Máu nhỏ tí tách xuống người Lương Diệp. Thậm chí tay Vương Điền còn chẳng mảy may run rẩy. Giản Lăng thoáng ngạc nhiên. Ngay sau đó, một thanh đao nặng trịch bay tới, đập trúng cổ tay hắn ta. Vô số cấm quân phá cửa sổ xông vào. Người dẫn đầu lưng hùm vai gấu, phẫn nộ quát: “Thần – Ngụy Vạn Lâm đến cứu giá! Giết bọn phản thần!”
Cấm quân không cho Hắc Giáp Vệ trong đại điện dẫu chỉ một giây để thở, vung tay chém thẳng. Phút chốc, khắp đại điện chỉ còn màu máu.
Giản Lăng và Ngụy Vạn Lâm xáp lại đánh nhau. Tuy nhiên, Giản Lăng nhanh chóng rơi vào thế yếu, bị sút cho ngã ‘uỵch’ xuống đất. Ngụy Vạn Lâm kề trường đao bên cổ hắn ta, quát lớn: “Đã bắt được phản tặc!”
Một số Hắc Giáp Vệ liều chết kháng cự, thậm chí chó cùng rứt giậu xuống tay với cả quan viên đang tránh né bên cạnh. Trong thời gian ngắn, con số thương vong tăng lên vô kể.
Thôi Ngữ Nhàn đứng tại nơi cao nhất, ban đầu còn ngạc nhiên, sau đó thì tái mặt. Bà ta nhìn Lương Diệp đang nằm thoi thóp dưới đất với vẻ mặt không thể tin nổi, túm lấy Dương Mãn, nhét một chiếc lệnh bài vào tay ông ta, nhỏ giọng: “Rời cung ngay lập tức, giao nó cho huynh trưởng.”
Dương Mãn nắm chặt lệnh bài, nghe lệnh rời đi.
Đợi mọi chuyện lắng xuống, đại điện vốn xa hoa và an lành giờ chỉ còn mùi máu nồng nặc và thi thể đầy rẫy khắp nơi.
“Hắc Giáp Vệ nổi loạn, có ý đồ hành thích vua… Xử chết toàn bộ!” Tuy Lương Diệp nói với âm lượng nhỏ nhưng giữa không gian yên tĩnh, giọng hắn lại cực kỳ rõ ràng: “Điều tra rõ chủ mưu đứng sau vụ việc trước, không một ai được phép tự tiện rời khỏi đây. Cấm túc Thái hoàng Thái hậu, Thái hậu, Thái phi tại cung của từng người…”
“Tử Dục à.” Thôi Ngữ Nhàn đang định tiến tới, thanh đao to nặng của Ngụy Vạn Lâm đã chắn trước mặt bà ta.
“Thưa Thái hoàng Thái hậu, Giản Lăng và Hắc Giáp Vệ đều là cấp dưới của người.” Ngụy Vạn Lâm quyết không nhường dù một bước: “Mời người đi cho.”
Cuối cùng Vân Phúc cũng dẫn Lý thái y khoan thai tới muộn. Vương Điền ôm chặt Lương Diệp, nhìn xác chết của các quan viên nằm la liệt dưới đất, đào bới từ trong biển tiềm thức trôi nổi ra danh sách mình từng xem tại nội triều hồi đầu, bất giác ngộ ra, đờ người cúi nhìn Lương Diệp.
Lương Diệp nở nụ cười yếu mệt với anh, chợt nhíu chặt mày: “… Đau.”
Trong một thoáng, Vương Điền quả thực muốn bóp chết hắn, thế nhưng khi thấy hắn đột ngột nhắm hai mắt lại, nhịp thở mong manh khó phát hiện, anh vẫn luống cuống: “Lương Diệp!”
——
Mũi tên dính máu bị người ta rút ra khỏi máu thịt, ném vào trong khay.
Vương Điền vô thức ngừng thở, nhìn chằm chằm Lương Diệp. Lương Diệp thì chỉ nhíu mày, không kêu đau nấy một tiếng. Tuy nhiên, hắn đang nắm chặt tay Vương Điền, lực siết mạnh như muốn bóp nát bàn tay của anh.
Vương Điền lấy tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán Lương Diệp, tiếp theo gọi hắn vài tiếng. Lương Diệp lại chẳng mảy may phản hồi.
“Mũi tên ngay sát trái tim, suýt nữa thì…” Lý thái y nói với Vương Điền: “Bệ hạ từng dặn lão thần rằng hễ ngài ấy không tỉnh lại thì giao hết toàn quyền chữa trị cho Vương đại nhân lo liệu. Nếu xảy ra sự ngoài ý muốn, Vương đại nhân có thể thay thế.”
Vương Điền nhìn Lương Diệp hôn mê bất tỉnh, mất một lúc lâu mới hiểu được ý truyền đạt của Lý thái y. Sau khi giật mình, anh chỉ vào vết thương của Lương Diệp, hỏi: “Ông cứ bó vậy thôi ư? Không khâu vào à? Khử độc thì sao? Lỡ nhiễm trùng phải làm gì bây giờ? Chỗ các người còn chẳng có thuốc hạ sốt nữa!”
