Bây giờ đương sự đã chết, có tra tiếp cũng không tra ra cái gì, còn ồn ào đến nỗi ai ai cũng biết, nếu không giải quyết được, không có cách nào hạ án, thật sự làm mặt mũi Hoàng Hậu không được dễ nhìn.
Cuối cùng coi như tiểu thái giám không làm tròn trách nhiệm, chậm trễ, lầm gia vị, định án tử.
Hoàng Hậu không còn lòng dạ nào mà giữ đám nhi tức này lại nữa, liền vẫy tay thả người, cũng nói là các nàng ở Hạ Cung lâu rồi, là lúc mọi người nên về nhà.
Liễu Bình Xuyên cảm thấy hết sức vui mừng khi tìm được đường sống trong chỗ chết. Ả ta cũng không muốn ở lại Hạ Cung nữa, thu thập bọc hành lý xong rồi ra khỏi Hạ Cung, nhưng đi được nửa đường, xe ngựa đột nhiên rẽ vào đường nhỏ, Bích Tỉ cuống quít hỏi phu xe đánh xe thế nào vậy.
Nhưng đúng lúc này, Liễu Bình Xuyên thấy Thượng Vân Thiên đứng dưới bóng cây chỗ sâu.
Bây giờ Liễu Bình Xuyên biết bản thân sắp trở thành Thái Tử Phi, coi thường nam nhân kiếp trước tâm tâm niệm niệm muốn gả.
Trở thành quyền thần một sớm thì sao? Còn không phải cúi đầu xưng thần với Thái Tử ư? Ả ta tương lai được tôn làm Hoàng Hậu, một Thượng Vân Thiên nho nhỏ tất nhiên sẽ không để trong mắt.
Có suy nghĩ như vậy, ả ta kiêu căng ngẩng đầu nói: “Thượng đại nhân có chuyện gì, nhất quyết phải bàn bạc ở đây.”
Thượng Vân Thiên vẫn lịch sự văn nhã như trước, có điều gương mặt thiếu niên lang đã bày ra vẻ thâm trầm chín chắn mưu thần mới có.
Hắn đi đến trước mặt Liễu Bình Xuyên, đứng yên, đột nhiên vung tay lên, hung ác tát Liễu Bình Xuyên.
Liễu Bình Xuyên không đứng vững, lảo đảo phủ phục trên mặt đất, trâm vàng trên đầu tán loạn rơi xuống đầy đất. Phu xe và nha hoàn đều đứng cách xa, ngay cả Bích Tỉ cũng bị người Thượng Vân Thiên mang đến ngăn cản, tất nhiên không biết tình hình trong rừng.
“Thượng Vân Thiên, ngươi điên rồi! Ngươi là cái thá gì, dám đánh ta!” Liễu Bình Xuyên phun ra một búng máu, lại nhổ ra một chiếc răng, có thể thấy được nam nhân nhìn như văn nhã này có bao nhiêu tàn nhẫn!
Khói mù trong rừng nhiễm nửa bên mặt của nam nhân, hắn vẫn ôn tồn lễ độ như trước: “Ngươi không cần biết ta, ta biết ngươi là cái mặt hàng gì là được rồi, điều kiện giúp ngươi trở thành Thái Tử Phi đó là nghe theo ta hết, ai muốn ngươi tự chủ trương, đi làm hại Quỳnh Nương?”
Liễu Bình Xuyên sửng sốt, bụm mặt quỳ rạp trên mặt đất hỏi: “Ngươi… Ngươi đang nói cái gì?”
Thượng Vân Thiên nhìn bộ dáng chật vật của Liễu Bình Xuyên, ghê tởm trong lòng, lắm lúc hắn thật sự hoài nghi có phải kiếp trước bị mỡ heo che tâm hay không, vì đồ ngu xuẩn thiển cận này mà làm Quỳnh Nương tổn thương.
Thật ra lúc đó Thượng Vân Thiên nghiện cũng chỉ là cái từ “lén”, thêm nữa ả ta là muội muội của Quỳnh Nương trên danh nghĩa, lén lút mang đến sự kích thích thôi.
Bây giờ điều kiện hoàn toàn không có, lại nhìn nữ tử kiếp trước đã từng khiến hắn mất hồn, rách nát thế tục có lau cũng không sạch. Nếu không phải ả ta còn có chỗ sử dụng, có giết chết ả ta cũng không đủ để tiêu trừ căm hận trong lòng.
Hắn thấy Liễu Bình Xuyên vẫn muốn dấu diếm, cười lạnh nói: “Ngươi cho rằng ta không biết? Bên người Văn Thái có nhãn tuyến của Thái Tử, chỉ cần hắn bắt thái giám kia, nói là bột hạnh nhân, ta liền biết là ngươi có chủ ý gì. Ngươi cho rằng tự nhiên tiểu thái giám kia sẽ uống thuốc độc tự sát sao? Nếu không có ta giúp đỡ, bây giờ Liễu gia các ngươi đã bị trảm tịch cả nhà rồi!”
