“Không scandal, chẳng lẽ là anh em? “Chị Lâm không vui nói.
Mấy năm nay, Ngôn Lạc Nhiên không có đại hỏa chính là bởi vì cố kỵ Lục tổng, thậm chí rất nhiều cơ hội để lăng xê, đều bởi vì cô thâm tình mà chôn vùi về sau.
Ngôn Lạc Hi gật đầu:”Đúng vậy, anh em, gần đây không phải có chương trình truyền hình thực tế tên là gì vậy ta… còn rất hot?”
“Huynh muội xông về phía trước?”
“Đúng đúng chính là chương trình truyền hình thực tế này, có thể cùng quay một mùa, em và Phó Luân lộ mặt thuận tiện tuyên truyền phim trên mạng của bọn em”
Ngôn Lạc Hi hiện tại một lòng đều là phim trên mạng, nếu không cô sẽ thua thiệt táng gia bại sản. Chị Lâm khó xử: “Bây giờ muốn tham gia chương trình truyền hình thực tế cỡ lớn, em vẫn cần Lục tổng phê duyệt, em biết đấy anh ta đã dồn hết tài nguyên vào một mình Lý Trí Viện”
Ngôn Lạc Hi ngón tay gõ gõ cái bàn, “Chúng ta bên này không được thì để người đại diện phía
Phó Luân đàm phán, công ty bọn họ có thực lực như vậy lấy một chương trình thực tế hẳn là không thành vấn đề”
Chị Lâm mỉm cười:”Chúng ta trắng trợn cọ nhiệt độ bọn họ như vậy thật sự tốt sao?”
Ngôn Lạc Hi cười dịu dàng nói: “Chẳng lẽ chị không thấy em và Phó Luân có tướng huynh muội sao? Hơn nữa, Lục Chiêu Nhiên rõ ràng muốn phong sát em, em không tự cứu mình, làm sao xứng đáng với dụng tâm lương khổ của hắn”
“Lạc Hi, nếu không em phải mềm lòng với anh ta, chị thấy Lục tổng vẫn yêu em”. Chị Lâm khuyên nhủ.
Ngôn Lạc Hi cười lạnh một tiếng, “Anh ấy không phải yêu, chỉ vì không quen việc em buông tay trước”
Cô vừa dứt lời, cửa phòng làm việc bị người ta đẩy ra, xuất hiện ở cửa rõ ràng chính là người bọn họ đang nói tới.
Chị Lâm vội vàng đứng lên, Lục Chiêu Nhiên thản nhiên nói: “Chị Lâm, chị ra ngoài trước, em có chuyện muốn nói với Lạc Lạc”
Chị Lâm nháy mắt với Ngôn Lạc Hi, bảo cô nói chuyện đàng hoàng với Lục Chiêu Nhiên, đừng trở mặt.
Ngôn Lạc Hi nhìn mà không thấy, chờ chị Lâm đi ra ngoài, cô đứng lên, xoay lại nhìn người đàn ông cách cô một bước chân trào phúng nói:”Ngoại trừ uy hiếp, phong sát tôi, Lục Chiêu Nhiên, anh không còn cách nào khác sao?”
Lục Chiêu Nhiên nhìn cô không chớp mắt, “Nếu anh thật sự định phong sát em, em còn có thể sống đến bây giờ?”
“A! “Ngôn Lạc Hi cười nhạo một tiếng,” Vậy anh cứ việc phóng ngựa lại đây, không cần hạ thủ lưu tình”
“Lạc Lạc! “Lục Chiêu Nhiên nổi giận.
“Chịu thua anh khó vậy sao?”
Lời nói kiểu vậy nghe chút quen tai. Ngôn Lạc Hi không tự chủ nhớ đến tối hôm qua khi Lệ Dạ Kỳ bất lực và cưng chiều nói với cô. Cùng câu nói một ý nghĩ từ hai người họ lại khác nhau một trời một vực.
“Vâng, rất khó”
Không giống làm nũng tối hôm qua, thái độ Ngôn Lạc Hi kiên quyết cự tuyệt.
“Nếu không có chuyện gì khác, tôi đi trước”
Ngôn Lạc Hi xách túi, đi ngang qua Lục Chiêu Nhiên, cổ tay cô bỗng nhiên bị nắm lại, hắn ta ngước mắt nhìn mặt cô, nói: “Tối mai cùng anh đi tham gia một bữa tiệc từ thiện”
“Tôi không đi” Ngôn Lạc Hi giãy dụa muốn rút tay về, nhưng lực tăng bên kia thêm sức mạnh, khiến cô không thể rút được.
Lục Chiêu Nhiên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lẽo không chút ấm áp của cô, đã bao lâu rồi, cô không còn nhìn thẳng vào anh một lần nữa?!
“Có người em sẽ muốn gặp trong bữa tối, nếu không đi em sẽ hối hận”
Ngôn Lạc Hi nhíu mày: “Lục Chiêu Nhiên, anh lại muốn chơi trò gì?”
“Lạc Lạc, anh chỉ phạm vào tật xấu mà đàn ông đều mắc phải, em không muốn tha thứ cho anh, anh biết, nhưng anh cũng sẽ không dễ dàng buông tha, anh nhất định một lần nữa giành lại trái tim em.”
Ngôn Lạc Hi dùng sức hất tay hắn ra.
“Tiệc tối mai, tôi sẽ không cùng anh, anh tự tìm người khác đi”
Nói xong, cô xoay người rời đi. Lục Chiêu Nhiên nhìn bóng lưng lạnh lùng tuyệt quyết của cô, bỗng nhiên nói: “Cho dù mẹ em xuất hiện ở bữa tiệc từ thiện này, em vẫn không muốn tham dự cùng tôi sao?”
Ngôn Lạc Hi dừng bước, bên tai ầm ầm chậm rãi nhìn Lục Chiêu Nhiên khó tin hỏi:”Anh nói cái gì?”
“Anh nhận được thư mời từ ban tổ chức, trên đó có ảnh của mẹ em, em không muốn gặp bà ấy sao?” Lục Chiêu Nhiên nhìn vẻ mặt của cô, hắn biết đã chơi đúng quân bài.