúc này, Tần Uyển Uyển chém một kiếm vào gáy Kim Kiếm Đồng Tử, đồng thời thi triển pháp quyết Tịch Sơn trên tay, lập tức tước kiếm.
Cuộc chiến dừng lại, cục đá cuối cùng rơi lên đầu Tần Uyển Uyển rồi rớt xuống.
Tần Uyển Uyển và Kim Kiếm Đồng Tử mình đầy tro bụi. Tần Uyển Uyển cúi đầu nhìn Kim Kiếm Đồng Tử: “Cậu thua rồi.”
Trận thắng này không dễ dàng, Tần Uyển Uyển vô cùng vui vẻ.
Kim Kiếm Đồng Tử lạnh giọng hừ một tiếng, cướp lại kiếm của mình.
Y cầm kiếm xoay người, nhìn sau lưng đã đắp thành bức tường đá. Yên Vô Song sưng mặt leo từ dưới đài lên, trông còn thảm hơn y trên đài, ú ớ nói không rõ: “Sư đệ, đệ… không sao chứ?”
Kim Kiếm Đồng Tử lập tức tỉnh táo, vội gọi người khiêng Yên Vô Song.
Tần Uyển Uyển ở trên đài từ từ trấn tĩnh, cho đến khi trọng tài tuyên bố, rốt cuộc nàng mới nhận ra.
Nàng thắng rồi!
Nàng bước vào trận chung kết, nàng sẽ nhanh chóng bước vào giai đoạn ưu tú của kiếm tu.
Mà hết thảy đều tự nàng giành được.
Nàng cảm thấy có chút không thật, theo bản năng vui vẻ ngoảnh đầu, quả nhiên nhìn thấy Giản Hành Chi đứng phía sau nàng.
Giản Hành Chi lam bào bạch sam, hai tay khép trong tay áo, gương mặt trầy xước, sau lưng là tường đá chất đống, vẻ mặt điềm tĩnh giống ngày thường, cứ như chẳng xảy ra chuyện gì.
“Chuyện này… là sao thế?”
Tần Uyển Uyển nhìn bức tường đá, tràn đầy hoang mang.
Giám khảo thu dọn đồ đạc trên đài, trách mắng Tần Uyển Uyển: “Các người đánh thì đánh, đá sông bên cạnh sắp bị các người vớt sạch rồi. Lát nữa tự mình chuyển về đi, có đạo đức một chút.”
Tần Uyển Uyển: “???”
“Không sao.” Giản Hành Chi nhìn giám khảo, căn dặn Tần Uyển Uyển: “Con thắng rồi, về nghỉ ngơi đợi trận chung kết trước đi. Ta chuyển đá.”
Nói xong, Giản Hành Chi vung tay, bỏ đá vào túi Càn Khôn rồi đi về phía bờ sông.
Tần Uyển Uyển nhìn Giản Hành Chi chẳng hề ngoảnh đầu, sực nhớ: “Sư phụ!”
Giản Hành Chi quay lại nhìn nàng, chỉ thấy Tần Uyển Uyển xúc động nói: “Ta thắng rồi!”
Giản Hành Chi ngây người. Trong chớp mắt, dường như y nhìn thấy dáng vẻ bản thân lúc còn trẻ, lần đầu tiên chiếm được ngôi đầu bảng kiếm đạo.
Gương mặt trong trẻo tuấn tú của y không khỏi nở nụ cười, giọng nói nhẹ nhàng bâng quơ: “Đó chẳng phải đương nhiên sao?”
——oOo——