” Không có ai chịu tỉ thí với tên đó sao?”
Thì ra hắn là Triệu Thiển, một tên tướng lính có công lớn trong doanh trại của Chiêu Vương, hắn năm nay đã hai ba tuổi nhưng lại không có nữ nhân nào chịu quen hắn, có thể là hắn có ngoại hình không được đẹp, thân hình hắn ta to cao hơn các nam nhân bình thường, khuôn mặt cũng không mấy anh tuấn, mặt bên trái của hắn còn có vết sẹo dài từ dưới mắt kéo xuống cằm, thêm nước da ngăm của hắn nữa thành ra nữ nhân ai cũng sợ hắn, nhưng hắn là tướng lính giỏi nhất ở doanh trại thực lực của hắn chưa ai dám nghi ngờ.
Hắn bay lên ngồi giữa khán đài chờ đối thủ của mình mà không ai dám lên, sợ hắn chỉ dùng thân hình thôi thì đã đè bẹp chết con nhà người ta rồi.
Chiêu Phong nắm tay nàng cười hỏi.
” Nàng có muốn đấu với hắn không? hắn rất mạnh đó, thực lực của hắn chắc gần bằng với tứ thúc nhưng mà yên tâm đi cuộc thi này không chết người đâu.”
Đàm Nhu mắt loé sáng lên, nàng vừa nghe vế trước thì về sau không lọt.
” Chả nhẽ muội phế đến vậy à, nhưng làm sao mà muội lên được đó.”
Chiêu Phong kéo nàng đứng dậy.
” Đi theo ta.”
Đợi cũng được lúc lâu, người ta tính khuyên Triệu Thiển đi xuống thì bóng dáng nhỏ nhắn bay uyển chuyển lên khán đài, một nam nhân với thân hình nhỏ nhắn đứng giữa khán đài, khẩu khí vô cùng mạnh dạn.
” Tướng quân tiếp chiêu.”
Rút kiếm ra nàng đứng quan sát phản ứng của hắn, khoé miệng hắn cong lên như đang khinh thường nàng.
Đàm Nhu vẫn đứng im, hắn thấy nàng không chút lay động thì liền bất ngờ, hắn ta bắt đầu tấn công nàng, mọi thao tác đều rất nhanh chóng, Đàm Nhu né tránh mũi kiếm nàng quay người một vòng rồi nhẹ nhàng bay lên đứng trên lưỡi kiếm của hắn, hắn cũng đơ ra, hắn rút lại kiếm đến lượt nàng tiếp chiêu, Đàm Nhu đưa kiếm ra đâm bên trái rồi bên phải, hắn cũng né được, đương nhiên trận chiến này đều sẽ chẳng có ai bị thương chỉ là dùng trí trận của mình làm cho đối phương phải ngã xuống.
Sau một hồi hai người múa kiếm, mọi người có mặt ở đó liền trong mong xem xem ai là người sẽ thắng, nhìn cách ra chiêu của cả hai đều tính toán gọn gẽ, nhưng trong mọi động tác ra chiêu họ đều có phần nhường nhau, giống như là đang chơi đùa đối phương vậy.
Triệu Thiển, hắn đã ngả nghiêng sắp ngã xuống hồ Đàm Nhu đã kéo hắn lại, rồi lần nữa Đàm Nhu thất thế hắn lại cứu nàng, một màn múa võ cứ hiện ra trước mắt mọi người, Chiêu Phong bỗng thấy mình sai lầm rồi, chàng cảm thấy họ giống như một đôi đang trêu đùa nhau vậy.
Tứ Vương quan sát kĩ càng mọi thao tác của Đàm Nhu, hắn tiếp thu mọi chiêu thức đó để lần tới dễ dàng đối phó với nàng hơn, Đàm Nhu không dám kéo dài thời gian cũng không dám phô hết mọi kĩ năng của mình thì liền nhường một chút nàng cố tình ra chiêu chậm hơn, đến lúc này dây búi tóc của nàng đã bị kiếm của Triệu Thiển làm đứt, lần nữa mái tóc trắng xám của nàng rũ xuống.
Đến giờ cả khán đài lúc đó mới biết người Triệu Thiển đang quyết đấu bây giờ là nữ nhân, Triệu Thiển không ngờ rằng người có khả năng đấu với hắn lại là nữ nhân, Chiêu Phong liền đứng lên vỗ tay hô.
” Dừng đi, kết thúc trận đấu này đi.”
Đàm Nhu nhìn về phía Chiêu Phong mỉm cười, trong ánh mắt chứa bao nhiêu là niềm vui, hôm nay nàng được xuất hiện trên khán đài lớn này với tư cách là thái tử phi của chàng.
Ai ai cũng thì thầm, rốt cuộc đây là tiểu thư nhà nào mà mạnh mẽ đến vậy.