Anh lựa ra những cuốn cơ bản nhất, nói: “Xem mấy quyển này nhiều vào, rất có ích cho kỳ thi của em đấy. Lần sau %3D về sớm chút, tôi giúp em luyện tập.”
“Em biết rồi.”
Hứa Minh Tâm ngoan ngoãn nói.
Sau đó, Cố Gia Huy lại phân tích cho cô mấy câu hỏi thường gặp, cô nghe xong thì ngay lập tức hiểu ra ngay, vài câu hỏi làm làm một chút thì đã hoàn thành.
Cô nhìn Cố Gia Huy đầy sùng bái, tiến lên phía trước, trực tiếp ôm lấy cổ của anh, hôn bẹp lên mặt anh hai cái.
Cố Gia Huy lập tức cảm thấy thoả mãn.
Aiya, hiện tại chỉ cần nắm tay một cái, ôm ôm một cái, thậm chí không cần hôn hít gì là anh cũng cảm thấy bản thân như đã tận hưởng trọn vẹn những thứ tốt nhất của cuộc đời. Sự ngọt ngào, cảm giác hạnh phúc mà Hứa Minh Tâm đem tới cho anh, giống như một viên kẹo hoa quả vậy, vị thì ngọt ngào, hơn nữa sau khi thưởng thức xong thì hương vị vẫn còn nồng đượm, không thể nào quên được.
“Buổi trưa ngày mai cùng nhau ăn cơm có được không? Em còn vài vấn đề vẫn chưa hiểu lắm.”
“Tôi đến trường học tìm em.”
“À được thôi.”
Hứa Minh Tâm cười hì hì gật đầu.
Hôm sau đến trường học, Hứa Minh Tâm nộp bài tập thành công.
Vào lúc giữa trưa tan học, Ngôn Hải tìm gặp cô, anh ta nói: “Tôi nhìn thấy bài tập của cô trong văn phòng giáo viên, bài viết rất tốt, thật không ngờ cô lại thông minh như vậy, có thể hoàn thành được bài tập đó.”
Ngôn Hải đưa tay xoa xoa đầu cô.
Hứa Minh Tâm được khen thì không khỏi mỉm cười hạnh phúc, đương nhiên cô cũng không quên đây chính là công lao của Cố Gia Huy.
“Hì hì, đó là vì tôi tìm được một đại thần!”