Cô thật sự cảm thấy chính mình ăn rất nhiều.
Thời Ôn hạ mắt không nhìn ba người họ, tiếp tục động đũa.
Tiếng chuông di động vang lên, có điện thoại gọi đến.
Thời Ôn bật máy, “Ừm, xin chào——”
Thanh âm nam nhân vang lên, “Thời Ôn, tôi là Vương đạo diễn của《 sương 》, nhân vật Sương Dung tôi hy vọng cô có thể diễn! Tôi cũng không biết vì sao đột nhiên xuất hiện hot search, còn nói đã xác định là do Đinh Tư Thanh đảm nhận!”
Di động bật loa, âm thanh Vương diễn lại vô cùng lớn, ba người kia đều nghe được, sôi nổi lộ ra vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa, mấp máy môi thuyết phục Thời Ôn nhanh đáp ứng ông ta, chờ thời điểm có họp báo hung hăng đánh vào mặt Đinh Tư Thanh.
Thời Ôn nhợt nhạt cong môi dưới, lẳng lặng nghe Vương đạo diễn giải thích xong, cuối cùng, lễ phép lại bằng phẳng mà nói: “Vương đạo diễn, tôi thật sự thực cảm ơn ngài đã để ý đến tôi, tôi cũng đã nghiêm túc xem kịch bản. Ngài biết tôi thích khiêu vũ, nhân vật này là người khiêu vũ, nhưng điểm trọng tâm của nhân vật không phải “vũ”, mà là “đẹp”, đối với khiêu vũ chỉ có một phần ba cảm tình. Mà tôi chỉ muốn “khiêu vũ thật hoàn mỹ”, tôi nghĩ sẽ có người thích hợp hơn, cũng nguyện ý đi thử vai!”
Vương đạo diễn nghe được ý tứ cự tuyệt rõ ràng như vậy liền trầm mặc.
Thời Ôn thả chậm từng chữ, “Đương nhiên, tôi rất mong chờ về sau có cơ hội để hợp tác.”
Trò chuyện xong. Thời Ôn nhìn đến mặt ba người đầy bất mãn.
Nhạc Cẩm: “Tiểu Ôn cậu nên nhận đi, phải hung hăng đánh mặt Đinh Tư Thanh! Trên mạng mắng cậu phần lớn đều là fans Đinh Tư Thanh.”
Thời Ôn uống ngụm trà, nhẹ giọng nói: “Tớ không lên mạng, nhìn không tới, cũng không thèm để ý, không cần thiết vì bọn họ làm khổ chính mình.”
Bối Thi tiếp tục thổi phồng: “Nhìn thấy không! Đây mới là khí chất tiên nữ, lời tiên nữ nên nói!”
Thời Ôn bật cười, “Thơ Thơ cậu còn nói như vậy tớ sẽ tự cao đấy!”
Bối Thi: “Lời này tớ cũng nói bảy năm còn chưa thấy qua dáng vẻ tự cao của cậu——”
Thời Ôn còn muốn nói tiếp, di động lại vang lên.
Lần này có tên người gọi——
Diêu lão sư.
Thời Ôn kinh ngạc, thanh âm nghiêm túc đứng đắn hơn rất nhiều, “Diêu lão sư?”
Mặt khác ba người kia nghe thế cũng an tĩnh lại.
Bên kia vang lên âm thanh một người phụ nữ già nua,
“Là Tiểu Ôn sao?”
Thời Ôn đáp nhẹ: “Là con Diêu lão sư.”
Đạo diễn Diêu: “Cô liền nói đơn giản một chút, 《 tê ảnh 》 muốn chuyển thể thành phim, Phương đạo diễn nói gặp một nhà đầu tư, đồng ý chi trả toàn bộ. Cô gọi điện thoại tới chính là muốn hỏi, nhân vật Tê Nhất có hứng thú không?”
Thời Ôn đã ẩn ẩn đoán được, nhưng nghe vẫn cảm thấy kích động, trong thanh âm cũng nhiễm vui sướng, “Nhân vật Tê Nhất kia, lão sư đồng ý giao cho con?”
Diêu lão sư nghe ra cô đang vui sướng, thanh âm khẳng định, “Đương nhiên, nhân vật Tê Nhất này, trừ bỏ con ra lão sư lại không thể nghĩ được người thứ hai thích hợp để chọn.”
