“Đại phu nói không có có cái gì đáng ngại, nghỉ ngơi hai ngày sẽ tốt hơn.”
Tiết Tĩnh Xu gật đầu một cái.
Nàng còn nhớ mới trước đây, trong lúc đại phòng nhị phòng tranh chấp không ngừng, có thể Tần thị đều lạnh nhạt không để ý, sao bây giờ đã lớn tuổi thì tính tình lại có chút thất thường vậy?
Những thứ tôm tép nhãi nhép kia, dù có ầm ĩ cũng không làm được chuyện gì, huống chi hiện nay Đại phòng đã hoàn toàn thất thế, cùng lắm chỉ là lời nói ngoài miệng vài thứ không sạch sẽ mà thôi, cứ mặc kệ bọn họ là được, đừng nên để lời của bọn họ trong lòng, cũng đừng bởi vì bất kỳ lời nói gì liền không vui, đó mới là cách phản kích họ tốt nhất. Cần gì vì bọn họ mà tức giận.
Hay là bởi vì địa vị đã thay đổi, khiến cho tâm tình của Tần thị cũng thay đổi theo, nghe không nổi một câu không hay?
Tiết Tĩnh Xu âm thầm lắc đầu, ném chuyện này qua một bên.
Thời gian gần tới buổi trưa, Tiết Tĩnh Xu giữ Tiết Tĩnh Uyển lại dùng bữa.
Tiết Tĩnh Uyển liên tục từ chối, sợ chút nữa sẽ chạm mặt Hoàng Đế cho nên nói thế nào cũng không chịu, liền đứng dậy chuẩn bị ra cung.
Tiết Tĩnh Xu đành phải hạ mệnh, gọi người chuẩn bị một cổ xe ngựa cho nàng, trên xe ngựa phủ một khối băng, còn có hai cái hộp đựng thức ăn, hai cái túi nước, để cho nàng không đến mức ở trên đường nóng lên hoặc là đói.
Đưa Tiết Tĩnh Uyển đi xong, liền có cung nhân tiến lên xin chỉ thị có muốn truyền lệnh gì hay không.
Tiết Tĩnh Xu phái một tiểu nội giám đi ngoại đình, thỉnh Hoàng Đế lại đây cùng dùng bữa trưa.
Những ngày này, tuy nói mỗi ngày hai người đều gặp mặt ở vườn hoa, có thể nói cho cùng vẫn là nàng vắng vẻ Hoàng Đế, cho dù hết thảy như vậy cũng là do Hoàng Đế gieo gió gặt bão, nhưng mà thời điểm này cần nên thân thiện nhẹ nhàng, nàng cũng không để ý mà chủ động nhẹ nhàng một chút.
Hoàng Đế rất nhanh đã đến. Tiết Tĩnh Xu tiến lên đón, Hoàng Đế một tay ôm lấy thắt lưng của nàng, tay kia vuốt ve ở trên bụng nàng.
Tiết Tĩnh Xu đè lại hắn tay, hỏi: “Bệ hạ làm gì vậy?”
Hoàng Đế nói: “Ta đang chào hỏi với Hoàng nhi.”
Tiết Tĩnh Xu bật cười, bụng của nàng còn chưa có nổi lên, cho nên bé con ở trong bụng vẫn còn nhỏ, Hoàng Đế cùng con chào hỏi, con có thể biết sao?
Chẳng qua là nàng cũng không nói cái gì cả, chỉ là mỉm cười để Hoàng Đế vuốt ve.
Hoàng Đế sờ soạng đủ rồi, mới đỡ Tiết Tĩnh Xu ngồi vào bàn bên cạnh.
Lúc hai người bọn họ dùng bữa, đa phần thời điểm dùng bữa đều không có người khác đứng bên cạnh hầu hạ, hôm nay cũng không ngoại lệ.
Hoàng Đế gắp một miếng dưa chua ngó sen cho Tiết Tĩnh Xu.
Gần đây nàng đã không còn nôn nghén, chỉ là khẩu vị đồ ăn lại có chút thay đổi, thích ăn đồ mặn, khẩu vị rất nặng. Nên biết trước đây nàng chỉ thích thanh đạm, không nghĩ tới bây giờ không thể không cảm thán bé con trong bụng rất kỳ diệu, chỉ lớn hơn nắm tay thôi lại có thể làm cho nàng có nhiều thay đổi như vậy.
Tiết Tĩnh Xu đang nhai kĩ nuốt chậm, nhớ tới chuyện hôm nay Tiết Tĩnh Uyển đến nói, cười hỏi Hoàng Đế: “Bệ hạ có biết hai ngày nay trong kinh thành đang đồn đại chuyện gì không?”
Ở trong kinh thành Hoàng Đế có mật thám, nếu có chuyện gì lớn thì sẽ có người báo lại cho hắn. Nhưng mà chuyện đồn đãi về quan hệ gió trăng trong kinh thành, mà hơn hết đương sự lại là Hoàng Đế, khiến cho những người kia không có can đảm truyền cho Hoàng Đế.
Bởi vậy, Hoàng Đế hỏi: “Đồn cái gì?”
Tiết Tĩnh Xu nhìn hắn một cái, nói: “Mấy ngày này, ta muốn Bệ hạ tự mình kiểm điểm bản thân. Nhưng không nghĩ tới bị người khác truyền đi, nói Bệ hạ đã chán ghét ta, cho nên những ngày này chưa từng đặt chân tới điện Yên Ba một bước. Còn nói Bệ hạ sắp có người mới, đến lúc đó chỉ sợ người cũ là ta đây sẽ bị Bệ hạ vứt ra sau gáy. Có lẽ trong tưởng tượng của các nàng là bây giờ ta đang ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt đấy.”