Liễu Bình Xuyên không ngờ người thay ả ta thu thập cục diện rối rắm lại là Thượng Vân Thiên, ả ta ngơ ngác, nhưng không còn bộ dáng kiêu căng ngạo mạn vừa rồi nữa.
Thượng Vân Thiên rũ mắt, nhìn ả ta nói tiếp: “Bây giờ ngươi mang mệnh cách nổi danh vượng phu trong kinh thành, Hoàng Hậu không so đo tin đồn lúc trước của ngươi cũng là vì phụ thân ngươi đức cao vọng trọng, gần đây đang nổi bật, và cả mệnh cách vượng phu của ngươi, còn có ta nói ngọt trước mặt Thái Tử về ngươi. Chỉ cần đạp sai một bước sẽ đánh ngươi về nguyên hình sao Tang Môn(1) !”
(1) sao của sự tang tóc, khổ đau.
Lúc này Liễu Bình Xuyên hoàn toàn mất tự tin, ngay cả phu xe cũng là người của Thượng Vân Thiên, ả ta có cảm giác bị Thượng Vân Thiên khống chế toàn cục, tâm trạng hoảng sợ khi chuyện ở Hạ Cung suýt chút nữa bại lộ lại ập đến, tự tin tan hết, ả ta thưa dạ: “Thượng công tử, ta cũng là nhất thời cầm lòng không đậu, ngươi không biết Quỳnh Nương kia đáng giận thế nào đâu…”
Liễu Bình Xuyên không nói thêm gì nữa. Tuy rằng ả ta buồn bực không biết vì sao Thượng Vân Thiên lại thần thông quảng đại như vậy, nhưng ả ta không biết Thượng Vân Thiên cũng sống lại, tất nhiên không nhắc đến kiếp trước, chỉ nói một nửa rồi không nói thêm gì nữa.
Mục đích lần này của Thượng Vân Thiên, ngoài giáo huấn Liễu Bình Xuyên về sau không được hành động thiếu suy nghĩ với Quỳnh Nương ra, quan trọng hơn là uy hiếp nữ nhân này, để tiện cho hắn làm việc sau này.
Bây giờ hết hung ác rồi, lại an ủi vỗ về nữ nhân ngu xuẩn này vài câu.
Kiếp trước một sớm quyền thần nắm giữ lòng người, nữ nhân hậu trạch như Liễu Bình Xuyên sao có thể ngăn cản được.
Liễu Bình Xuyên sửa sang chỉnh tề, dùng nước súc miệng xong rồi lên xe ngựa.
Có lẽ Thượng đại nhân không biết, nắm giữ thần tử và nắm giữ nữ nhân là hai chuyện khác nhau.
Thần tử có thể vừa đấm vừa xoa, nhưng nữ nhân chịu không nổi nhất là chữ “Tình”.
Kiếp trước Thượng Vân Thiên và Liễu Bình Xuyên mây mưa vô số, nhưng lại thua thiệt nhất một chữ tình.
Liễu Bình Xuyên sợ Thượng Vân Thiên của bây giờ, kiếp trước cầu mà không được, còn bây giờ hắn không lưu tình, Liễu Bình Xuyên càng cực kỳ hận.
Không nói đến đôi phu thê mang ý xấu kiếp trước nữa.
Nói đến Quỳnh Nương, sau khi nhận được tin nàng cũng thu thập bọc hành lý chuẩn bị rời đi.
Từ trong cung Thái Hậu ra ngoài, lòng nàng không thoải mái, một chuyện là để Liễu Bình Xuyên thoát, chuyện khác là thánh chỉ tứ hôn của hoàng đế.
Theo lý mà nói, các cháu trai đều có được lương duyên, nàng nên vui cho mọi người. Nhưng Quỳnh Nương lại cảm thấy rầu rĩ, làm chuyện gì cũng không có sức.
Đúng lúc này, Vân Hi tiểu thư bỗng nhiên đến chơi, nói là đường về nhàm chán, nếu có thể, hy vọng cùng xe ngựa với nàng.
Dĩ nhiên Quỳnh Nương đồng ý. Vì thế hai người thu thập thoả đáng, đợi tôi tớ dọn hòm xiểng xong rồi cùng nhau lên xe ngựa.
Nhưng hai thiếu nữ đang rực rỡ ngồi trong xe ngựa lại đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình.
Một người ngơ ngác nhìn núi xa cây xanh, một người nhìn chằm chằm hoa văn trên màn xe xuất thần.
Đúng lúc này, Vân Hi mở miệng, nhưng lời còn chưa nói, nước mắt lại chảy ra trước: “Công chúa, Liễu công tử đã từng kể về muội muội Quỳnh Nương của chàng, tuy không phải phụ mẫu thân sinh, nhưng nhân phẩm đoan chính, có thể so với muội muội ruột thịt. Vì vậy, ta cũng xin ngươi chuyển lời, ngươi nói với ca ca ngươi… Quên hết lời ta nói với chàng đi, thánh chỉ đã hạ… không thể hối cải.”