“Em không dám.”
Trần Tư Dao có phần sợ sệt: “Lúc kết hôn tâm trạng em thế nào?”
Giang Nhân Ly sắc mặt xấu đi rất nhiều. Năm đó cô kết hôn chính là bằng thái độ thỏa hiệp với cuộc sống, không khác một con rối là bao. Cũng có thể hơn con rối ở chỗ cô phải máy móc cười, máy móc uống rượu.
“Cũng qua lâu rồi, em không nhớ.”
Trần Tư Dao thấy cô không muốn nói nên cũng không hỏi thêm nữa: “Vậy chị nên làm sao đây? Nhiều người như vậy, nhỡ, nhỡ chị phạm phải sai lầm gì thì biết làm sao?”
Giang Nhân Ly khó mà thấy được Trần Tư Dao lại căng thẳng như vậy: “Chẳng phải chị gái chị cũng đã kết hôn rồi sao?”
“Hỏi chị ấy? Chị ấy chỉ biết đi đến cục dân chính lấy giấy chứng nhận thôi.”
Giang Nhân Ly cũng hiểu được phần nào, cô cũng chưa từng nghe nói đến hôn lẽ của Trình Nghi Bắc, nhưng lại đột nhiên có tin tức anh ta kết hôn hai năm trước, lúc đó cũng chưa phải là sự kiện lớn gì trong giới này. Mọi người đều rất tò mò về bà xã của Trình Nghi Bắc, nhưng anh ta cũng không thèm đưa cô ra ngoài để thỏa lòng hiếu kỳ của mọi người.
Giang Nhân Ly lắc đầu: “Đợi lát nữa chị cứ nhìn ông xã mà lựa việc hành sự là được rồi. Dù sao cũng không có gì lớn, đừng căng thẳng quá.”
“Em như vậy sao biết được người khác căng thẳng thế nào chứ.”
“Đương nhiên biết chứ!” Giang Nhân Ly phớt lờ cô, tự mình đi ra ngoài.
Cô ra ngoài liền đi tìm Mạc Tu Lăng. Anh đang đứng nói chuyện với ai đó, cô đang đ
ịnh đến đo thì bị một người chặn lại: “Mạc phu nhân, đã lâu không gặp.”
♥.•°*”˜˜”*°•.♥
Giang Nhân Ly nhíu mày: “Cố tổng thật đúng là tự do tự tại.” Cô nhìn bên cạnh anh ta không có ai, cảm thấy tò mò: “Bà xã của anh không đến ư?”
Cố Diễn Trạch mất tự nhiên: “Cô ấy đang ở nhà nghỉ nghỉ ngơi. Cô ấy có thai, bác sĩ nói trong vòng ba tháng đầu thai nhi rất yếu.”
“Vậy xin chúc mừng anh.” Giang Nhân Ly cười, cuộc sống thật là… Cô chạm tay lên bụng mình, sao lại không có động tĩnh gì chứ?
Cố Diễn Trạch nhìn về phía Mạc Tu Lăng: “Mạc tổng thật đúng là không từ mọi lúc mọi nơi mà kiếm tiền. Ngay cả anh trai tôi cũng không tha.”
Giang Nhân Ly thở dài: “Hết cách! Chúng tôi nhà nghèo không thể so bì được với Cố tổng, nên đành phải nỗ lực thôi!”
“Cô nói chuyện thật đúng là khiến nhiều người phải tự sát a!” Cố Diễn Trạch cảm thán, “Chúng ta đã quen biết như vậy rồi chi bằng làm một giao ước đi!”
“Giao ước gì?” Giang Nhân Ly tò mò.
“Cô nói chuyện thật đúng là khiến nhiều người phải tự sát a!” Cố Diễn Trạch cảm thán, “Chúng ta đã quen biết như vậy rồi chi bằng làm một giao ước đi!”
“Giao ước gì?” Giang Nhân Ly tò mò.
“Nếu sau này cô sinh con gái thì gả cho con trai tôi!” Cố Diễn Trạch hì hì cười.
Anh ta vừa dứt lời, Diệp Húc Đình và Trần Tư Dao đã đi ra: “Cố tổng, chẳng lẽ anh chưa từng nghe qua “Nhà gần nước mới gặp được trăng” ư? Anh ở xa như vậy mà đã cầu hôn con gái nhà người ta cho con trai mình, không sợ con gái nhà người ta không phục sao?”
Cố Diễn Trạch còn chưa nghe rõ chuyện gì đã thấy Giang Nhân Ly cười: “Cũng đúng, Cố tổng, không phải vợ anh còn chưa sinh sao? Sao anh đã biết là con trai vậy?”