Một hồi điện thoại, Thời Ôn kích động từ đầu đến kết thúc.
Lúc ngắt điện thoại điện thoại, trên mặt có chút ngọt ngào, “Diêu lão sư nói, đồng ý giao nhân vật Tê Nhất cho tớ.”
Nhạc Cẩm đã giơ lên chén trà, “Hôm nay mới nói đến, không nghĩ thật sự chuyển thể thành phim! Bạn học Thời Ôn, chúc mừng nguyện vọng của cậu trở thành sự thật!”
Hai người kia cũng giơ ly lên, “Chúng ta lấy trà thay rượu ——”
Thời Ôn lần đầu tiên nhìn đến 《 tê ảnh 》, ở góc thư viện của Nam Đều, cuốn sách mỏng không dính chút tro bụi.
Vừa thấy, liền để vào trong lòng.
Tê Nhất là một người đạm nhiên, thông thấu, không màng thế sự, cô ấy đã tinh lọc Thời Ôn chồng chất vết thương khi đó.
Nếu thế giới này có một nơi thuần tịnh, thì đối với Thời Ôn mà nói, thế giới của Tê Nhất chính là nơi yên bình nhất, ở nơi đó, cô cái gì cũng không cần nghĩ.
–
Trước khi phim bắt đầu quay, Phương đạo diễn gọi điện thoại tới nói, người đầu tư muốn gặp các diễn viên một lần.
Thời Ôn từ lời nói đoán ra vài phần ý tứ: Muốn tham gia diễn xuất, phải làm nhà đầu tư gật đầu.
《 tê ảnh 》 có kịch bản tốt, nhưng không phải đề tài đại chúng, chỉ hướng đến một nhóm khán giả nhất định. Mà trang phục của mỗi nhân vật đều tinh tế tỉ mỉ, vai chính càng không cần phải nói, việc này yêu cầu tài chính rất lớn.
Mà vị đầu tư này sẽ chi trả toàn bộ.
Thời Ôn tham gia liên hoan đêm đó, lâu lâu mới quyết định trang điểm nhẹ.
Trời mưa gió thất thường, trên đường vậy mà có mưa nhỏ.
Khi Thời Ôn đi tới “Say nguyệt lâu”, cách lúc liên hoan bắt đầu còn nửa giờ, cô quyết định đi toilet chỉnh trang lại.
“Cậu biết không? Tê Nhất là do Thời Ôn biểu diễn!”
“Thật sao?”
Thời Ôn ở trong WC bất đắc dĩ mà không tiếng động thở dài.
Sao cô lại nghe thấy được loại chuyện này.
Cô không muốn nghe người khác đem mình nói bậy.
Người bên ngoài nói chuyện như cũ, âm lượng không giảm.
Một thanh âm nữ nhân, “Thời Ôn lúc trước không phải có xích mích với Đinh Tư Thanh à, lúc trước tôi cùng Đinh Tư Thanh hợp tác, cảm thấy người này tự nhiên hào phóng, khá tốt, Thời Ôn thoạt nhìn ôn hòa mảnh khảnh, nói không chừng tâm địa xấu xí.”
Một thanh âm nữ nhân khác, “Cậu đừng gọi thẳng tên họ! Không biết Thời Ôn có hậu thuẫn sao?”
“Quên mất, cô ta có một cái cửa sau bền chắc ——”
Thanh âm nữ nhân mang ý cười, “Ai bảo cô ta có một người chị yêu thương cô ta, có người mắng cô ta, chị ấy liền lập tức gọi điện cho luật sư.”
Còn có nhóm lão sư nghệ thuật che chở, đặc biệt còn có chỗ dựa lớn là tập đoàn Thẩm thị!”
Thời Ôn nghe được hai chữ “Thẩm thị”, lông mi run rẩy.
Cô cũng không muốn Thẩm thị chống lưng……
Hai cô gái nói chuyện, thanh âm theo tiếng giày cao gót đi xa.
Thời Ôn đi đến trước gương, an tĩnh chỉnh trang.
Một dãy ghế đã không có ít người tới.
Khách sáo nói chuyện với nhau.
