Chúc Vi Tinh: “?!”
Chưa kịp phản đối, người đã bị dắt ra khỏi phòng bệnh.
Trên hành lang yên tĩnh vắng vẻ, Chúc Vi Tinh mang đôi dép bông, Khương Dực bước đi vốn chẳng có một tiếng động, hai người lẳng lặng bước đến cuối hành lang cũng không ai chú ý.
Chỉ đến khi nhìn thấy bàn y tá ở phía trước, Chúc Vi Tinh hơi chững bước, nhìn người bên cạnh.
Cậu là có ý định rời khỏi bệnh viện, nếu như thân thể thật sự có vấn đề, ở lại làm kiểm tra sớm muộn gì cũng khiến người ta hoài nghi, nhưng với tính cách của Chúc Vi Tinh, có đi thì cũng phải đường đường chính chính an tâm mà đi, chuyện tùy hứng nửa đêm trốn đi thế này thực sự không phải phong cách của cậu.
Có điều khi Khương Dực nhìn thẳng vào cậu, dùng khẩu hình hỏi “Muốn đi hay ở lại”, Chúc Vi Tinh không chút do dự nói: Đi.
Nghĩ đến việc bị bỏ lại bệnh viện lần nữa, ở lại phòng bệnh, cô độc ngồi lặng trong bóng đêm, Chúc Vi Tinh liền cảm thấy toàn thân phát lạnh.
Cậu không muốn ở đây, không muốn ở một mình.
Vừa mới dứt lời, tên nhóc du côn nọ liền cởi áo khoác hướng về phía cậu!
Trước mắt Chúc Vi Tinh đột nhiên tối sầm lại, còn chưa rõ tên nọ muốn làm gì, đã cảm thấy hai chân lơ lửng trên không trung, cậu lại bị ôm ngang người lần nữa!
Mắt không thể nhìn thấy gì, cậu chỉ có thể cố gắng dựa vào bước chân hắn, vải vóc ma sát cùng tiếng gió bên tai để đoán được họ đang đi về phía cửa khoa.
Không biết Khương Dực dùng cách gì, họ đã thuận lợi tránh khỏi sự giám sát của cô y tá, Khương Dực ôm Chúc Vi Tinh đi thêm vài bước liền dừng lại, hình như là tiến vào thang máy.
Hắn không thả người xuống mà cứ ôm như vậy, không giống với lần trước ở phòng đàn, lần này người ôm không thô bạo, người bị ôm cũng không miễn cưỡng, trong không gian nho nhỏ chỉ có hai người, bầu không khí thật hài hòa.
Sau khi ra khỏi thang máy, ra khỏi bệnh viện, một cơn gió lạnh ập đến, gió đêm cuối thu có thể so với đầu đông, Chúc Vi Tinh chỉ mặc một chiếc áo mỏng lại không cảm thấy lạnh.
Áo khoác của Khương Dực đặc biệt ấm, quanh người đều có nhiệt độ cơ thể của hắn.
Không đến hai bước, Khương Dực lại nhét cậu vào trong một chiếc xe.
Chúc Vi Tinh nghe thấy hắn và tài xế nói chuyện, hóa ra có một chiếc taxi đang đợi hắn ở ngoài bệnh viện.
Cậu lại nghe tài xế kia bỗng nhiên cảm thán: “Muộn như vậy còn đi đường xa trở về, hóa ra là vì đón bạn gái xuất viện, tên nhóc cậu không tồi.”
Chúc Vi Tinh vốn định lấy áo khoác trên đầu xuống, nghe vậy thì đình chỉ động tác, lẳng lặng bỏ tay xuống.
Khương Dực quả là không tồi, suốt cả hành trình không làm hỏng chuyện gì, cố tỏ ra là một hành khách văn minh, làm hại Chúc Vi Tinh cũng chỉ có thể dựa vào trên ghế, giả bộ làm một cô gái yếu ớt chợp mắt chốc lát.
Cũng may qua hai cái ngã rẽ đã đến Linh Giáp.
Cậu kiên trì tự mình xuống xe, sau khi xuống thì kéo áo khoác ra, phát hiện Khương Dực thật sự dẫn cậu đến tòa nhà số 6 của hắn.
“Không đi? Muốn về nhà cũng được.” Thấy người bên cạnh do dự, Khương Dực bày vẻ mặt thân thiện “Cậu cứ tùy ý”.
Chúc Vi Tinh cũng không tùy tiện nữa, đã gần hừng đông, cậu nửa đêm mang bộ dạng này trốn viện về, nếu về nhà sẽ khiến anh trai và bà nội hãi hùng mất.
Không còn lựa chọn nào, chỉ còn cách đi thẳng đến Tây Sơn mà thôi.
Chúc Vi Tinh đi theo Khương Dực về nhà. Vừa vào cửa tên này đã vứt túi quăng giày lột quần áo, còn mỗi cái quần cộc đứng đó chỉ tay đến trên giường, ý bảo Chúc Vi Tinh ngủ ở đó.
Cậu không nhúc nhích.
Khương Dực khịt mũi: “Làm sao, chẳng lẽ muốn ngủ ở phòng mẹ tôi?”
Mặc dù mẹ Khương không có ở nhà, nhưng hai tên con trai thế này cũng không được phép đụng tới phòng của cô.
Chúc Vi Tinh lắc đầu hỏi: “Tôi ngủ trên giường anh vậy anh ngủ ở đâu?”