“Cho nên tôi mới nói nếu như.”
Trần Tư Dao không vui: “Nếu như cũng không được. Con gái của Nhân Ly trước hết phải tính gả cho con tôi.”
Giang Nhân Ly trên mặt càng cười càng khiên cưỡng: “Chuyện này, con trai chị năm nay cũng sáu tuổi rồi đấy. Ba năm khác một thế hệ, thật sự là khác biệt rất lớn đó nha!”
Trần Tư Dao vẻ mặt không hiểu: “Chúng ta là phụ nữ thế kỷ mới, sao còn có thể tin tưởng mấy chuyện này chứ! Em nói xem, con chị tướng mạo không tồi nha!” Nói xong, Trần Tư Dao còn kéo con trai mình đến trước mặt Giang Nhân Ly, “Lại đây, chào mẹ vợ tương lai của con đi.”
Giang Nhân Ly nhìn thấy đứa trẻ đến trước mặt mình thì kiên quyết: “Anh chị không sợ chúng em chỉ thích sống thế giới riêng của hai người không có con cái hay sao?”
Cô vừa dứt lời, Mạc Tu Lăng đi tới mặt liền xám xịt lại.
Giang Nhân Ly nhìn anh cười: “Là em nghĩ, chúng em sau này sao phải sinh con gái cho người khác được lợi chứ. Nếu sinh sẽ sinh con trai.”
Lúc này sắc mặt Mạc Tu Lăng mới tốt hơn một chút.
Vợ chồng Lục Duyên Y và Cố Vân Tu đứng một bên cười. Giang Nhân Ly nhìn thoáng qua thằng bé hai tuổi bên cạnh Lục Duyên Y, đôi mắt tròn to của nó đang nhìn cô. Trong lòng cô thầm nghĩ, nếu như đẻ một đứa con gái rồi gả cho thằng bé này cũng không tồi. (chị Ly háo sắc kìa. Khổ thân con cái mấy nhà này, còn chưa đẻ, chưa hình thành mà đã bị bố mẹ giao bán ^^)
Mạc Tu Lăng kéo cô ngồi vào bàn, toàn là sơn hào hải vị, nhưng cô lại rất thèm ăn món ốc cay kia, thực sự là rất ngon miệng.
Trần Tư Dao ngày hôm nay bị chuốc rượu không ít, không những phải uống mà còn phải chú ý từng hành động lời nói của mình. Không chỉ có thân thể mệt ra rời mà tinh thần cũng mệt theo.
Mạc Tu Lăng gắp thức ăn cho Giang Nhân Ly. Anh biết rõ chỉ cần đĩa thức ăn ở xa một chút là cô sẽ không vươn tay ra gắp.
Cô thì thầm bên tai anh: “Năm đó anh cũng giống như Diệp Húc Đình như thế này sao?” Bị rất nhiều người vây lấy mời rượu, không dám từ chối, bắt buộc phải nhận.
Anh gật đầu.
Cô cảm thấy hổ thẹn. Lúc đó cô không nghĩ tới cảm nhận của anh, chỉ biết mình khó chịu. Cô gắp thức ăn vào bát cho anh, khóe mắt anh tràn ngập ý cười, cũng chẳng xem xem là món gì lập tức ăn hết.
Hôn lễ này thực sự rất long trọng, rất lâu sau đó vẫn còn làm náo loạn giới truyền thông.
Mạc Tu Lăng cũng không ngốc, sau khi ăn liền kéo Giang Nhân Ly ra ngoài. Thời tiết lúc này đã có chút ấm hơn. Nhưng anh không có ý định buông tay cô, cô cũng không giãy giụa: “Chúng ta đi đâu?”
“Ngắm cảnh đêm.”
Đúng rồi a, nơi này là địa điểm nổi tiếng nhất cả nước về cảnh sắc ban đêm.
Cô cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay dường như truyền tới cả trái tim mình.
Cô từng nghe qua ai đó hỏi, chuyện gì mà những đôi tình nhân đều sẽ làm?
Đáp án rất đơn giản nhưng cô lúc đó lại trả lời sai. Đáp án chính là nắm tay. Chỉ đơn giản như vậy, nhưng ấm áp, không có bất kỳ cái gì hỗn tạp.
Đèn đêm đã mở, bầu trời đen kịt dày đặc sao. Chỗ hai người bọn họ ngồi có rất nhiều đèn, ngay cả nước sông cũng sáng hơn, dưới nước đèn màu phát ra thập sắc lung linh.
Đẹp như vậy!
Nhưng trong lòng cô chỉ chú ý đến bàn tay anh đang nắm lấy tay cô, không hề buông, một chút cũng chưa từng.