Lý Bộ im lặng một lát, mới cụp mắt nói: “Vương đại nhân, tối nay Bệ hạ sẽ sốt cao. Nếu ngày mai tỉnh được thì sẽ vượt qua giai đoạn nguy hiểm.”
“Thế nếu chưa tỉnh thì sao?” Vương Điền nắm lấy tay Lương Diệp, nhìn ông ấy gườm gườm, hỏi.
Lý Bộ thở dài, cúi mình hành lễ: “Bệ hạ phúc lớn mạng lớn, ắt sẽ bình an vô sự.”
Môi Vương Điền giật giật. Anh ép bản thân bình tĩnh lại, gọi Dục Anh sang.
“Truyền lệnh xuống, cấm bất cứ kẻ nào vào thăm hỏi, các thái giám và cung nữ ở yên trong tẩm điện, cấm vào cấm ra, trái lệnh xử trảm.” Anh cúi đầu nhìn Lương Diệp: “Gọi toàn bộ thái y tại Thái Y Viện tới điện phụ túc trực, để Ngụy Vạn Lâm điều người qua tử thủ tại cung Hưng Khánh… cử vài người đáng tin đi thông báo tin tức cho Tiêu soái, nói rằng Bệ hạ đã bình an.”
Vẻ ngạc nhiên chợt lóe trong mắt Dục Anh. Nàng cúi đầu thưa vâng.
“Cho người đến núi Thập Tải, mời chủ am Thái Cực vào cung.”
Vương Điền vừa bình tĩnh cân nhắc xem còn sót chỗ nào hay chăng, vừa gồng mình đỡ lấy lý trí đang lung lay sắp sập. Cho mọi người lui đi xong, anh ngồi bên mạn giường với khuôn mặt trắng bệch, nhìn chăm chú Lương Diệp đã hôn mê. Hôm nay có quá nhiều chuyện xảy đến với tốc độ quá nhanh, đến lúc này, mạch tư duy của anh đã xoắn thành một cuộn chỉ rối.
Vết thương trên tay cuối cùng cũng bắt đầu đau nhói. Thậm chí anh còn không nhớ nổi ai vừa băng vó cho mình. Đầu gối cũng đau chết đi được, cứ như nát bấy rồi. So ra thì những chỗ trầy da tại cổ tay chẳng đủ để tính là vết thương. Người ngợm anh dính không biết bao nhiêu máu và bụi bặm, ấy vậy nhưng anh chẳng có tâm trạng xử lý chúng.
Xác thân mệt lả, tinh thần lại hưng phấn tột độ.
Mọi hành vi cùng dấu vết của Lương Diệp trước đây được xâu chuỗi thành một sợi dây hoàn chỉnh, thể hiện rõ trước mặt anh sự quả quyết và tàn nhẫn của bậc đế vương.
Anh lấy chiếc hộp đỏ như máu từ tay áo, mở ra. Bên trong là viên thuốc giúp loại bỏ sâu độc mà Quyền Ninh cho anh.
Vương Điền đặt chiếc hộp cạnh gối đầu, nhếch môi cười tự giễu. Lương Diệp chưa từng lấy viên thuốc đi chẳng qua chỉ để thử lòng anh. Cách thử của thằng oắt này xưa giờ luôn rõ rệt…
Thậm chí hiện tại, Lương Diệp cũng dám dùng chính tính mạng của mình để thử lòng trung thành của anh.
Trẫm giao mạng vào tay ngươi, liệu ngươi có phản bội trẫm không đây?
Thế nhưng tại quãng mơ hồ trước đấy, dường như Lương Diệp còn đang hỏi… rằng tính mạng trẫm đã ở ngay đây rồi, nếu dám lấy nó đi thì ngươi đoán xem… trẫm có để lại hậu chiêu nào hay chăng? Trẫm muốn chết chung với ngươi.
Vương Điền hoàn toàn tin rằng hễ Lương Diệp chết thật, chắc chắn anh cũng không sống nổi.
Tên điên này chưa bao giờ bàn lý lẽ.
Nhưng dẫu vậy, anh vẫn không tin nửa lời của Lý Bộ… Bởi anh quá hiểu Lương Diệp, giống như hiểu bản thân mình vậy.
Chẳng qua, Vương Điền đâu ngờ được trong ngàn vạn suy nghĩ cặn kẽ ấy, anh lại chỉ muốn biết ngày mai Lương Diệp có mở mắt ra được hay không?
Vương Điền vươn tay nắm lấy cằm Lương Diệp, dịu dàng nhìn hắn: “Giờ Tý đêm nay ngươi còn chưa tỉnh nữa thì ta giết ngươi trước rồi chúng ta cùng chết, thế nào?”
Lương Diệp nhắm mắt lại, có vẻ bị anh bóp cằm khó chịu nên hơi nhíu mày.
Vương Điền cười khẽ một tiếng, hôn lên chóp mũi hắn: “Lừa ngươi thôi, chết một mình đi, con hàng ngốc nghếch ạ.”