“Yên tâm, sẽ không ngủ trên người cậu.” Khương Dực bỏ lại câu này, lê dép đi.
Được chủ hộ mời, Chúc Vi Tinh lẽ ra nên thoải mái mà nhận, nhưng cậu vẫn cảm thấy mình chiếm tiện nghi người ta quá, nên chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống dưới cuối giường.
Năm phút sau, Khương Dực đi tắm rửa sạch sẽ trở về, nhìn thấy vị khách quý ở nhà đang ôm chân dựa tường, hệt một con búp bê ngơ ngác ngồi đó, trong tay còn ôm áo khoác của hắn không rời, xem như một bộ giáp sắt mà khư khư giữ lấy.
Khương Dực liếc cậu một cái, lấy điện thoại ra chơi game.
Nhưng vận may không tốt, nửa đêm còn gặp phải đồng đội treo máy, nếu dựa vào tính khí của Khương Dực lúc thường, thì hắn đã mở mic chào cả gia phả bọn họ một lượt rồi, nhưng hôm nay hắn đang tỏa hào quang phật tử trên người, nên không dư hơi hơn thua, mà chỉ ném điện thoại sang một bên.
Hôm nay có quá nhiều sự việc kinh người, lượng thông tin quá tải, Chúc Vi Tinh thực sự rất mệt, nhưng cậu không muốn ngủ, hoặc là nói không dám ngủ. Ngủ rồi liệu có xuất hồn nữa không, có mơ hết cái này đến cái khác không? Những giấc mơ bất thường mà khoa học không có cách nào giải đáp khiến cho cậu mê man lo lắng.
Bỗng nhiên một loạt âm thanh vang lên bên tai, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Chúc Vi Tinh mông lung nhìn lại, thấy cây đàn ghi ta treo trên tường chẳng biết từ lúc nào đã bị Khương Dực gỡ xuống ôm trong lòng, loạn tay chơi đùa một phen.
Chúc Vi Tinh không nói nên lời, cậu lo lắng nửa đêm quấy rầy giấc ngủ của mọi người, đang muốn mở miệng ngăn cản. Cái tay gảy loạn kia đột nhiên dừng lại, bắt đầu nhẹ nhàng mà gảy dây đàn, từ chậm đến nhanh, trôi chảy thành khúc.
Chúc Vi Tinh càng nghe càng ngạc nhiên, giai điệu có chút quen tai, nhưng cụ thể là khúc nào lại không nhớ nổi.
“Ai dạy anh đàn vậy?” Nhân lúc nghỉ một đoạn, Chúc Vi Tinh mở miệng hỏi.
Khương Dực lấy ra điếu thuốc ngậm lên miệng, nhưng không châm lửa: “Xem người ta đàn, học theo, được một bài.”
Chúc Vi Tinh có chút không tin, ghi ta cổ điển không giống với đàn ghi ta thông thường, tự học không dễ, cần phải có giáo viên chuyên nghiệp chỉ dạy, cần có một lượng nhạc lí cổ điển nhất định nữa, nhập môn cũng không dễ, gảy cho ra dáng lại càng khó. Mà Khương Dực không chỉ đàn được, còn đàn rất khá. Hắn đàn rất nhanh, liên tục và rõ ràng, tuy còn chưa đến ngưỡng chuyên nghiệp, nhưng cũng đáng để giới nghiệp dư tự hào. Khuyết điểm duy nhất chính là, móng tay Khương Dực ngắn, khi gảy đàn bằng đầu ngón tay, âm thanh phát ra nghe lúc ban ngày thì hơi rè, nhưng buổi tối nghe, lại vừa thấp vừa dày.
Mà người ta chơi nhạc cụ này phần lớn là trong những dịp trang trọng, âu phục giày da, ngồi thẳng nghiêm chỉnh, Khương Dực có thể đi đâu xem người ta đàn? Lại còn có thể có tâm học hỏi?
Cậu bỗng nhiên nhớ đến lời Hà Linh đã nói, rằng Khương Dực… cũng có một quá khứ không ai biết tới?
Đúng vậy, hắn vẫn luôn luôn thần bí, lúc gần lúc xa. Chính cậu xưa nay chưa từng nhìn thấu người này.
Phát hiện Chúc Vi Tinh đang ngẩn người nhìn mình, Khương Dực cắn đầu điếu thuốc xoay tròn bên miệng, xuyên qua sự mịt mờ trong phòng, nói thẳng: “Muốn hỏi gì thì hỏi đi, lời để trong bụng thì ai nghe?”
Chúc Vi Tinh thấy thái độ thản nhiên của hắn, không giống dáng vẻ giả bộ ngớ ngẩn như trước, nên cũng sảng khoái nói: “Anh biết bệnh viện Trung ương có khu VIP, anh đã từng đến đó rồi.”
Trong điện thoại, cậu chỉ nói với Khương Dực mình ở khu đặc biệt, không nói khu đó nằm ở tầng cao nhất, Khương Dực lại chạy thẳng tới, lại rất thông thạo đường lối ở đó. Đúng như Hà Linh nói, Khương Dực biết đến khu này.
Hắn nở nụ cười, cũng sảng khoái gật đầu: “Đúng vậy, tôi không chỉ từng đến đó, mà còn từng ở đó.”
Chúc Vi Tinh ánh mắt lóe lên.