“Xin chào, tôi là Hoàng Tự Nhiên, biểu diễn nhân vật Tê Nhị.”
“Xin chào tôi là Kỳ Tỉ, biểu diễn Tê Tam.”
Thời Ôn nghe hai tiếng thăm hỏi, lập tức liền biết các cô ấy là ai ——
Hai vị “nói bậy” cô ở WC.
Cùng nhau đóng phim không được tự nhiên……
Thời Ôn nghĩ thầm.
Một đống người liền ngồi xuống.
Không ai động đũa, bởi vì người đầu tư còn chưa tới.
Không khí cũng không tẻ ngắt, giới giải trí có rất nhiều người thích nói chuyện.
Mười phút sau, cửa phòng bị gõ vang.
Người phục vụ canh giữ ở cạnh cửa động tác thuần thục mà cung cung kính kính mở cửa.
Cả phòng chớp mắt liền im lặng.
Thời Ôn đang cúi đầu cùng mấy người Nhạc Cẩm nhắn tin, chợt nghe bên người có người thấp thấp thở dài, “Trời ạ, tư chất này nhìn thật giống ảnh đế.”
Thời Ôn đoán được là người đầu tư tới, nhưng không nghĩ tới người đầu tư sẽ làm nữ diễn viên bên người kinh diễm như vậy.
Cô muốn trước mặt người đầu tư biểu hiện thật tốt, liền nhanh nhẹn tắt đi di động.
Thời Ôn thuận tay vén vén tóc máu bên tai, khóe miệng gợi lên nụ cười lễ phép thanh đạm, chậm rãi ngẩng đầu.
Cô nhìn đến một đôi giày da màu đen, là loại cô từng thấy trên tạp chí của Nhạc Cẩm, hình như là được chế tác thủ công Italy. Lại hướng lên trên, thẳng tắp một chân thon dài, nam nhân mặc tây trang giày da, tây trang được tỉ mỉ giặt ủi đến bằng phẳng, không có một nếp uốn, thân hình đĩnh đạt, trời sinh tướng đẹp.
Tiếp tục hướng về phía trước, Thời Ôn nhìn đến làn da trắng lạnh cùng hầu kết, nhanh chóng dịch mở mắt, đến gương mặt kia.
Tóc ngắn lưu loát, làn da trắng ngần, mặt mày tuấn tú, dựng trên mũi là khung mắt kính tơ vàng, môi mỏng như có như không câu lấy, nhìn xa xa thô sơ giản lược, là một người văn nhã lại tự phụ. Nam nhân bước vào dãy ghế, đạo diễn lập tức đứng lên, không kiêu ngạo không siểm nịnh lễ phép chào hỏi: “Xin chào Trì tổng.”
Độ cung của khoé miệng nam nhân không có biến hóa, lễ phép gật đầu, tiếng nói thanh lãnh, nhàn nhạt không cao không thấp, không vội không chậm, “Xin chào Phương đạo diễn.”
Dung nhan quen thuộc lại xa lạ, thanh âm quen thuộc lại xa lạ.
Ngón tay Thời Ôn mất lực rơi xuống vài phần, đầu tóc vén sau tai một lần nữa rơi xuống sườn mặt, nhẹ nhàng nhộn nhạo.
Cô nghe được nhân viên công tác xung quanh thấp giọng nghị luận.
“Nam nhân cực phẩm, cả người mang hơi thở cấm dục, nhìn lễ phép thân thiện, giơ tay nhấc chân lại tràn đầy khoảng cách, cao cao tại
thượng xa xôi không thể với tới.”
“Diện mạo so với thật nhiều tiểu thịt tươi trong giới giải trí đều soái hơn.”
“Cậu lấy tiểu thịt tươi so với anh ta? Chưa nghe qua C&S sao? Anh ta sáng lập năm hai mươi tuổi thôi đấy!”
“Thật sao? Tên anh ấy là gì nhỉ, tớ phải search ngay mới được!”
“Cậu search không ra đâu, tớ cũng là nghe Phương đạo diễn nhắc tới thôi, trên mạng không có bất luận tin tức gì của anh ta cả!”
“Hả? Vậy cậu mau nói cho tớ nghe đi, tên anh ấy là gì vậy?”
“Trần Trì.”