Hoàng Đế khẽ nhíu mày, nói: “Chẳng qua là mấy người lắm mồm thôi, lời nói vô căn cứ, Hoàng Hậu không cần để ở trong lòng.”
Tiết Tĩnh Xu gật gật đầu, quả thật nàng không có để ở trong lòng. Trên thế giới này, khó ngăn cản nhất là miệng đời, khó tránh nhất là lời đồn. Có một số việc, đổ bất như sơ[1].
[1]: Đắp đập không bằng khơi thông, từ chuyện “Đại Vũ trị thủy”Trong suốt triều đại của Nghiêu, vùng trung tâm Trung Quốc thường xuyên bị ảnh hưởng bởi lũ lụt đã ngăn cản phát triển kinh tế và xã hội. Cha Vũ là Cổn được giao nhiệm vụ xây dựng hệ thống kiểm soát lũ lụt. Ông đã trải qua chín năm xây dựng một loạt các tuyến đê và đập nước dọc theo bờ sông, nhưng không đạt hiệu quả nên bị người kế tục vua Nghiêu là Thuấn xử tử. Khi trưởng thành, Vũ tiếp tục công việc của cha. Vũ đã thành công trong việc phát minh ra một hệ thống kiểm soát lũ lụt rất quan trọng trong việc xây dựng sự thịnh vượng của khu trung tâm Trung Quốc. Thay vì trực tiếp đắp đập ngăn dòng chảy của sông, ông đã thực hiện một hệ thống kênh mương thủy lợi thuyên giảm nước lũ vào các cánh đồng, cũng như chi tiêu lớn trong nỗ lực nạo vét lòng sông.
Chẳng qua là nàng cảm thấy tin tức ở bên trong cung bị truyền đi cũng là hơi nhanh quá rồi.
Tuy nói trong cung nhiều người như vậy, khó mà không có người không truyền tin tức ra bên ngoài, điều này là không ngăn được nhưng mà nếu như không đem một số người răn đe một phen, chỉ sợ về sau bọn họ sẽ càng trở nên càn rỡ hơn.
Nàng liền nói với Hoàng Đế: “Ta chuẩn bị sắp xếp lại những người người trong cung, không biết ý của Bệ hạ như thế nào?”
Hoàng Đế gật đầu: “Ta cũng đang có ý đó. Trước mắt Hoàng Hậu đang có thai, không thể vất vả quá, chuyện này liền giao cho Đức Lộc đi làm, mỗi ngày ta để cho hắn đến báo cáo tiến độ với Hoàng Hậu.”
“Cũng tốt.” Tiết Tĩnh Xu nói, nàng lại nhìn Hoàng Đế một lúc, chọc chọc nói: “Chỉ sợ không cần quá hai ngày, lại có người dẫn theo mỹ nhân tiến cung, thỉnh Bệ hạ rủ lòng thương xót, Bệ hạ thật có diễm phúc, thật là làm ta hâm mộ.”
Hoàng Đế thấy Hoàng Hậu vẻ mặt tươi cười, trong nội tâm đột nhiên cảnh giác, chuyện hai lần trước của Tô Đinh Lan và Thẩm An Thiến, hắn còn để ý trong bụng, lần này lại có người tiến cung nữa, có lẽ nào Hoàng Hậu sẽ không lại để cho hắn ôm gối ngủ một mình đó chứ?
Cái này không được rồi, hắn thật vất vả lắm mới có thể cùng thân cận với Hoàng Hậu, sao có thể để những người không có mắt kia phá hư chuyện tốt được? Lần này lại có người không biết tốt xấu, không thể dễ dàng tha thứ được.
***
Tác giả có lời muốn nói: Ngày hôm qua có thấy một số con yêu nói nữ chủ là người đơn giản mà còn già mồm, *thở dài* ta phải nói rằng là mặc dù Hoàng Đế không phải là một Hoàng Đế đứng đắn, Hoàng Hậu cũng không phải là một Hoàng Hậu đứng đắn. Một theo khuôn phép cũ là nữ tử đoan trang bảo thủ, còn có thể gặp phải tiểu hòa thượng phong lưu NP đánh thẳng vào? Huống chi là một Hoàng Đế a! Vậy thì quả thật lật đổ tam quan của nàng sao?
Hơn nữa tiểu hoàng thư có thể nói là chuyện lý thú khuê phòng, năm ngày ước hẹn của nữ chủ cùng Hoàng Đế chưa chắc không phải tư tưởng nha? Hau người cũng không có thật sự tức giận chiến tranh lạnh, còn không phải ra vườn hoa hẹn hò đó sao.
Hơn nữa, tiểu hoàng thư có thể nói là khuê phòng chuyện lý thú, nữ chủ cùng Hoàng Đế năm ngày ước hẹn chưa chắc không phải là tư tưởng đâu? Hai người lại không có thật tức giận chiến tranh lạnh, này không còn vườn hoa hẹn hò sao.
Hoàng Đế: Có sao? Hẹn hò chẳng lẽ không phải ở dã ngoại trước oo lại xx sau đó ooxx? Ồ… Nghe có vẻ không sai, hôm nào dụ dỗ Mạn Mạn thử xem.
Tác giả: Cẩu còn dư lại, Mạn Mạn ở phía sau ngươi:)
Editor: Hai người nói xấu coi chừng Mạn Mạn giận a~~ *cười bí hiểm*