– Đi về hướng Tây, căn nhà nhỏ bên dốc núi hướng sông chúng ta đã từng qua!
Ôm Nhã Kiên lần cuối, Nhã Tịnh tranh thủ thầm thì bên tai huynh ấy. Nhã Kiên vỗ vỗ lên lưng nàng, Nhã Tịnh luyến tiếc buông tay.
– Ta phải đi rồi, muội nhất định phải vui vẻ, nhất định phải hạnh phúc! Ăn bánh khi còn nóng!
Nói rồi Nhã Kiên vội vận khinh công bay đi, Nhã Tịnh nhìn hai chiếc bánh bao trên tay mình mỉm cười.
Một miếng, hai miếng. Nhưng mà, sao lạ quá! Nàng hình như nghẹn rồi, vị bánh này thật đắng, không ngon chút nào! Mưa rồi sao? Thật lạ, trời trong xanh vậy mà! Tam huynh chỉ giỏi lừa gạt ta, cũng giống như ngày huynh đi hứa sẽ về. Cuối cùng ta đợi thật lâu, huynh cũng không trở lại. Bây giờ lại lừa ta, đây nào phải món bánh ta thích?
– Mẫu thân!
Nàng cuối cùng cũng đi tới chỗ mẫu thân rồi, người bị lính canh canh gác nghiêm ngặt. Toàn bộ hành động đều tự do, chỉ là hạn chế ra ngoài mà thôi.
“Bốp” một cái tát thật vang, hộ vệ thấy vậy liền tiến lên. Nhã Tịnh nhanh chóng phất tay ý tỏ không sao, thậm chí cho người ra ngoài.
– Ngươi đúng là nghiệt chủng, súc sinh! Bạch Nhãn Lang! Ta hối hận vì đã sinh ra một nữ nhân lòng dạ độc ác như ngươi, hối hận vì đã sinh ra nghiệt nữ như ngươi! Ngươi còn dám tới đây tìm ta? Ngươi muốn gì nữa đây?
“Ta hối hận vì đã sinh ra ngươi!”
Câu nói đó như nhắc đi nhắc lại trong Nhã Tịnh rất nhiều lần, nơi trái tim nàng nhói lên. Nhã Tịnh đau tới nghẹn thở, là ký chủ đang đau sao?
– Mẫu thân, con có thể làm màn thầu rồi! Sau này chúng ta không cần ăn bánh bao mốc nữa!
– Được rồi, con mau cất đi! Nếu để mọi người nhìn thấy sẽ không tốt, sau này không được làm vậy nữa!
Nhã Tịnh không hiểu tại sao, nhưng hình như hôm nay phụ thân nàng sẽ qua đây?
Nhã Tịnh nhìn qua, Nhã Lâm đang bế Nhã Như Tuyết đi qua. Mắt lão ta có liếc vào đây, mẫu thân nàng để cửa mở. Bên trong lộ ra chiếc bàn thô sơ cũ nát, bên trên đều là bánh bao mốc. Lão ta cũng chỉ nhếch môi cười một cái rồi rời đi, Nhã Tịnh không hiểu.
Nàng làm sai ở chỗ nào sao?
Mọi tội lỗi là do nàng?
Với một con người sống ở thế kỷ khác như nàng.
Với nơi này, quả thực không phù hợp.
– Đáng lẽ ra, ta không nên thăm người!
Nhã Tịnh tính quay đi, “phập” một tiếng thật vang. Ôm bụng ngã xuống, đám binh lính thấy động vội xông vào thấy Vương phi đang ôm một bụng máu liền sợ tới xanh mặt. Nhã Tịnh mỉm cười, mẫu thân nàng bị hai tên quan binh giữ lấy.
– Thả ta ra! Ta phải giết ác nữ này!
– Các người thả mẫu thân ta ra, ta sẽ nói chuyện với vương gia sau! Đưa ta về đi, để yên cho mẫu thân ta. Mẫu thân ta chịu đủ cực khổ rồi!
Nàng cắn răng nhịn đau, may mắn mẫu thân nàng không đâm vào khu vực trọng yếu. Nhã Tịnh được đưa đi, nàng khẽ cười. Hôm nay bước chân nào ra ngoài vậy chứ, xui thật mà!
Lang Minh Triết được nghe báo lại, tay hắn đã vò nát tấu sớ rồi! Vội bỏ lại đám quan đang tấu, Lang Minh Triết chạy ra ngoài chờ nàng.
Cuối cùng khi đêm xuống, Nhã Tịnh về tới nơi. Thái y cũng đã chờ sẵn, vừa thấy nàng Lang Minh Triết liền chạy tới.
– Nàng…
Hắn không nỡ mắng nàng, càng không dư hỏi những câu thừa thãi. Muốn nói với nàng một câu, nhưng lại chẳng biết nên nói thế nào.
– Ta không sao, chàng yên tâm. Nhát đao này không quá nguy hiểm, ta dù sao cũng là người tập võ mà!
Nghe nàng nói vậy, Lang Minh Triết chỉ có thể nắm lấy tay nàng.
– Hứa với ta, sẽ không có lần sau!
Nhã Tịnh khẽ cười.
– Ta hứa!
Nàng được đưa đi khâu lại vết thương,
Lang Minh Triết cũng không thể làm gì mẫu thân nàng nên đành cắn răng chịu đựng.
Đêm hôm đó, Nhã Tịnh sốt cả đêm. Lang Minh Triết ngồi thúc trực bên cạnh nàng, nghe từng lời nàng nói mà tim hắn lại càng đau.
– Mẫu thân, mẫu thân. Nữ nhi sai rồi, nữ nhi xin lỗi!
Một đêm lặp lại, người hắn phái đi báo lại có người của hắn bị giết. Lang Minh Triết chưa điều tra nhưng hắn biết kẻ đó hẳn liên quan tới Tướng quân phủ. Lau mồ hôi trên trán nàng, Lang Minh Triết có chút đắn đo.
12/2 Là sinh nhật mình rồi, đây là chap tặng mọi người. Chúc mọi người có một ngày mới vui vẻ, chúc những người có cùng ngày sinh với mình có một sinh nhật ấm áp chọn vẹn.