Mã Như Vân biết đao pháp của tiểu tử này không có chiêu thức, cũng biết tiểu tử này chỉ biết chém mà thôi, nhưng nằm mơ cũng không ngờ Tiêu Bố Y lại chém ra nhanh như vậy.
Hắn cũng đã cùng Tiêu Bố Y đối mặt qua, chẳng qua lúc ấy lại bị Dương Đắc Chí dùng ghế dài đánh ngã, sau lại biến hóa quá nhanh, nhưng hắn nhiều ít cũng đã thấy qua đao pháp của Tiêu Bố Y, mọi người khi trởvề cùng nghiên cứu, đều kết luận kết luận, tiểu tử này ngoại trừ có chút sức lực, thì đao pháp đến cái rắm cũng không bằng!
Tên kia chết bởi vì khinh xuất sơ ý, bị hắn đâm một đao trúng ngực, không chết mới lạ?
Lý Chí Hùng cũng là một trong bốn sát thủ, sau khi hiểu được đồng bọn thực ra chết không phải là do Cách sơn đả ngưu thần công, thậm chí còn hối hận đã bị Tiêu Bố Y hù dọa, chủ động rút lui.
Lúc ấy hắn nếu dũng cảm hơn một chút, lấy một chọi hai cũng không phải là vấn đề gì lớn.
Bọn họ bởi vì nghiên cứu rất thấu triệt, đem Tiêu Bố Y phân tích rất rõ ràng, cho nên Mã Như Vân nhìn thấy Tiêu Bố Y chém tới hơn mười đao, thiếu chút nữa là ruột gan nổ tung!
Hơn mười đao của tiểu tử này so với mấy ngày trước quả thực khác nhau một trời một vực. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com
Mấy ngày trước đao pháp hắn hù ngươi không thể không đỡ, nhưng đao pháp hiện tại là ngươi không thể không đỡ!
Tuy chỉ có khác nhau một chữ, nhưng kết quả đã là một trời một vực.
Mã Như Vân quát lớn một tiếng, đã không kịp phản kích, đề đao ngăn cản, chỉ nghe thấy “binh binh binh binh” tiếng vang không dứt, hai đao chạm nhau, hoa lửa bắn ra bốn phía!
Trên bầu trời đột nhiên một tia sét đánh xuống, ánh sáng chiếu khắp nơi, cũng chiếu rõ khuôn mặt tái nhợt của Mã Như Vân.
“Cảng” một tiếng vang lên, Mã Như Vân rốt cuộc cũng chịu không nổi lực bổ tới của Tiêu Bố Y, tay run lên, đơn đao rơi xuống đất.
Tiêu Bố Y bsau khi ổ ra một hơi mười hai đao, đột nhiên hét lớn một tiếng, đao mười ba đã không chút do dự mà chém nghiêng ra.
Một đạo huyết quang nhiễm hồng cả bầu trời đêm, Tiêu Bố Y một đao hạ xuống đã chém bay đầu!
Mã Như Vân sụp xuống đất, vô thanh vô tức mà chết đi!
Tiêu Bố Y thét dài một tiếng, nghiêng người khóa đao, rồi đột nhiên xoay người, hai tay cầm chặt lấy đao, một đao bổ ra.
Trên bầu trời lại xuất hiện sét đánh, bạch quang chợt lóe, phảng phất như rót vào trong trường đao của hắn, một đao của hắn bổ ra, thế xem ra chẳng khác nào không gì là không chém đứt được!
Lý Chí Hùng lạnh cả người.
Hắn nằm mơ cũng không nghĩ đến mới chỉ qua vài ngày, Tiêu Bố Y tiểu tử này đao pháp đã biến thành lợi hại như thế. Hắn đương nhiên không biết Tiêu Bố Y mấy ngày nay tuy là Phó lĩnh đội nhưng cũng không có nhiều việc, mỗi ngày không có lúc nào là không nghĩ đến cuốn đao phổ mà Uất Trì Cung tặng cho.
Cuốn đao phổvốn nhìn như đơn giản, nhưng rất nhiều đạo lý Tiêu Bố Y chưa bao giờ nghe thấy, rất hứng thú, hơn nữa Uất Trì Cung lấy thân thí đao, tự mình giúp Tiêu Bố Y luyện đao, chỉ một đêm mà hơn Tiêu Bố Y mấy tháng một mình tìm hiểu nhiều.
Chỉ lưỡi đao đã có các kiểu như bổ, quét, chọc, chém, đâm, áp… Tiêu Bố Y mấy ngày này là tập trung luyện quyết về chữ bổ.
Nhưng chỉ với thế bổ này, đã khác xa hắn trước kia.
Hắn rốt cuộc hiểu được, cổ nhân đối với binh khí lạnh đã nghiên cứu rất sâu, vượt xa mấy cái võ thuật biểu diễn thời của hắn có thể sánh bằng. Trước kia mình chỉ bổ chém loạn cả lên, nhìn như sảng khoái, nhưng lại phát huy lực tay không tới sáu thành, nhưng hôm nay phối hợp eo chân vai cùng cùi chỏ mà phát lực, hắn đã có thể phát huy lực tay đến mười hai thành.
Đao phổ nói đạo lý tuy đơn giản, nhưng lại hết sức thực dụng, Uất Trì Cung ánh mắt độc đáo nhìn ra khuyết điểm của Tiêu Bố Y chính là căn bản không đủ, lúc này mới lấy đao phổ đem tặng.
Tiêu Bố Y biết những người này đã nhìn thấu võ công của hắn, trong nội tâm thật ra không sợ mà còn vui, bởi vì theo khẩu khí bọn họ nói chuyện, hiển nhiên cũng không biết chuyện của mình cùng với Uất Trì Cung.
Cho nên hắn cố ý yếu thế, cố ý giật mình, cố ý rơi tròng của Lý Chí Hùng, chính là để bất ngờ xuất ra một đao như vậy.
Hắn một đao chặt bay đầu Mã Như Vân, liền biết những người này tuyệt đối sẽ không giảng cầu đạo nghĩa giang hồ, một chọi một chỉ là cái rắm, cho nên dù chưa thấy địch đến cũng đã quay người bổ đao.
Lý Chí Hùng phối hợp đuổi tới, vốn một đao đã đâm đến sau lưng của Tiêu Bố Y, nhưng nhìn thấy Tiêu Bố Y lại xoay người bổ ra một đao, hắn đành phải ngừng lại.
Một đao này của hắn có lẽ có thể làm cho Tiêu Bố Y trọng thương, nhưng một đao của Tiêu Bố Y cũng đủ để đem hắn chém thành hai nửa.
Hắn có tiền đồ rất tốt, cho nên không muốn cùng chết.
Nhưng thế sự thường thường kỳ diệu như vậy đó, muốn chết thì lại không thể chết được, không muốn chết thì lại mất mạng.
Khi hắn thu đao lại thì hai đao đã chạm nhau, đã biết không ổn. Tiêu Bố Y lực hai tay dồn vào đao, tuyệt đối một tay của hắn không thể đỡ nổi.
Lý Chí Hùng ra sức lắc người, cổ tay chấn động đã vô lực kháng cự, hắn bị đao của Tiêu Bố Y chém trúng, đao bắn tung ra, kêu thảm thiết một tiếng xoay người ngã về phía sau, đã từ giữa sườn núi mà lăn xuống.